Ta đúng lúc dâng lên khăn tay, mẫu thân nhận lấy, thản nhiên nói:
“Qua năm con cũng nên được xem mặt rồi, có chàng trai nào con để ý chăng?”
Ta nép vào lòng mẫu thân, làm nũng:
“Nữ nhi tuy ngu dại, cũng biết trong Nữ giới có viết: ‘Thanh nhàn trinh tĩnh, giữ tiết đoan trang’. Trung thân đại sự, dĩ nhiên phải nhờ phụ mẫu làm chủ, con chỉ mong được ở cạnh phụ mẫu thêm vài năm nữa để tận hiếu.”
Ta thấy ánh mắt mẫu thân thoáng hiện vẻ tán thưởng, bàn tay khẽ vỗ lưng ta.
“Ba ngày nữa có yến thưởng hoa ở Hàm vương phủ, con theo ta đi.”
Ta ngoan ngoãn rủ mí mắt, đè chặt cơn sóng dữ trong lòng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng nhịp tim dồn dập trong n.g.ự.c lại đang nói với ta, cánh cửa rực rỡ dẫn tới Hàm vương phủ, đã gần ngay trước mắt.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
8
TruyenLau.com
Khi thu sang, đại tỷ cuối cùng cũng được đón về phủ.
Đại tỷ từng như gấm thêu rực rỡ bậc nhất Trường An, giờ gầy gò chỉ còn da bọc xương.
Làn váy màu nhạt lỏng lẻo treo trên người, chỉ cần gió khẽ qua cũng đủ cuốn đi.
Nàng quỳ trên gạch bạch ngọc mà khấu đầu, trán vương bụi cũng không hề hay biết.
Phụ thân ngồi cao trên ghế thái sư, bàn tay từng vuốt râu khen ngợi khi khảo bài, nay chỉ hờ hững xoay quanh miệng chén trà.
Căn phòng tĩnh lặng, đến tiếng kim rơi cũng nghe thấy.
Ta hít sâu, bước tới khẽ khoác tay phụ thân, giọng mang vừa đủ nũng nịu vừa đủ thương xót:
“Phụ thân, ngàn sai muôn tội đều là tên cuồng đồ kia, đại tỷ đã biết lỗi, xin người rộng lượng tha thứ cho nàng đi.”
Phụ thân không nói, ta lại lấy khăn tay cúi người lau vết bụi trên trán tỷ.
“Tỷ thật là quá thật thà, trán mà để lại sẹo, không chỉ hủy dung mạo, truyền ra ngoài còn giống như nhà ta bạc đãi nhi nữ.”
Đại tỷ nhân đó nắm tay ta, lệ tuôn rơi lã chã.
“Tỷ về sau nhất định sẽ đồng tâm hiệp lực cùng các muội, hiếu thuận phụ mẫu, không dám cãi lời nữa.”
Ta cùng đại tỷ lại hòa thuận như xưa.
Thế nhưng, từ đó về sau, đại tỷ chẳng còn được phụ thân nhìn khác đi.
Mẫu thân khi tham dự yến tiệc với các quý tộc kinh thành, chỗ ngồi bên cạnh đã chẳng còn riêng cho đại tỷ nữa.
Nhiều khi, người đi theo bên cạnh, đổi thành ta.
Ta cảm nhận rõ ràng đại tỷ đã thay đổi.
Nụ cười vẫn dịu dàng, nhưng lại như có tấm lưu ly chắn giữa.
Áo tay đôi lúc chạm vào nhau, cũng chẳng còn là sự thân thiết như trước, mà là một sự tranh đấu im lặng.
Tháng chạp, cung yến thưởng mai.
Ta cùng đại tỷ theo song thân nhập cung.
Tiếng tấu nhạc vang, điệu Nghi trượng khúc cất lên.
Đại tỷ mang mặt nạ lưu kim đặc chế.
Tay áo rộng xoè, bước múa như chim kinh hồng, dáng đi tựa trăng bước.
Kết thúc một vũ khúc, nàng gỡ mặt nạ xuống, toàn sảnh lặng ngắt, ngay cả bệ hạ trên long ỷ cũng quên nâng chén rượu.
Thánh thượng nhìn nàng rực rỡ, hồi lâu mới nói:
“Khổng khanh thật nuôi được một nữ nhi tốt, khiến mấy công chúa của trẫm hoá thành tục phấn phàm phu.”
Phụ thân nghe vậy lập tức rời chỗ, quỳ lạy:
“Thần kinh hãi. Công chúa là cành vàng lá ngọc, tựa minh nguyệt chốn trời cao. Tiểu nữ bất quá chỉ là ánh sáng vụn vặt, nào dám sánh cùng nhật nguyệt?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thánh thượng vui mừng, ban rượu ngự, ánh mắt nhìn sang đại tỷ:
“Ngươi, tên là gì?”
“Thần nữ tên là Như Chương.”
Đế vương trầm ngâm, ánh nhìn lướt trên dáng vẻ mảnh mai của nàng.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Chữ ‘Chương’ quá cứng. Trẫm xem ngươi múa thướt tha, ‘Phi Phi’ hai chữ, ngươi có thích chăng?”
Đại tỷ được ban tên, chẳng đầy ba ngày, thánh chỉ phong phi giáng xuống tướng phủ.
Mọi việc đã xong, ta thở phào, tiến lên nắm tay, khẽ khom người:
“Chúc mừng tỷ được thánh thượng ưu ái, đây là vinh quang của toàn Khổng gia chúng ta.”
Đại tỷ khóe môi khẽ cười, nhưng trong mắt là ý lạnh không sao che giấu:
“Nhị muội những ngày này tận tâm chăm sóc, nhưng coi chừng thông minh quá hoá ra tự hại.”
Ta mỉm cười, đưa lọn tóc rơi bên má nàng ra sau tai:
“Tỷ nói đùa rồi, sau này muội còn phải trông cậy tỷ chăm sóc.”
Đêm trước khi đại tỷ nhập cung, phụ thân dẫn chi hệ Khổng thị đến từ đường bái cáo tổ tiên.
Đến lượt ta dâng lễ, ta dâng lên bộ lễ phục cẩm tú, thêu một con khổng tước ngậm châu.
Nước mắt không hẹn mà lăn rơi, làm ướt đôi cánh lộng lẫy của chim khổng tước.
Giọt lệ ấy, là thật tâm.
Trong tất cả tỷ muội, ta cùng đại tỷ thân thiết nhất.
Nàng từng là người dắt tay ta đi đến học đường, từng cẩn thận nhuộm móng tay đỏ, điều chế nước hoa móng từ hoa phượng tiên cho ta.
Từng là người, sau khi ta đọc thuộc sách, xoa búi tóc ta, mỉm cười nói:
“Huệ Huệ của chúng ta là giỏi nhất.”
Tướng phủ sâu thẳm tựa đầm sen.
Người ngoài chỉ thấy lá biếc ngút ngàn, phong cảnh vô biên.
Nhưng nơi an toàn vững chắc nhất trên đầu lá, chỉ rộng chừng ấy thôi.
Ai cũng muốn đứng lên đó, đứng cao, đứng vững, để khỏi sa xuống bùn lầy.
Không tiến ắt lùi, không so ắt diệt.
Tỷ muội cũng là như vậy.
Ta tự nhủ, điều này chẳng trách ta.
Tranh đoạt, vốn chẳng phải bản tâm của ta muốn.
Nhưng nếu không tranh, sẽ tan xương nát thịt.
Con đường này, là phụ thân, là mẫu thân, là những quy củ ăn thịt người, là danh môn hiển hách này, từng bước từng bước, đã đẩy chúng ta đến chỗ ấy.
Đại tỷ, mong lần này tỷ đi, có thể như phượng hoàng trong lửa, thật sự tung cánh chín tầng trời.
9
Sau khi đại tỷ nhập cung, ta lấy thân phận đích trưởng nữ của tướng phủ theo mẫu thân ra vào đủ loại yến tiệc, phong quang vô hạn.
Biết bao đêm, ta mơ thấy chính mình mặc giá y hoa lệ, đội phượng quan hà bào, gả vào vương phủ của Hàm Vương điện hạ.
Trong mộng, Hàm Vương nắm tay ta, trong mắt chỉ có một mình ta mà thôi.
Nhiều năm sau, hắn bước lên ngôi vị chí tôn, còn ta và đại tỷ gặp lại nhau nơi thâm cung.
Khi ấy, ta là chính thê của tân quân, còn nàng chỉ là di phi của tiên đế, nhờ ta che chở mới giữ được một chốn an bình.
Ghi Chép Thăng Trầm Chốn Hậu Viên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.