Ghi Chép Thăng Trầm Chốn Hậu Viên

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ghi Chép Thăng Trầm Chốn Hậu Viên

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1: 1

1

 

Ta sinh ra ở Khổng phủ, mặc gấm vóc làm y phục, vàng ngọc làm chăn.

 

Phụ thân làm quan nhất phẩm, mẫu thân xuất thân danh môn.

 

Trong bốn tỷ muội đích xuất, ta cùng đại tỷ thân thiết nhất.

 

Nàng lớn hơn ta hai tuổi, từ nhỏ đã thông minh tuyệt luân.

 

Kinh thi phu t.ử giảng, nàng chỉ cần nghe một lần liền có thể thuộc lòng; khi học đàn, ngón tay khẽ gảy đã là khúc điệu nước chảy mây bay.

 

Còn ta thì luôn chậm hơn một bước, phải lặp đi lặp lại nghiền ngẫm mới miễn cưỡng đuổi kịp. Website TruyenLau.com

 

Phu t.ử mà phụ thân mời đến đều là danh nho đương thời, nhập phủ liền nhận chỉ:

 

“Nghiêm sư mới có cao đồ, kẻ lười biếng, thước giới không dung.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Thế nhưng đại tỷ chưa bao giờ bị đ.á.n.h một lần.

 

Bài vở của nàng vĩnh viễn tinh xảo như chạm trổ, bút son của phu t.ử rơi trên giấy, chỉ toàn lời khen ngợi.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Đến trước mặt ta, chân mày phu t.ử thường nhíu lại, lòng bàn tay ta cũng thường bị thước giới đ.á.n.h đến đỏ ửng.

 

Đúng dịp phụ thân khảo bài, ta sợ hãi đến mức đầu cũng không dám ngẩng, nửa người nấp sau lưng đại tỷ, ngón tay nắm c.h.ặ.t t.a.y áo nàng.

 

Ánh mắt phụ thân rơi xuống ta, lạnh như băng phủ đỉnh, tựa hồ chỉ chốc lát nữa bão tuyết sẽ sập xuống.

 

Đại tỷ hơi nghiêng người, che ta phía sau.

 

“Nhị muội còn nhỏ, bài vở nặng nề, xin phụ thân rộng lòng cho thêm ít ngày.”

 

Phụ thân trầm ngâm một lát, bỗng lại mỉm cười.

 

“Tỷ muội hòa thuận, ấy mới là phong thái đại gia.”

 

Nhưng khi quay sang nhìn ta, trong mắt ông vẫn sâu thẳm như vực.

 

“Chim vụng phải bay sớm mới vào được rừng. Nữ nhi phủ thừa tướng, không được phép sai sót nửa phần.”

 

Đợi phụ thân đi khỏi, ta cúi đầu nhìn ngọc bội đeo bên hông khắc gia huy Khổng gia, nước mắt liền rơi xuống gấm vóc.

 

“Ngày mai phu t.ử lại tra bài Đằng Vương Các Tự, những câu biền văn ấy như ngọc vỡ vụn, ta mãi vẫn không ghép nổi…”

 

Đại tỷ vươn tay lau lệ cho ta, giọng dịu dàng như muốn nhỏ ra nước.

 

“Sợ gì chứ, trời có sập xuống, cũng có đại tỷ thay muội chống đỡ.”

 

Nữ nhi Khổng gia bảy tuổi được ban danh tự.

 

Phụ thân đặt tên ta là Tương Huệ.

 

Ngày nhập tộc phả, phụ thân dùng nhành liễu chấm giọt sương trong chậu ngọc, khẽ chấm lên giữa mày ta.

 

“Nguyện con ta thông minh sáng suốt.”

 

Ta cúi đầu hành lễ, bàn tay trong ống tay áo lại cắm chặt vào lòng bàn tay.

 

Thì ra sự ngu độn của ta, đã cần phụ thân khắc vào trong tên để nhắc nhở.

 

Đại tỷ bắt đầu gọi ta là Huệ Huệ.

 

Nàng thường chờ ta dốc hết sức mới thuộc xong bài, liền dịu dàng lấy tay cọ nhẹ lên chóp mũi ta.

 

“Huệ Huệ học thuộc thật giỏi.”

 

Ta nhìn chiếc trâm phượng vàng rực rỡ nơi búi tóc nàng, trong lòng lạnh lẽo như băng.

 

Đó là phần thưởng phụ thân ban tháng trước, hạt châu Đông treo nơi miệng phượng vừa khéo rơi xuống đáy mắt ta, sáng loáng đến nhức tim.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thai nhi trong bụng mẫu thân ngày ngày lớn lên trong đống gấm vóc, nữ nhi phủ thừa tướng chỉ càng lúc càng nhiều.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Khi ấy, ta sẽ trở thành kẻ vô dụng nhất.

 

Không rõ từ khi nào, sự ỷ lại của ta với đại tỷ dần dần hóa thành oán hận.

 

Nàng thoa t.h.u.ố.c vào tay ta, ta lại nhìn chằm chằm vào chiếc vòng ngọc mới trên cổ tay nàng.

 

Đó là phần thưởng mẫu thân vừa ban, trên mặt khắc hoa văn tinh xảo.

 

Mà ta thì chẳng có gì.

 

2

 

Đêm ấy, ánh nến leo lét.

 

Lý ma ma nâng tay ta, chấm t.h.u.ố.c cao lạnh lẽo bôi lên vết bầm nơi lòng bàn tay.

 

Cao d.ư.ợ.c mang theo mùi thơm thanh đắng, ta thấy trong mắt bà đã ánh lên nước.

 

“Đây nào phải dạy học trò, rõ ràng là muốn giày vò bàn tay vàng ngọc của tiểu thư!”

 

Ta quay mặt đi, ngắm bóng trúc lay ngoài cửa sổ, khẽ nói:

 

“Lời phụ thân răn dạy, ăn được khổ mới thành người trên người.”

 

Lý ma ma sụt sịt, giọng tràn ngập phẫn uất:

 

“Lão nô nói một câu mạo phạm… đại tiểu thư nào đã từng chịu qua khổ nhọc thế này?”

 

Cơn gió luồn qua hành lang, ngọn nến trên án bỗng chao mạnh.

 

Bóng sáng trên vách lay dữ dội, như tâm tư rối loạn trong ta lúc này.

 

Bà ghé sát hơn, hơi thở phả bên tai ta.

 

“Đừng trách lão nô nhiều lời, nếu đại tiểu thư thật sự thương người, thì hẳn phải biết che giấu bớt thông minh. Lấy cái vụng của muội muội để làm nền cho sự khéo léo của mình, chẳng phải hơi…”

 

Câu sau bà nuốt lại, chỉ còn một tiếng thở dài.

 

Nếu là ngày thường, ta hẳn đã bực bội quát bà câm miệng.

 

Nhưng đêm nay, lời bà như mũi kim đ.â.m trúng nỗi đau ẩn sâu bấy lâu trong ta.

 

Thấy sắc mặt ta d.a.o động, giọng bà càng thấp càng dồn dập:

 

“Tiểu thư của lão nô, người thật thà quá rồi! Thừa tướng đại nhân cách ba bữa lại gọi đại tiểu thư vào thư phòng khảo hạch chỉ dạy, chuyện này cả phủ đều biết. Nếu nàng thật lòng coi người là muội muội, sao chưa từng nghĩ đến việc dắt người đi cùng?”

 

“Tiểu thư của lão nô, nay mới nửa lớn nửa nhỏ, còn chẳng hiểu sự hiểm ác trong nội viện. Dù là ruột thịt cũng phải đề phòng, kẻo đến khi bị đem làm bậc thang cho người khác!”

 

Đêm đó, tâm trí ta rối như tơ vò.

 

Lời của Lý ma ma như hòn đá rơi xuống mặt hồ c.h.ế.t, khơi lên gợn sóng đục ngầu trong lòng ta.

 

Thư phòng của phụ thân là cấm địa trong phủ, ngay cả mẫu thân cũng không được dễ dàng bước vào.

 

Đại ca, nhị ca là nam tử, được phụ thân đích thân dạy dỗ vốn là lẽ đương nhiên.

 

Nhưng đại tỷ, nàng là gì?

 

Mỗi khi ta hỏi nàng phụ thân đã nói những gì, nàng chỉ mỉm cười lướt qua, bảo rằng phụ thân khảo vài bài học thường.

 

Nhưng nếu chỉ là thường, vì sao chỉ riêng nàng?

 

Vì sao vĩnh viễn chẳng bao giờ đến lượt ta, Khổng Tương Huệ!

 

Một ngọn lửa lẫn lộn ủy khuất, bất cam và oán hận, lặng lẽ bùng cháy trong lòng.

 

 

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu