Nhưng như giọt sương sớm, hạnh phúc ấy không thể tồn tại lâu. Chẳng bao lâu sau, tin tức về việc Linh Nhi mang thai đã lan đến tai Công chúa Khương Linh, người mà hoàng đế đã chỉ định là vị hôn thê chính thức của Diệp Tranh. Công chúa Khương Linh là một người đầy kiêu ngạo, và nàng không thể chịu đựng được việc Diệp Tranh dám cùng với một nô tỳ hạ tiện và mang thai đứa con của hắn.
Một đêm trong yến tiệc của hoàng gia, nơi bá quan và văn võ triều đình tụ họp đông đủ, Công chúa Khương Linh đã không thể kiềm chế cơn thịnh nộ. Nàng đứng lên, ánh mắt sắc bén, giọng nói như sấm dậy:
“Diệp Tranh! Ngươi dám lấy một nô tỳ hạ tiện mang thai? Ngươi muốn nhục nhã hoàng thất sao? Hôm nay, ngươi phải chọn - hoặc ta, hoặc nó!”
Một làn sóng kinh hoàng ập đến toàn thể triều đình. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về Diệp Tranh, người mà bấy lâu nay luôn được xem là ngôi sao sáng của hoàng gia, nhưng giờ đây lại bị ép buộc phải lựa chọn giữa hoàng thất và tình yêu của mình.
Lời của Công chúa Khương Linh đã như một lưỡi dao đâm thẳng vào trái tim Diệp Tranh. Những lời ấy chẳng khác gì một lệnh truy nã mà hoàng đế đã âm thầm ban hành từ lâu. Hoàng đế lúc này ngồi vững trên ngai vàng, ánh mắt lạnh lùng không chút cảm xúc. Ông nâng tay lên, một động tác nhẹ nhàng, nhưng lại như tạo ra sóng gió trong đại điện.
Giọng của ông vang lên, như lưỡi dao sắc bén, đe dọa tất cả những gì Diệp Tranh yêu thương:
“Ngươi muốn con nô tỳ kia? Ngươi muốn giữ đứa bé? Vậy ngai vàng này sẽ không đến lượt ngươi!”
Diệp Tranh cảm thấy mình như bị dồn vào góc. Hắn không thể thở, cảm giác bị bóp nghẹt trong ngực, từng nhịp thở trở nên nặng nề. Diệp Tranh ngẩng đầu, nhìn hoàng đế bằng đôi mắt đỏ ngầu, giọng hắn khàn đặc như không thể nói được, như thể bị nghẹn lại:
“Phụ hoàng… sao lại tàn nhẫn như vậy? Đó là cốt nhục của thần… là máu mủ của ta!”
Nhưng ánh mắt của hoàng đế vẫn như một tảng băng, lạnh lùng, không chút thay đổi. Hắn không có chút cảm thông, không hề do dự. Chỉ có lệnh duy nhất: chọn giữa ngai vàng và gia đình.
Hơi thở hắn trở nên nặng nề, những hồi ức đau đớn ùa về. Giống như một vết thương chưa lành, hận thù bủa vây, như những bóng ma từ quá khứ ám ảnh hắn. Gia đình hắn đã bị giết hại, chỉ vì họ dám mơ ước về một ngai vàng mà hoàng đế coi là của riêng mình. Tất cả những gì hắn đã mất đi, tất cả những đau đớn trong cuộc đời này, giờ đây chẳng còn gì để níu kéo.
Một khoảng lặng kéo dài. Mọi người trong đại điện đều dõi theo hắn, chờ đợi quyết định. Diệp Tranh nhắm mắt lại, như để che giấu nỗi đau không thể nói thành lời. Hắn không còn sự lựa chọn nào khác. Hắn đã lựa chọn ngai vàng, cái giá phải trả là chính con mình, là đứa bé vô tội trong bụng Linh Nhi.
Hắn nói, giọng cứng rắn, như từ một thế giới khác:
“Phụ hoàng… Ta chọn ngai vàng.”
--
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ngày mà Diệp Tranh không thể thoát ra đã đến. Linh Nhi bước vào đại điện, ôm bụng bầu ngày càng lớn. Nàng đi từng bước nặng nề, ánh mắt tuyệt vọng nhưng lại cố gắng giữ kiêu hãnh trong đôi mắt ấy. Mỗi bước đi của nàng như xé nát trái tim hắn. Hắn nhìn vào nàng, và trong cái nhìn ấy, hắn đã thấy tất cả-nỗi đau đớn của nàng khi biết rằng hạnh phúc này không thể kéo dài.
Hắn không thể nói gì. Chỉ có thể cầm chén thuốc trong tay, lòng bàn tay run rẩy đến mức suýt làm rơi nó. Hắn nhìn nàng, đôi mắt của nàng không còn hi vọng như những ngày trước. Nàng chỉ nhìn hắn như nhìn một người xa lạ, một người không còn xứng đáng để nàng yêu thương.
Linh Nhi, đôi mắt trong veo, nhìn hắn. Thanh âm nàng nghẹn lại:
“Tranh ca ca…” Nàng gọi khẽ, như thể lòng nàng đã vỡ vụn. “Ngày xưa huynh nói… sẽ cho ta làm thê tử, che chở cả đời. Thì ra… che chở ấy chỉ đổi lấy một chén thuốc thôi sao?” TruyenLau.com
Đây là những lời mà Diệp Tranh đã không còn nghe từ lâu, không chỉ vì sự tàn nhẫn của thế gian, mà còn vì sự tổn thương trong chính trái tim hắn. Những lời hứa của hắn, những đoạn kết đẹp đẽ mà hắn từng hứa hẹn giờ đây lại trở thành lưỡi dao cắt vào tim.
Nước mắt của nàng rơi xuống, hòa vào nụ cười cay đắng, từng cơn đau như xé nát trái tim Diệp Tranh. Hắn không thể làm gì khác ngoài việc quỳ xuống, ép chén thuốc vào tay nàng, như bức bách nàng phải chọn.
---------
Diệp Tranh run rẩy, không còn đủ sức để giữ vững mình. Nỗi đau không thể diễn tả thành lời, hắn quỳ gục xuống, hai tay run rẩy, ép chén thuốc vào tay nàng, giọng hắn nghẹn ngào, ngập tràn tuyệt vọng:
“Linh Nhi… xin nàng… tha cho ta…” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Linh Nhi nhìn hắn, đôi mắt trong veo của nàng vụt tắt. Những giọt nước mắt của nàng rơi xuống, một cách nhẹ nhàng nhưng lại đau đớn hơn bao giờ hết. Chậm rãi, nàng đưa chén thuốc lên môi, và nuốt xuống. Hành động ấy như một lời kết thúc mà nàng đã không thể thay đổi.
Một dòng máu đỏ thẫm trào ra từ khóe môi nàng, chảy xuống vạt váy. Diệp Tranh ôm nàng vào lòng, nhưng nàng đã ngã xuống, rời khỏi vòng tay của hắn, chỉ còn lại tiếng thì thầm yếu ớt của nàng
---------
Cả chính điện chìm trong im lặng. Chỉ còn tiếng gào thét của Diệp Tranh, hắn ôm lấy thân thể yếu ớt của Linh Nhi, điên cuồng lay nàng, môi hắn run rẩy, những nụ hôn đầy máu không ngừng rơi xuống gương mặt nàng, nhưng không thể mang nàng trở lại.
“Linh Nhi! Đừng bỏ ta! Đừng bỏ ta… là lỗi của ta, đều là lỗi của ta!”
Nhưng hơi thở nàng đã yếu ớt đến mức gần như không còn. Mọi thứ đã đứt gãy, không thể cứu vãn được nữa.
—--
Trong đại điện, Diệp Dục đứng đối diện với hoàng đế, giọng hắn kiên quyết và khẩn thiết:
“Bệ hạ, thần xin được ban hôn cho Linh Nhi. Ngai vàng đã có người định đoạt, nhi thầy xin được yên bề gia thất lui về hậu thuẫn cho sư huynh ”
Hoàng đế im lặng trong giây lát, ánh mắt sắc lạnh nhìn xuống. Diệp Tranh, đứng bên cạnh, không thể nói gì. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, nỗi đau không thể thốt thành lời. Cả triều đình im phăng phắc, chỉ còn lại mùi hương trầm và nỗi tuyệt vọng đang đứng đó, đợi phán quyết từ hoàng đế.
Lúc này, hoàng đế thở dài, lạnh lùng đáp:
“Nếu đây là điều con muốn, thì cứ thế đi.”
Dưới Bóng Ánh Ngọc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.