Dưới Bóng Ánh Ngọc

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 3: Đoạn tuyệt trong bão tuyết

Sân viện phủ Thế tử chìm trong màn tuyết dày đặc, từng bông tuyết rơi phủ lên nền đá xanh lạnh lẽo. Những vết máu loang lổ vẫn chưa kịp rửa sạch - dấu tích của trận quỳ phạt hôm qua, lạnh lẽo như vết thương trong lòng nàng.

Linh Nhi bước ra từ bóng tối, bưng khay trà trên tay, đầu cúi thấp. Mỗi bước đi, đầu gối đau nhói như có lửa thiêu đốt, nhưng nàng cắn môi, không dám để ai thấy. Cảm giác đau đớn khiến chân nàng như không còn sức. Những cung nữ trong viện nhìn nàng bằng ánh mắt khinh bỉ, có kẻ còn cố tình đưa chân cản đường, khẽ cười:

“Ôi, nô tỳ rẻ mạt mà dám mơ trèo cao. May mà Thế tử sáng suốt, trước bao nhiêu bá quan còn không thèm nhận…”

Tiếng cười vang lên, như những nhát dao vô hình cứa vào da thịt nàng. Linh Nhi không đáp, chỉ lặng lẽ quỳ xuống nhặt chén sứ bị hất vỡ. Ngón tay nàng bị mảnh sứ cứa rách, máu từ vết thương nhỏ giọt xuống tuyết, tan thành sắc đỏ nhạt, giống như sự thất vọng trong lòng nàng.

Bất chợt, một bóng dáng cao lớn bước vào, phá tan không khí ảm đạm.

Diệp Dục - hoàng bát tử. Y khoác trường bào đen thêu hạc vàng, nụ cười nhàn nhạt nở trên gương mặt tuấn mỹ, nhưng ánh mắt lại sắc bén như kiếm.

“Đường đường là nô tỳ của Thế tử, mà ngay cả bọn hạ nhân cũng dám lấn lướt. Thật là mất mặt quá.” Y nói nhẹ nhàng, nhưng từng chữ lại đè nặng lên từng kẻ đang cười.

Đám nô tài xanh mặt, vội vàng quỳ rạp xuống, không dám hó hé. Diệp Dục bước tới, cúi người, đôi tay lạnh lẽo nhưng vững chãi nâng Linh Nhi dậy. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo từ đôi tay ấy, trái ngược với sự run rẩy của mình.

“Nàng tên gì?” Y hỏi, ánh mắt thoáng nhìn vào tay nàng còn đang rỉ máu.

“…Linh Nhi,” nàng trả lời, giọng run nhẹ.

“Linh Nhi?” Diệp Dục mỉm cười, khẽ vuốt máu trên tay nàng. “Một cái tên đẹp. Nhưng nhìn nàng thế này, ta lại nghĩ… có lẽ nên gọi là Hồng Nhi mới hợp, vì tay nàng lúc nào cũng đỏ máu.”

Linh Nhi giật mình, muốn rút tay lại, nhưng ánh mắt của y như khóa chặt, khiến nàng không thể thoái lui.

-

Tin tức về việc Diệp Dục bênh vực Linh Nhi trong phủ Thế tử lan nhanh như lửa gặp dầu. Trong đại điện, Diệp Tranh nghe thấy tin này, đôi tay hắn khẽ run, ly rượu trong tay sắp tràn ra, nhưng hắn không hề động đậy.

Một tên quan bên cạnh cười nói: “Hoàng bát tử xưa nay không bao giờ để ý đến nữ tử nào, giờ lại xuống tay với một nô tỳ nhỏ nhoi.”

Diệp Tranh mím chặt môi, môi dưới bật máu. Hắn chỉ khẽ nhếch khóe môi, cười lạnh:
“Chỉ là một nô tỳ thôi, huynh ấy thích thì cứ việc.”

-----

Những ngày sau, Diệp Dục không ngừng đến tìm Linh Nhi. Lúc thì đưa cho nàng dược liệu trị thương, lúc lại công khai để nàng đứng hầu sau lưng mình trong yến hội, bất chấp ánh mắt ngạc nhiên và dị nghị của mọi người.

Một lần, trong cung yến đầy đủ văn võ bá quan, Diệp Dục đột ngột kéo Linh Nhi đứng trước mặt, mỉm cười nhẹ nhàng:
“Các vị, đây là nô tỳ trong phủ Thế tử. Nhưng từ hôm nay, nàng là người của ta.” TruyenLau.com

Cả đại điện xôn xao. Linh Nhi tái mặt, toàn thân run rẩy. Nàng không dám ngẩng lên, chỉ cúi thấp, nhưng cánh tay bị Diệp Dục giữ chặt không sao rút lại.

Trong khoảnh khắc ấy, Linh Nhi ngẩng mắt, nhìn thẳng vào ánh mắt của Diệp Tranh. Ánh mắt lạnh lẽo ấy như băng tuyết, không chút gợn sóng, nhưng Linh Nhi thấy rõ trong đó lửa giận và nỗi tuyệt vọng như sắp bùng nổ.

Diệp Tranh ngồi ngay ngắn bên cạnh công chúa, tay vẫn đặt trên ly rượu, nhưng nụ cười lạnh lùng trên môi hắn chẳng thể che giấu được cơn sóng ngầm trong lòng.
TruyenLau.com
Hắn nâng chén, khẽ mỉm cười với hoàng đế:
“Hoàng huynh thích thì cứ nhận đi. Một nô tỳ hèn mọn thôi mà.”

Câu nói ấy, như nhát dao lạnh lùng cắt đứt sợi dây cuối cùng trong lòng Linh Nhi.

Nàng cắn môi, máu từ khóe miệng rơi xuống, đôi mắt ướt nhòe, ngực nàng nghẹn lại đến không thở nổi. Thì ra, trong mắt hắn, nàng mãi mãi chỉ là một nô tỳ hèn mọn, không hơn không kém. TruyenLau.com

--

Đêm hôm đó, Diệp Tranh say rượu, xông vào gian phòng nhỏ nơi Linh Nhi ở. Hắn kéo nàng vào lòng, ôm chặt đến mức như muốn nghiền nát nàng, giọng khàn run rẩy:

“Đừng đi theo hắn… Linh Nhi, đừng… nàng là của ta…”

Linh Nhi run lên, nước mắt chảy dài, nàng vùng vẫy, gào lên trong đau đớn:

“Thế tử điện hạ, xin người nhớ lấy thân phận của ta. Ta chỉ là một nô tỳ. Người không cần ta, thì ta đi theo người khác. Người còn ngăn cản để làm gì?”

Những lời ấy, như từng mũi dao đâm thẳng vào tim hắn.

Hắn siết chặt nàng hơn, giọng nghẹn đứt:

“Ta không thể nói thật với nàng… Nhưng Linh Nhi, nếu nàng đi theo hắn… ta sẽ phát điên mất…”

Nàng cười khẽ, trong tiếng nấc nghẹn:

“Người đã khiến ta phát điên từ lâu rồi.”

---

Trong gian phòng tối, hai thân ảnh quấn chặt, một người đau đến gần như hóa điên, một người tuyệt vọng đến mức tan nát.

Ngoài kia, gió bấc rít gào, thổi tung cành khô gãy vụn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu