Dưới Bóng Ánh Ngọc

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 5: Huyết lệ trong cung son

Đêm ấy, tuyết phủ trắng mái hiên, lạnh lẽo và tĩnh mịch. Linh Nhi vừa thay xiêm y, chuẩn bị dập nến nghỉ ngơi thì cửa phòng đột ngột bị đẩy mạnh.

Diệp Tranh bước vào, mùi rượu nồng nặc bao phủ xung quanh hắn. Áo bào của hắn bị gió thổi tung, ánh mắt đỏ ngầu như dã thú bị thương, đôi môi khô đến tái nhợt.

“Linh Nhi…” Hắn nói, giọng khàn khàn như nghẹn lại.

Linh Nhi chưa kịp phản ứng, hắn đã bước đến gần, bàn tay lạnh lẽo thô bạo giữ chặt cằm nàng, ép nàng ngẩng lên, ánh mắt như thiêu đốt nàng trong sự tuyệt vọng.

“Ngươi… nhìn ta đi. Ngươi muốn gả cho Diệp Lục, đúng không?” Hắn hỏi, từng chữ như dao cứa vào lòng nàng.

Linh Nhi run rẩy, cố gắng né tránh nhưng không thể, giọng nói yếu ớt vang lên:

“Điện hạ, người đã có công chúa rồi. Xin đừng… làm khó ta nữa.”

Lời nói ấy như ngàn mũi kim đâm vào tim hắn.

Diệp Tranh bật cười, tiếng cười khản đặc vang lên, như từ tận sâu trong cổ họng. Hắn cười như thể chính mình đang sắp phát điên, trong khi từng cơn đau cứ như xé nát từng thớ thịt:

“Công chúa? Ha… nàng nghĩ ta muốn nàng ta sao? Linh Nhi… ta muốn giết cả thiên hạ, miễn nàng còn ở lại bên ta!”
TruyenLau
Hắn không thể kìm chế thêm nữa. Diệp Tranh kéo nàng vào lòng, siết chặt đến mức như muốn nghiền nát cơ thể nàng. Hắn ép nàng xuống giường, nụ hôn của hắn không còn là dịu dàng, mà điên cuồng, tuyệt vọng, như muốn nuốt chửng lấy nàng, khắc dấu ấn của hắn lên từng tấc da thịt nàng.

“Ta không cho phép nàng rời đi… không cho phép nàng nhìn hắn… Linh Nhi, nàng là của ta. Dù nàng có hận, có oán, ta cũng không buông!”

Trong tiếng nức nở nghẹn ngào và chống cự bất lực của nàng, hắn như kẻ mất lý trí, dùng sự chiếm hữu mạnh mẽ để giữ lại người con gái mình yêu đến điên cuồng.

- TruyenLau.com

Cái đêm tuyết rơi đó, sau khi ghen tuông mất lý trí mà chiếm lấy Linh Nhi, Diệp Tranh tưởng rằng mình đã đẩy nàng xa mình, rằng mình đã đánh mất nàng vĩnh viễn. Nhưng rồi, khi tin tức nàng mang thai đến, nó như một nhát dao vừa chém vừa vuốt ve trái tim hắn.

Nàng mang trong mình đứa con của hắn, đứa con mà hắn vừa muốn bảo vệ, vừa sợ mất đi.

Đêm biết tin, hắn quỳ xuống bên nàng, hai tay siết chặt lấy bụng nàng, run rẩy như đang đón nhận một thứ gì đó mà hắn không xứng đáng có được. Hắn thì thầm, như thể sợ rằng một tiếng động cũng sẽ khiến khoảnh khắc này vụt tắt.

“Linh Nhi… nàng đã cho ta một lý do để sống. Ta sẽ bảo vệ nàng, bảo vệ con. Dù phải từ bỏ ngai vàng, ta cũng muốn giữ lại các người.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu