Lạnh lẽo lập tức bò dọc sống lưng ta!
Thư phòng phụ thân là cấm địa, tai mắt bủa vây khắp nơi.
Ta mà dám bén mảng đến gần, không quá nửa canh giờ, nhất định sẽ truyền đến tai phụ thân!
Ánh mắt ta liếc nhìn hai nha hoàn Tố Tuyết và Lăng Nguyệt đang theo sau.
Ta hạ thấp giọng, nén không nổi sự giận dữ và sợ hãi:
“Hai con ngốc! Thấy ta đi nhầm đến đây, sao không nhắc nhở?”
Cả hai mặt cắt không còn giọt máu, nhìn nhau rồi lập tức quỳ xuống.
Trong lòng ta lửa giận bốc lên, vừa vội vừa sợ:
Website TruyenLau.com
“Muốn đứng đây chờ bị phạt à? Còn không mau cút về!”
Lời còn chưa dứt, phía sau đã vang lên tiếng bước chân ổn định.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ngoảnh đầu nhìn lại, thì thấy Lâm ma ma bên người mẫu thân chẳng biết từ khi nào đã đứng nơi cuối ngõ.
Bà nghiêm mặt, cung kính hành lễ:
“Nhị tiểu thư an. Phu nhân mời người qua một chuyến.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mẫu thân sắp lâm bồn, phụ thân đã nghiêm lệnh phải tĩnh dưỡng, từ lâu miễn cho chúng ta sáng tối vấn an.
Trái tim ta chợt trĩu nặng nhưng chẳng dám trì hoãn.
Ta cúi đầu thu ánh mắt, ngoan ngoãn theo sau Lâm ma ma.
Trong Đông viện, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Mẫu thân tựa nghiêng trên ghế quý phi, bụng cao vồng.
Hai nha hoàn nín thở, nhịp nhàng dùng lực xoa bóp đôi chân cho bà.
Ta bước nhanh đến, tuân theo quy củ, cúi lạy thật sâu:
“Nữ nhi thỉnh an mẫu thân.”
Mẫu thân nhắm mắt tựa hồ như ngủ, không gọi ta đứng lên.
Thời gian chậm rãi trôi trong bầu không khí đặc quánh.
Lạnh lẽo từ gạch ngọc thấm qua làn váy, lan đến xương gối, dần biến thành tê dại.
Trán ta lấm tấm mồ hôi lạnh, tim trong lồng n.g.ự.c đập dữ dội.
Một lúc lâu, từ trên ghế quý phi mới vang lên giọng nói nhẹ như gió.
“Con có biết sai ở đâu không?”
Trong lòng ta chấn động, hiểu rằng chuyện hôm nay ở thư phòng cuối cùng cũng không giấu nổi.
“Con sai vì không nên tự tiện đến gần cấm địa thư phòng.”
Nhà quyền quý, quy củ như trời, đi đứng nằm ngồi đều có khuôn phép.
Đường nào có thể đi, đường nào cấm kỵ, từ nhỏ đã khắc sâu vào xương tủy.
Hôm nay đi nhầm là ta hồ đồ, chẳng thể cãi chối.
“Sai rồi.”
Bà hơi nâng mắt, đôi mắt phượng như thiêu đốt một lỗ trong ta.
Bên cạnh, Lâm ma ma dâng lên tổ yến nóng, mẫu thân không nhận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà đẩy chén yến ra, ánh mắt trở lại rơi trên người ta, mang theo sự thấu suốt chốn hậu viện nhiều năm.
“Thân là nữ nhi, đọc sách không bằng người khác, cùng lắm mang tiếng tư chất tầm thường. Nhưng nếu không biết nhìn thời nhìn thế, thì đó mới là nhược điểm chí mạng.”
“Ghen tỵ như rượu độc, dòm ngó như lưỡi dao. Dùng lên người tỷ muội ruột, chẳng những không hại được đối phương, ngược lại sẽ làm chính con tổn thương, còn khiến hỏng mất quy củ và vận số của cả phủ. Đây, mới là điều ta giận ở con.”
Ánh mắt mẫu thân như băng sương treo dưới mái hiên mùa đông, thẳng tắp đ.â.m vào ta.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Như Chương là đích trưởng nữ, phụ thân con gửi gắm kỳ vọng nơi nàng ắt có lý do. Con là đích thứ nữ, thân phận cao quý, tiền đồ cũng chẳng kém. So với hao tâm tổn trí vào thứ con với tới không nổi, chẳng bằng mở to mắt, nhìn rõ con đường dưới chân.”
Sự kinh hoàng trong ta toát ra từ từng lỗ chân lông, một giọt mồ hôi lạnh lăn xuống từ trán, ngay cả hô hấp cũng ngừng lại.
Mẫu thân biết rồi! Bà biết hết thảy!
Chốc lát, giọng bà bỗng trở nên lạnh lẽo, mang theo sự uy nghi và cảnh cáo không dung chối cãi.
“Ở chốn hậu viện này, muốn đứng vững, chỉ nhìn lên trên thôi là vô ích. Con phải học cách nhìn xuống dưới.”
“Kẻ hầu trong phòng, người đi lại trong viện, chính bọn họ mới là tai, là mắt của con.”
“Đọc sách không giỏi, không hề gì.”
“Nhưng nếu ngay cả người bên cạnh mình cũng không sai khiến được thì thật là ngu xuẩn, đáng kiếp bị người ta giẫm đạp thành bậc thang, chẳng trách được ai. Nhớ kỹ chưa?”
5
Lời mẫu thân từng chữ như búa nặng, nện vỡ tan trái tim đầy ghen tỵ của ta.
Trong một khoảng thời gian dài, ta cứ lặp đi lặp lại những lời ấy trong đầu, mới từ từ nhìn ra được chút thấu triệt và cay độc của nữ nhân nơi hậu viện.
Sách vở học không tốt còn có thể che giấu, nhưng lễ nghi đi sai một bước, chính là vạn kiếp bất phục.
Mẫu thân mới sinh hạ tam muội, trong phủ con cháu thứ xuất vây quanh.
Nếu ta còn không thay đổi thì cho dù mang danh đích nữ, cuối cùng cũng chỉ là một kẻ bị bỏ rơi.
Hiểu thấu điểm này, ta ngoài mặt vẫn ung dung như cũ nhưng âm thầm khôi phục quan hệ với đại tỷ, thậm chí còn thân thiết hơn trước.
Nàng lại vào thư phòng, ta tuyệt không hỏi thêm nửa câu.
Chỉ an phận thủ thường, làm tốt việc trong phần ta.
Đại tỷ nhận ra sự thay đổi của ta, mỉm cười dò xét:
“Huệ Huệ dạo này tiến bộ không ít, có muốn ta thay muội dâng lên phụ thân xem qua không? Phụ thân nhất định sẽ vui lòng.”
Ta mỉm cười dịu dàng, khẽ lắc đầu:
“Chuyện công khóa tất có tiên sinh báo lại với phụ thân. Việc trong phận, nào dám phiền đến tỷ, càng không dám vượt phận.”
Nụ cười của đại tỷ càng sâu thêm mấy phần:
“Huệ Huệ của ta, thật sự đã lớn rồi.”
Đã biết văn chương chẳng thể so với nàng, ta bèn dụng công ở cách làm người.
Tướng phủ vốn nổi tiếng khoan hòa đãi hạ, ta liền làm cho sự khoan hòa ấy đến tận cùng.
Lý ma ma vẫn thường thì thầm chê trách đại tỷ, ta nghe cũng thấy bực.
Quả thật, có lẽ bà ta là muốn tốt cho ta.
Nhưng bên cạnh ta, không cần kẻ chỉ biết bới móc thị phi, chẳng đem lại ích gì, lại còn tầm nhìn hạn hẹp.
Ta kiếm một cái cớ, trình rõ với mẫu thân, lấy ba trăm lượng bạc, thể diện tiễn bà ra phủ, an dưỡng tuổi già.
Mẫu thân ôm tam muội trong tã lót, mỉm cười đùa giỡn.
Ghi Chép Thăng Trầm Chốn Hậu Viên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.