Dưới Bóng Ánh Ngọc

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 6: Cát tường viên mãn

Sau khi biết tin nàng mang thai, Diệp Tranh như một người hoàn toàn thay đổi. Mỗi ngày, hắn dành tất cả sự quan tâm và tình yêu cho Linh Nhi, chăm sóc nàng tận tình như một báu vật mà hắn không thể để mất.

Hắn tự tay chuẩn bị từng bữa ăn, luôn cẩn thận nếm thử trước để đảm bảo rằng mọi thứ đều an toàn. Mỗi bữa cơm đều là sự chăm chút tỉ mỉ, không một món nào thiếu. Hắn luôn dặn dò nàng ăn uống đúng giờ, và không để nàng làm việc nặng dù là chuyện nhỏ nhất.

Một đêm, khi gió ngoài cửa sổ bắt đầu thổi mạnh, Diệp Tranh mang đến cho Linh Nhi một chiếc chăn lông mềm mại, nhẹ nhàng đắp lên vai nàng khi nàng đang ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài vườn hoa tuyết. Hắn đứng bên cạnh, khuôn mặt dịu dàng khi nhìn nàng như thể mỗi khoảnh khắc bên nàng đều là điều quý giá nhất trong cuộc đời.

“Nàng lạnh không?” Hắn thì thầm, giọng ấm áp, đôi mắt ánh lên sự quan tâm không thể che giấu.

Linh Nhi nhìn hắn, trái tim nàng có chút thổn thức, nhưng cũng đượm nỗi tuyệt vọng: " Không, ta không lạnh."

Diệp Tranh cười nhẹ, tay vẫn đỡ lấy chiếc chăn, khẽ điều chỉnh một chút rồi ngồi xuống bên cạnh nàng, tay ôm nhẹ bả vai nàng. Hơi ấm từ người hắn truyền sang nàng, khiến nàng cảm nhận được sự chăm sóc, nhưng cũng càng cảm thấy như đang chìm sâu vào một bi kịch không thể thoát ra.

“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua hết, Linh Nhi.” Diệp Tranh nhẹ nhàng nói, rồi bất ngờ ghé tai vào bụng nàng, như thể muốn lắng nghe tiếng tim của đứa con trong bụng.

“Con nghe thấy không? Ta là phụ thân của con.” Giọng hắn nghẹn ngào, nhưng tràn đầy yêu thương, làm Linh Nhi nghẹn ngào.

--

Một đêm, khi trăng sáng rọi qua cửa sổ, Diệp Tranh lặng lẽ bước vào phòng, nơi Linh Nhi đang ngồi bên giường, nhìn ra ngoài. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng đó, một lúc lâu. Sau đó, hắn đến bên nàng, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, cầm lấy tay nàng và đặt lên lòng mình.

"Linh Nhi…" - Hắn ngừng lại, tay hắn siết chặt tay nàng, như thể muốn giữ lấy nàng khỏi bất kỳ điều gì có thể xảy ra trong tương lai.

“Ngắm trăng cùng ta, có được không?” Hắn nhẹ nhàng nói, giọng nói mềm mại như cơn gió thu.

Linh Nhi không đáp lời ngay, nhưng ánh mắt nàng nhìn hắn đầy chân thành, như thể muốn tìm kiếm một lý do để tin vào tình yêu này. Nàng nhẹ nhàng gật đầu.

Họ cùng nhau nhìn lên bầu trời đêm, nơi ánh trăng chiếu xuống, vẽ những vệt sáng bạc trên nền tuyết trắng ngoài cửa sổ. Diệp Tranh ngả đầu vào vai Linh Nhi, một tay vẫn giữ chặt tay nàng, như muốn bảo vệ nàng khỏi những bi kịch đang chờ đợi phía trước.

“Ta sẽ không bao giờ rời xa nàng, Linh Nhi. Dù có chuyện gì xảy ra, ta cũng sẽ luôn ở bên nàng.” Hắn nói, giọng trầm thấp, tràn đầy quyết tâm.

Linh Nhi cảm nhận được sự chân thành trong từng lời của hắn. Nhưng trong ánh mắt nàng, có một nỗi đau sâu thẳm, như thể nàng đã biết tình yêu này sẽ không kéo dài mãi mãi. Dù nàng cảm nhận được sự ngọt ngào trong lời hứa ấy, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng nỗi đau sẽ đến sớm thôi.



Một buổi chiều, khi Linh Nhi ngồi bên cửa sổ, nhìn ra vườn hoa tuyết, Diệp Tranh mang đến cho nàng một chiếc giỏ vải mềm chứa đầy đồ dùng cho con. Hắn ngồi xuống bên cạnh, đưa chiếc áo sơ sinh mới may cho nàng xem.

“Đây là chiếc áo cho con, ta đã tự tay làm. Dù chưa biết là con trai hay con gái, nhưng ta sẽ chuẩn bị tất cả những gì tốt nhất cho con.” Hắn cười nhẹ, ánh mắt chứa đựng niềm hi vọng, dù biết rằng tương lai không chắc chắn, nhưng lúc này, hắn tràn đầy yêu thương cho gia đình của mình.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu