Trời đã vào cuối đông. Tuyết rơi trắng xóa, phủ kín cả hoàng thành. Cả thành phố chìm trong sự tĩnh lặng của một mùa đông lạnh giá, và trong đêm tối ấy, một ngọn đèn trong tẩm cung tân hôn của Đại hoàng tử vẫn sáng rực. Linh Nhi ngồi bên án thư, đôi tay run rẩy cầm chén rượu đã lạnh, nhưng nàng không thể uống một giọt nào. Hỷ phục đỏ trên người nàng như một tấm vải nhuốm đầy nỗi buồn không thể diễn tả.
Diệp Lục bước đến, khoác chiếc áo choàng lên vai nàng, giọng dịu dàng như gió xuân:
“Muội mệt thì nghỉ đi. Ta đã dặn người hầu chuẩn bị giường êm, muội không cần thức nữa.”
Linh Nhi nhìn Diệp Lục, ánh mắt trống rỗng, môi mấp máy, nhưng không thể thốt nên lời. Sau bao đau thương, nàng hiểu rằng ít nhất bên người Diệp Lục, nàng có thể sống một đời yên ổn. Tuy nhiên, trái tim nàng vẫn… rách nát.
=====
Trong gió rét căm căm, Diệp Tranh đứng dưới mái hiên, áo bào tím sũng tuyết, mái tóc đen đã trắng từng vạt. Ánh mắt hắn dán chặt vào bóng nàng qua khung cửa sổ, trong lòng dậy sóng dữ dội.
“Nàng đã mặc hỷ phục, đã ngồi trong tân phòng… thật sự, từ nay, nàng là của huynh rồi sao?”
Trái tim hắn quặn thắt, bàn tay siết đến bật máu.
—-
Lần đầu tìm gặp
Ba ngày sau hôn lễ, Diệp Tranh say rượu, lảo đảo tìm đến phủ của Diệp Lục. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, tay cầm chặt thanh kiếm như thể chỉ cần đụng vào là có thể xông vào.
Thị vệ chặn lại, nhưng hắn rút kiếm, giọng khản đặc:
“Tránh ra! Bổn vương muốn gặp nàng!”
Tiếng ồn ào khiến Linh Nhi bước ra hiên. Nàng mặc chiếc áo khoác trắng, gương mặt nhợt nhạt, ánh mắt dừng lại nơi bóng dáng hắn. Bốn mắt giao nhau trong giây lát, nàng run lên, nhưng không thể bước đến gần. Website TruyenLau.com
Diệp Tranh nhìn nàng, đôi mắt đỏ rực như dã thú bị thương:
“Linh Nhi… nàng đi theo ta! Ta sai rồi, ta sẽ chuộc lại… Nàng đừng ở bên huynh ấy, ta không chịu nổi!”
Cả phủ lặng ngắt. Diệp Lục từ trong bước ra, đứng chắn trước Linh Nhi, giọng trầm ổn:
Website TruyenLau.com
“Đệ đã mất nàng rồi..”
Linh Nhi cắn môi, giọng run rẩy nhưng kiên quyết:
“Điện hạ… xin người từ nay đừng tìm ta nữa. Giữa ta và người… đã không còn gì.”
Diệp Tranh như bị sét đánh. Hắn bước lên, muốn chạm vào tay nàng nhưng nàng lại lùi lại, né tránh, ẩn sau lưng Diệp Lục.
—-
Website TruyenLau.com
Hôm sau, trong cơn say, Diệp Tranh ngồi trong phòng tối, nắm chặt chén rượu. Bên ngoài, tiếng tin báo rằng Linh Nhi và Diệp Lục cùng nhau cưỡi ngựa ra ngoại thành dạo chơi.
Chén rượu vỡ tan trong tay hắn, máu hòa với rượu chảy xuống. Hắn cười điên loạn:
“Cưỡi ngựa… nàng chưa từng cùng ta cưỡi ngựa… chưa từng.”
Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh Linh Nhi ngồi sau lưng huynh trưởng, váy trắng tung bay, tóc đen xõa trong gió. Hắn gần như phát cuồng, đập phá hết thảy, gào lên trong đêm:
“Linh Nhi! Nàng là của ta! Nàng chỉ có thể là của ta!”
Nhưng đáp lại hắn chỉ có tiếng gió rít lạnh buốt.
—---
Một đêm khác, Diệp Tranh cải trang, lẻn vào hậu viện nơi nàng ở. Hắn thấy nàng ngồi dưới ánh trăng, tay khẽ chạm lên vết sẹo nơi bụng. Nước mắt nàng rơi, giọng khẽ như thì thầm với linh hồn đứa bé đã mất:
“Con à, nếu có kiếp sau, mong con đừng đến nơi này… cũng đừng chọn ta làm mẹ.”
Nghe đến đó, Diệp Tranh như bị xé nát. Hắn bước ra, quỳ gối trước nàng, ôm lấy chân nàng, khóc như một đứa trẻ:
“Linh Nhi… tha cho ta… Ta không còn gì nữa, ngoài nàng… Nàng muốn lấy mạng ta cũng được, nhưng đừng đẩy ta ra xa như thế…”
Linh Nhi cúi xuống nhìn hắn, nước mắt lăn dài. Nhưng cuối cùng, nàng đẩy hắn ra, xoay người rời đi.
Giọng nàng khản đặc, run rẩy nhưng dứt khoát:
“Ta đã chết từ ngày đó rồi, Điện hạ. Người giữ ta lại… thì giữ được gì? Một cái xác không còn tim ư?”
Diệp Tranh quỳ mãi dưới ánh trăng, máu từ bàn tay hòa lẫn với tuyết trắng.
Ánh trăng như một lưỡi dao lạnh, chiếu xuống bóng dáng cô độc ấy.
Trong lòng hắn chỉ còn vang vọng một câu:
“Nếu sớm biết giữ nàng lại là bằng cách tự tay giết đi đứa con… thà rằng năm đó ta chưa từng hứa hẹn.”
—--
Trong hoàng thành, tin đồn bắt đầu lan truyền, lặng lẽ, nhưng chắc chắn:
“Đại hoàng tử yêu sủng thê tử, ngày ngày cầm tay không rời.”
“Nhưng Nhị hoàng tử… từ sau hôn lễ, như hóa điên, đêm nào cũng uống rượu say.”
Những lời bàn tán ấy rơi vào tai Diệp Tranh như dao găm đâm thẳng vào tim, mỗi câu như lưỡi dao sắc bén cứa vào lòng hắn. Mỗi lần đi ngang qua cung của huynh trưởng, hắn dừng lại rất lâu, ánh mắt u tối, sâu thẳm như vực sâu không đáy. Mỗi bước đi của huynh trưởng, mỗi cử chỉ quan tâm dành cho Linh Nhi, lại như một nhát dao cắt vào trái tim đã nát vụn của hắn.
—-
Một ngày đầu xuân, trời vừa hửng nắng, Diệp Tranh vô tình nhìn thấy cảnh Diệp Lục đích thân chỉnh áo cho Linh Nhi.
Hắn đứng ở hành lang xa. Linh Nhi từng là người mà hắn chăm chút từng chút một, từ những chiếc khuy áo nhỏ nhất, cho đến từng đường thêu trên vạt áo. Giờ đây, tất cả đã biến thành huynh trưởng.
Một đêm, tuyết rơi trắng xóa.
Linh Nhi ngồi trong phòng ấm, nghe tiếng gió rít ngoài song cửa. Nàng định đặt chén trà xuống thì cung nữ run rẩy thưa:
“Thưa Vương phi… Nhị điện hạ… đã quỳ ngoài cổng suốt ba canh giờ rồi.”
Nàng sững người, bước ra cửa.
Ánh lửa hắt lên khuôn mặt tái nhợt, máu từ vết nứt trên trán hòa cùng tuyết trắng. Diệp Tranh vẫn quỳ đó, đầu cúi thấp, hơi thở mỏng manh như sắp tắt.
Tim nàng đau nhói, bàn chân muốn lao tới, nhưng rồi đôi tay run rẩy siết chặt vạt áo.
Diệp Lục đứng phía sau, giọng kiên định:
“Hắn muốn quỳ thì cứ quỳ. Nàng đừng mềm lòng, nếu không cả đời cũng không thoát nổi.”
Linh Nhi quay lưng đi, giọt lệ rơi xuống nền tuyết lạnh. Nhưng phía sau lưng, Diệp Tranh mỉm cười yếu ớt:
“Ta biết… nàng vẫn còn nhìn ta…”
—-
Đêm đó, Linh Nhi mơ thấy hồi nhỏ.
Bên bờ hoa đào, thiếu niên ngạo nghễ nắm tay nàng:
“Đừng khóc, sau này ta sẽ cưới nàng làm chính thê.”
Nàng mỉm cười trong mơ, ngỡ rằng hạnh phúc chỉ giản đơn như thế. Nhưng khi tỉnh lại, chỉ thấy nước mắt thấm đẫm gối, bên ngoài là gió lạnh, và một bóng người vẫn quỳ không rời.
Dưới Bóng Ánh Ngọc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.