Đêm nay, trong cung tổ chức yến mừng sinh thần của công chúa Từ An. Ánh đèn hoa sáng rực, tiếng nhạc, tiếng cười, và những vũ nữ trong trang phục lộng lẫy, nhưng từng bước chân của Linh Nhi lại như đi vào vực thẳm.
Nàng mặc một bộ xiêm y đơn sơ, tóc chỉ buộc gọn bằng dây vải, đứng hầu phía sau Diệp Dục. Dưới ánh đèn lộng lẫy, nàng như một bóng mờ nhỏ bé, lạc lõng giữa muôn vàn son phấn.
Tuy nhiên… trong mắt Diệp Dục, giữa đám người lộng lẫy, vẫn chỉ dừng lại nơi nàng.
Y nâng ly rượu, khẽ mỉm cười, rồi bỗng nghiêng người, đưa cho nàng:
“Linh Nhi, thay ta uống chén này.”
Nàng kinh hãi ngẩng lên, nhưng trước bao ánh nhìn của quan khách, nàng không thể chối từ. Ngụm rượu cay nóng chảy xuống cổ họng, đốt cháy ngực nàng. Y lại đưa tay lau vệt rượu vương trên khóe môi nàng, hành động thân mật đến mức tất cả quan khách đều sững sờ.
“Thật ngoan.” - giọng y trầm thấp, nghe như cưng chiều, nhưng lại sắc bén như lưỡi dao.
Ngồi đối diện, Diệp Tranh thấy rõ hết thảy.
Hắn ngồi cạnh công chúa Từ An, tay đặt trên bàn, nhưng bàn tay ấy đã siết chặt đến bật máu. Công chúa nghiêng đầu mỉm cười, đặt nhẹ bàn tay lên mu bàn tay hắn:
“Thế tử, hôm nay là ngày vui của ta, sao ngài lại trông như có tang vậy?”
Hắn quay sang, ép môi cong thành nụ cười ôn nhu:
“Công chúa đa tâm. Bổn vương sao lại không vui trong ngày sinh thần của nàng?”
Ánh mắt dịu dàng, khóe môi mỉm cười, hắn gắp thức ăn cho công chúa, thậm chí còn khẽ lau vết rượu nơi khóe môi nàng bằng khăn lụa. TruyenLau
Khung cảnh ấy, trong mắt Linh Nhi, như một nhát dao giáng thẳng vào tim nàng.
Hắn đã từng dịu dàng như thế với nàng. Từng một lần cúi người buộc lại sợi dây vải lỏng trên tay áo nàng, từng dùng tay áo khẽ lau giọt mồ hôi rơi nơi thái dương nàng trong ngày hè oi ả. Giờ đây, từng động tác, từng ánh mắt ôn nhu, hắn lại trao cho một nữ nhân khác.
Đêm ấy, yến tàn. TruyenLau
Diệp Dục đưa nàng ra ngoài, đỡ tay nàng bước qua bậc thềm. Y cúi xuống, thấp giọng cười:
“Nàng thấy thế tử ôn nhu với công chúa như vậy, trong lòng có đau không?”
Linh Nhi run lên, môi tái nhợt:
“…Ta là ai mà có tư cách đau?”
Website TruyenLau.com
Diệp Dục dừng lại, ánh mắt thoáng trầm xuống. Ban đầu, y chỉ muốn lợi dụng nàng để trêu tức Diệp Tranh, nhưng giờ phút này, khi thấy đôi mắt ấy - đôi mắt cố chấp kìm nén nỗi đau, mà vẫn kiêu hãnh không rơi lệ - tim y chợt nhói.
Y siết chặt tay nàng, giọng trở nên nghiêm túc:
“Có tư cách. Nếu nàng muốn, ta sẽ cho nàng danh phận.”
Linh Nhi sững sờ, tim chấn động. Nhưng nàng không dám tin.
-
Trong gian phòng tối, Linh Nhi đang lặng lẽ hong khô xiêm y dính tuyết, bỗng cửa bị đẩy mạnh.
Diệp Tranh bước vào, trên người nồng nặc mùi rượu. Mắt hắn đỏ ngầu, môi tái nhợt.
“Linh Nhi.”
Hắn bước tới, chộp lấy cổ tay nàng, kéo mạnh vào lòng. Cánh tay hắn siết đến mức nàng đau điếng, thở gấp.
“Nói cho ta biết… nàng thích hắn thật sao?”
Linh Nhi run rẩy, tim đập loạn, nhưng cố nén nước mắt:
“…Thế tử điện hạ, chuyện này… liên quan gì đến ngài? Người không cần ta nữa rồi.”
“Không cần?” Hắn cười khàn khàn, từng tiếng xé rách cổ họng. “Linh Nhi, ta muốn giết hắn. Giết để không ai dám chạm vào nàng nữa!”
Nói rồi, hắn cúi đầu, môi lạnh lẽo ép xuống môi nàng. Nụ hôn vừa cuồng loạn vừa tuyệt vọng, như muốn xé nát nàng ra, hòa tan vào máu thịt.
Linh Nhi bật khóc trong lòng hắn, gào khàn giọng:
“Người đã có công chúa rồi! Người không thể… người không thể như vậy!”
Nghe vậy, hắn cứng người, bàn tay run bần bật.
Hắn buông nàng ra, lùi lại từng bước, trong mắt ánh lên tia điên cuồng và bi thương:
“Đúng, ta có công chúa… nhưng Linh Nhi, nàng mới là mạng ta. Nàng mới là tất cả của ta…”
Tiếng thì thầm ấy, rơi vào tai nàng, vừa như lời yêu sâu nặng, vừa như lưỡi dao khoét máu trong tim.
Nước mắt nàng chảy dài, nhưng lần đầu tiên, nàng quay đi, đẩy hắn ra, thì thầm:
“…Nếu người thật sự yêu ta, sao phải dùng ôn nhu ấy trao cho kẻ khác? Sao phải khiến ta trở thành trò cười trước thiên hạ?”
Câu hỏi ấy, hắn không trả lời được.
Dưới Bóng Ánh Ngọc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.