Dưới Bóng Ánh Ngọc

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 10: Hoa rụng chẳng trở về cành

Sau đêm tuyệt vọng trong mưa tuyết, Diệp Tranh không còn xuất hiện nữa. Mọi sự chú ý dần chuyển sang những sự kiện khác trong cung, nhưng trong lòng hắn, vẫn còn vang vọng nỗi đau không thể xóa mờ. Linh Nhi đã rời xa hắn, và những lời hứa hẹn dưới gốc mai cũng như một giấc mơ xa vời, chỉ còn lại vết thương trong trái tim hắn.

Ba năm trôi qua, Diệp Tranh cưới công chúa Khương Linh, lên ngôi hoàng đế. Hoàng thành một lần nữa được bao phủ trong vẻ huy hoàng, và thiên hạ thái bình dưới sự trị vì của hắn. Nhưng đối với Diệp Tranh, tất cả những danh vọng, quyền lực này không thể lấp đầy nỗi trống rỗng trong lòng hắn.

Mọi người bên ngoài vẫn nghe tin Diệp Dục và Linh Nhi hạnh phúc bên nhau. Họ ngày ngày ngao du đây đó, cùng nhau ngắm hoa anh đào nở rộ dưới bầu trời xanh thẳm. Mùa xuân đến, hai người cưỡi ngựa dạo khắp kinh thành, tay trong tay, cùng tận hưởng những khoảnh khắc ngọt ngào giữa tiếng chim hót và cơn gió mát.Hạnh phúc của họ là những buổi chiều yên bình bên nhau, những chuyến đi đầy ắp tiếng cười, và tình yêu giản dị nhưng thắm thiết, như hoa nở giữa mùa xuân vĩnh cửu.

Nhưng rồi, một tin dữ từ chiến trường ập đến: Diệp Dục tử trận.

—--

Linh Nhi đứng giữa hành lang dài, vườn hoa rụng đầy tuyết trắng. Những bông hoa xưa kia vẫn từng nở rộ, giờ đã phai tàn theo thời gian, giống như cuộc đời nàng, từ khi xa Diệp Tranh, cứ dần rời xa những ước mơ tươi đẹp.

Bước chân nàng yếu ớt, nhưng rất kiên quyết. Trên tay nàng, bọc hành trang nhỏ gọn, chỉ có những thứ cần thiết cho cuộc hành trình sắp tới. Một quyết định lớn lao đã đến với nàng - nàng sẽ rời bỏ tất cả, bao gồm cả ký ức về một tình yêu đã không còn chỗ đứng trong cuộc đời này.

Tiếng vó ngựa vang lên từ xa, cắt đứt suy nghĩ của nàng. Nàng quay lại, đôi mắt không còn trong sáng, mà là hồ nước cạn, bình lặng, như thể đã chết từ lâu.

Diệp Tranh cưỡi ngựa, phi qua ba cung điện, mắt không rời khỏi bóng dáng nàng. Gió rét căm căm vờn quanh hắn, làm tóc hắn bay tung, nhưng hắn không cảm thấy lạnh. Hắn không quan tâm gì ngoài việc nhìn thấy nàng, người con gái mà hắn đã từng yêu thương, mà giờ đây chỉ còn lại những mảnh vỡ.

"Linh Nhi!" Tiếng gọi của hắn khản đặc, run rẩy, không khác gì tiếng gọi của một người đàn ông đã mất hết tất cả.

Linh Nhi dừng bước, quay lại. Ánh mắt nàng không còn chút cảm xúc nào, chỉ là một hồ nước cạn, không gợn sóng. Nàng cúi đầu, đôi mắt buồn bã, không còn ánh sáng như xưa.

"Điện hạ," nàng khẽ nói, giọng khô cứng, không còn sự mềm mại, không còn tiếng gọi âu yếm mà hắn từng nghe.

Không ai nói gì thêm. Diệp Tranh đứng đó, tay vẫn nắm chặt lấy dây cương ngựa, đôi mắt đỏ ngầu như muốn khóc, nhưng không thể. Hắn không thể chạm vào nàng, không thể níu kéo thêm nữa. Dường như mọi thứ đã kết thúc, từ lâu rồi.

Linh Nhi đi xa hơn, từng bước một, rời xa Diệp Tranh, rời xa hoàng thành. Nàng không quay lại nhìn hắn, không nhìn lại một lần nữa. Những năm tháng đau thương ấy, nàng đã để lại sau lưng, không cần giải thích, không cần lý do.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu