Ghi Chép Thăng Trầm Chốn Hậu Viên

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ghi Chép Thăng Trầm Chốn Hậu Viên

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 7

Mỗi lần tỉnh lại từ giấc mộng đẹp ấy, khóe môi ta vẫn còn mang theo nụ cười.

 

Không lâu sau, hôn sự của ta rốt cuộc đã được định.

 

Hôm ấy, mấy tỷ muội cùng nhau tới thỉnh an, mẫu thân nắm lấy tay ta, ôn tồn nói:

 

“Phùng gia tuy không phải môn đình hiển hách, nhưng xuất thân là công danh quân công thực sự. Khó có được nhất là trong phủ không có trưởng bối ràng buộc, con vừa nhập môn liền có thể làm chủ.”

 

Khinh xa Đô úy, nghe thì là tước vị chánh tam phẩm, thực ra chỉ là một cái hư danh. 

 

Nụ cười trên mặt ta lập tức cứng lại, thất thố ngay giữa chúng tỷ muội, buột miệng thốt ra:

 

“Đây… đây là ý Dung phi của nương nương sao?”
TruyenLau.com
 

Sắc mặt mẫu thân chợt biến, nghiêm giọng quát:

 

“Nương nương ở trong thâm cung hầu thánh thượng, sao có thể quản tới những chuyện vặt này!”

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Vậy… vậy là phụ thân thay đổi kế hoạch rồi? Hàm Vương bên kia…”

 

Ánh mắt mẫu thân sắc như đao: Website TruyenLau.com

 

“Can hệ gì tới Hàm Vương? Khổng gia ta đã có một vị nương nương trong cung, tự nhiên phải hiểu thế nào là tránh hiềm.”

 

Sắc mặt ta trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy. 

 

Khoảnh khắc ấy, ta rốt cuộc đã thấy rõ dụng ý của phụ thân.

 

Đem con cờ quý giá nhất đặt ở nơi chắc chắn nhất. 

 

Dù Hàm Vương được thánh tâm sủng ái đến đâu, thì rốt cuộc vẫn chỉ là một quân cờ dưới long ỷ. 

 

Người thật sự thông minh, vĩnh viễn chỉ đặt cược vào ván cờ tất thắng.

 

Phải để thánh thượng nhìn thấy rõ: nữ nhi Khổng giá thà hạ giá gả cho hư tước, cũng tuyệt không nhúng chàm vào tranh chấp ngôi vị.

 

Ta nhắm mắt giây lát, vẫn chưa chịu buông, giọng run rẩy:

 

“Đã rằng phụ thân quyết ý trung thành với thánh thượng, vậy còn lui tới Hàm Vương phủ làm gì?”

 

Mẫu thân ung dung xoay cặp vòng ngọc bạch ngọc trên cổ tay, giọng thản nhiên:

 

“Con ngốc, dự yến, thưởng hoa vốn là giao tế thường tình của thế gia. Hàm Vương mở tiệc, cả triều văn võ đều tới, nếu chỉ riêng Khổng gia không đi, chẳng phải lại thành ra cố ý sao?”

 

Ta c.ắ.n chặt răng, gần như nghiến ra từng chữ:

 

“Nhưng đại tỷ thất đức trước, nếu nhập cung thì cũng nên là ta mới đúng!”

 

Mẫu thân nâng chén trà, khẽ nhấp một ngụm, đáp lại là:

 

“Trên đời có ba hạng thông minh: hạ đẳng thông minh là tính toán hết thảy, trung đẳng thông minh là ẩn nhẫn giữ mình, thượng đẳng thông minh… là khiến người khác cho rằng ngươi không hề thông minh.”

 

Toàn thân ta run rẩy không ngừng, loạng choạng lùi mấy bước.

 

Tứ muội kịp thời bước lên dìu ta, bàn tay giấu trong tay áo nhẹ nhàng ấn lấy cánh tay ta:

 

“Nhị tỷ vui mừng quá hóa hồ đồ rồi? Còn không mau tạ ơn.”

 

Nhìn vào đôi mắt điềm đạm như nước ấy, ta bỗng hiểu ra, mọi sự đã thành định cục.

 

Uổng công ta từng bước rắp tâm tính toán, lại chẳng hay song thân sớm đã nhìn thấu cả. 

 

Ngay từ đầu, người họ chọn không phải ta. 

 

Ngay từ đầu, ta đã định sẵn là viên đá kê chân cho đại tỷ nhập cung!

 

Từ khoảnh khắc đại tỷ bước vào cung, toàn bộ tài nguyên của Khổng phủ đều sẽ không ngừng dồn về tay nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Còn kết cục của ta, từ khi nàng bước qua cung môn, đã được viết sẵn rồi.

 

Ta chậm rãi quỳ xuống, trán chạm đất, mang theo sự bình thản như số phận đã an bài:

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Nữ nhi… tạ ơn mẫu thân thành toàn.”

 

10

 

Ta khoác trên mình giá y thêu thùa bằng hết tâm huyết, nhưng lại gả cho một kẻ thô phu chỉ có hư tước. 

 

Đại tỷ cuối cùng vẫn nhớ đến tình xưa, đặc biệt xin chỉ ân, ban cho ta cáo mệnh tam phẩm Thục nhân. 

 

Nhìn thì như ân điển to lớn của hoàng ân, thực ra chẳng khác nào một cái tát vào mặt, vừa hiển lộ sự nhân hậu của nàng, vừa nhắc nhở thất bại của ta.

 

Đại ca cõng ta xuất môn, trong tiếng trống chiêng vang dội, ta nghe thấy huynh khẽ thì thầm:

 

“Tuệ nhi… chịu ủy khuất thì về, đại ca sẽ chống lưng cho muội.”

 

Ta nhìn thấy nhị ca vành mắt đỏ hoe, tam muội cùng tứ muội vẫn giữ nụ cười đoan trang trên mặt, nhưng nước mắt lại từng hạt từng hạt lăn xuống.

 

Giữa tiếng ồn ào huyên náo, sau lưng hai đạo ánh nhìn lưu luyến nóng rực như muốn thiêu thủng lưng ta.

 

Nhưng ta không quay đầu lại. 

 

Bởi ta, chung quy, vẫn oán họ.

 

Phùng Diên Vũ là một võ phu thực sự.

 

Đêm tân hôn, hắn say khướt xông vào, hơi rượu nồng nặc, xé nát giá y của ta. 

 

Đôi bàn tay thô ráp lướt trên thân thể ta, khiến ta ghê tởm đến suýt nôn. 

 

Nhưng ta biết, từ nay về sau, gã nam nhân khiến ta buồn nôn này, chính là chỗ dựa cả nửa đời còn lại của ta.

 

Ta nhắm mắt, hít sâu một hơi, khi mở mắt ra đã khoác lên vẻ ngoan ngoãn thuận hòa. 

 

Chủ động vòng tay ôm lấy chiếc cổ thô kệch của hắn, để má áp vào lớp râu cứng cáp.

 

Một đêm chịu nhục, thân thể xé rách đau đớn đến mức suýt khiến ta ngất đi.

 

Trời tờ mờ sáng, ta c.ắ.n răng chống đau gượng dậy. 

 

Tuy không có công công bà mẫu để hầu hạ, nhưng quy củ tân nương bái kiến tộc lão không thể bỏ.

 

Nào ngờ ta vừa động, đã bị cánh tay hắn kéo mạnh trở lại.

 

“Nương t.ử đi đâu?” 

 

Hắn lim dim buồn ngủ, nhưng sức mạnh lại ghê gớm.

 

Lại một hồi hoang đường dằn vặt nữa, mãi đến lúc mặt trời lên cao, hắn mới thỏa mãn mà ngủ say.

 

Đến bữa trưa, nhìn hắn tay trần vồ lấy cả chiếc giò heo kho to, dầu mỡ theo khóe môi chảy xuống, loang lổ bẩn thỉu cả áo gấm.

 

Dạ dày ta cuồn cuộn như muốn lộn ngược.

 

Phụ thân ơi phụ thân!

 

Dù con chỉ là một quân cờ, chẳng lẽ đến một phu gia biết lễ nghĩa, có thể giữ chút thể diện, con cũng không xứng sao?

 

Ta gắng nuốt xuống nghẹn ngào, lấy khăn lụa Tố Tuyết dâng lên, dịu dàng giúp hắn lau khóe miệng.

 

Hắn lại chẳng mảy may nhận ra, còn xé một miếng giò mỡ to đùng, thẳng tay đưa tới tận môi ta:

 

“Nương t.ử cũng nếm thử đi! Món giò này giải thèm nhất, ta một ngày không rời được nó!”

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu