Dưới Bóng Ánh Ngọc

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 11: Ngoại truyện: Ngàn Năm Luân Kiếp

Trong ngàn năm luân hồi, những linh hồn từng có tình duyên sâu nặng đều có những khoảnh khắc gặp lại nhau, nhưng không thể bước đến. Diệp Tranh và Linh Nhi, hai con người từng dệt nên những ước hẹn dưới bầu trời tươi đẹp, giờ đây lại không thể vẹn tròn.

Trải qua muôn vàn kiếp nạn, linh hồn của họ vĩnh viễn tìm nhau giữa vô tận không gian, nhưng tình yêu ấy, sâu đậm đến đâu, cuối cùng vẫn không thể được trọn vẹn. Mỗi lần nhìn thấy nhau, mỗi lần cảm nhận được hơi thở của đối phương, cả hai lại phải chứng kiến sự chia ly đau đớn, như một trò đùa của số phận.

Linh Nhi, trong kiếp sau, là một thiếu nữ xinh đẹp sống trong cõi trần, nhưng trái tim nàng vẫn không thể ngừng đau nhói vì Diệp Tranh. Dù không còn nhớ hết những ký ức đau đớn, trái tim nàng vẫn khắc khoải một điều gì đó chưa trọn vẹn. Nàng gặp Diệp Tranh trong một ngày mưa phùn, nhìn thấy ánh mắt ấy, nàng cảm nhận được rằng đó chính là người xưa, nhưng lần này không thể gọi tên nhau nữa. Diệp Tranh đứng dưới cơn mưa, mái tóc ướt đẫm, chỉ nhìn nàng từ xa, không thể tiến lại gần.

Nàng muốn bước đến, muốn ôm lấy người đó, nhưng điều gì đó vô hình ngăn cản nàng. Họ nhìn nhau, lòng tràn ngập những kỷ niệm xưa cũ, nhưng giữa họ là một bức tường vô hình mà số phận đã xây lên từ những kiếp trước. "Diệp Tranh…" Linh Nhi khẽ gọi, giọng nàng như một làn gió thoảng qua. Diệp Tranh chỉ đứng lặng im, ánh mắt sâu thẳm, chứa đựng cả ngàn lời nói, nhưng không thể thốt ra.

Họ không thể chạm vào nhau, dù tình yêu vẫn cháy bỏng trong lòng họ. Linh Nhi đau đớn nhận ra, dù có yêu đến mấy, cũng chỉ có thể đứng nhìn nhau từ xa. Diệp Tranh khẽ mỉm cười, nụ cười mỏng manh, nhưng cũng không thể tiến lại gần. "Xin lỗi, Linh Nhi," hắn nói khẽ, rồi quay lưng đi, biến mất trong màn mưa.

Linh Nhi đứng đó, không thể đuổi theo, không thể gọi tên hắn một lần nữa. Tim nàng vỡ vụn, nhưng cũng hiểu rằng, dù tình yêu có mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể vượt qua được sự ngăn cách mà số phận đã an bài.

Dù cho ngàn năm trôi qua, dù cho họ có sống lại bao lần, cũng chỉ có thể nhìn nhau từ xa, đau đớn mà không thể chạm vào. Và như vậy, tình yêu của họ mãi mãi là một câu chuyện dang dở, một nỗi niềm không thể nào nguôi ngoai, dù họ có tìm nhau trong vô vàn kiếp sống.

Và cuối cùng, họ chỉ có thể dặn lòng rằng: "Dù không thể đến được với nhau, nhưng trong từng kiếp sau, chúng ta vẫn sẽ tìm nhau… dù chỉ để đứng nhìn từ xa."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu