Cho dù ngươi có là bảo bối ân ái trên giường, chỉ cần chạm đến quyền thế và thể diện mà hắn coi trọng, hắn có thể vứt bỏ ngươi trong chớp mắt.
Ta chẳng cần tự tay ra đòn, chỉ cần khẽ chạm vào dây đàn mang tên “tự tôn và lợi ích” trong lòng hắn, thì chính hắn sẽ tự mình thanh lý môn hộ.
Ta uyển chuyển đứng dậy, khẽ kéo tay áo hắn, giọng mang chút dí dỏm vừa phải:
“Trong mắt thiếp thì lỗi là ở phu quân, ai bảo đại nhân nhà ta oai phong lẫm liệt, khiến nữ nhân nào nhìn thấy cũng phải đỏ mặt tim đập, mong được ngài sủng ái chứ?”
Ta rất ít khi nói những lời nịnh nọt khéo léo thế này, quả nhiên vừa khớp tâm ý Phùng Diên Vũ.
Ánh mắt hắn rơi xuống chiếc áo lông công Tố Tuyết vừa mang ra. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bàn tay to vung lên, khoác thẳng áo lên người ta.
“Báu vật thế này, sao có thể để cho mèo ch.ó dùng, chỉ khi khoác lên người nương t.ử mới xứng đáng.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ta ngoan ngoãn chỉnh lại áo, tựa vào lòng hắn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tam thúc công, đây chính là “lễ vật” mà ông khổ công đưa đến sao?
Muốn dùng một tiện phụ để chia rẽ ta và Phùng Diên Vũ ư?
Đáng tiếc, ông rời quan trường đã lâu, nên quên mất rằng, trước quyền thế thì nhan sắc chỉ là món hàng rẻ mạt nhất.
Ngày thường Phùng Diên Vũ giả ngu giả ngốc, mặc kệ các người sắp đặt, ấy là bởi quy củ kia có lợi cho hắn.
Còn lúc này hắn chợt tỉnh ngộ, là vì thân phận của ta, giá trị của ta, và quyền thế mà ta đại diện, đối với hắn còn hữu ích hơn nhiều!
…
Chưa đầy hai ngày, tiểu đồng đã đến báo, quả nhiên Mạn di nương là hạng kỹ nữ mà tam thúc công từ ngoài thành mua về.
Ta giả vờ không biết, trong đầu đã thành hình một kế hoạch.
Thánh thượng nhiều lần hạ lệnh nghiêm cấm quan viên mua kỹ nữ làm thiếp, vậy mà tam thúc công lại ngang nhiên làm trái.
Ghen tị vì chỗ tốt của Khổng giá không rơi vào tay cháu trai mình, liền muốn khiêu khích, phá hoại ta và Phùng Diên Vũ.
Chỉ là ông ta cuối cùng vẫn coi thường mạng lưới thân thích chằng chịt của Khổng thị.
Dù ông ta giấu giếm đến đâu, cũng không thoát khỏi sự dò xét của ta.
Mượn dịp này, ta cũng không cần quanh co nữa.
Ta chỉ dùng một kế rất khéo.
Giả vờ viết một phong thư tố cáo, dùng sáp đỏ niêm lại, rồi chính tay xé mở.
Bao thư cũ, vết mòn vừa phải, đủ để đ.á.n.h lừa thật giả khó phân.
Đợi Phùng Diên Vũ tan triều trở về, ta cho lui hết tả hữu, đưa thư ra trước mặt hắn, mang theo vẻ hoảng hốt vừa đủ:
“Phong thư này bị người ném trước nha môn cấm quân, được viên biên tu trực đêm nhặt được. Vừa mở ra xem, lại là đơn tố cáo đại nhân dung túng kỹ nữ vào phủ.”
“May sao người đó chính là môn sinh năm xưa của phụ thân, hiểu rõ lợi hại trong đó, mới vòng vèo chuyển thư về Khổng thị…”
Phần sau không cần ta phải nói thêm.
Tay cầm tờ giấy của Phùng Diên Vũ đã bắt đầu run, sắc mặt dần tái nhợt.
Bao năm nay hắn luôn kẹp đuôi mà sống, ngay cả hôn lễ cũng chẳng dám nghỉ đủ, chỉ sợ bị Thánh thượng bắt lỗi, tước đi chút binh quyền ít ỏi trong tay.
Tội “mua kỹ nữ”, nếu bị kẻ có dã tâm đàn hặc, đủ khiến hắn mất mũ ô sa!
Nếu không nhờ môn sinh của Khổng tướng ngầm can thiệp, thì lúc này e rằng hắn đã sa vào ngục thất rồi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
16
Ta nhìn mồ hôi lạnh rịn nơi thái dương hắn, biết lửa đã đến lúc chín.
Cố ý hỏi:
“Đại nhân, chuyện này hệ trọng, kẻ đứng sau tâm tư hiểm độc! Có cần ngầm điều tra, lôi ra kẻ tố cáo chăng?”
Ta cố tình gọi hắn là “đại nhân”, chính là muốn đẩy tính chất sự việc sang chốn quan trường.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Phùng Diên Vũ giật phắt đầu lên.
Điều tra ư?
Điều tra thế nào?
Tên con trai bất tài của tam thúc công chẳng phải đang ở ngay dưới trướng hắn sao?
Nếu hắn ngã, thì kẻ có khả năng thay thế nhất, chẳng phải rõ rành rành đó sao!
“Không!”
Hắn đưa thư đến ngọn đèn, nhìn nó hóa tro từng tấc một.
“Việc này đến đây thôi, một chữ cũng không được nhắc lại!”
Hạt giống sợ hãi, một khi gieo xuống, sẽ tự mọc rễ nảy mầm.
Những ngày sau đó, ta lạnh mắt nhìn Phùng Diên Vũ bồn chồn bất an, nghi thần nghi quỷ.
Hắn sẽ nghiền ngẫm từng chi tiết trong đầu.
Là ai để lộ tin?
Kẻ tố cáo là ai?
Mục đích gì?
Dù hắn có suy diễn thế nào, cuối cùng cũng không tránh được mà chỉa mũi nhọn về lão già một tay che trời trong tộc ấy!
Còn Mạn di nương, chẳng qua là đóa phù dung sớm nở tối tàn, một quân cờ vốn định sẵn sẽ bị vứt bỏ.
Phùng Diên Vũ trong lời lẽ đã ngầm bảo ta khéo xử lý.
Dĩ nhiên ta vui vẻ làm thay.
Lấy cớ bị lao phổi, ta lập tức nhét nàng ta vào kiệu, đưa thẳng đến trang viên hẻo lánh nhất dưới danh nghĩa ta để “tĩnh dưỡng”.
Về sau, Phùng Diên Vũ hoàn toàn quên bẵng người này, ta lại tìm dịp bí mật chuyển đi nơi khác.
Thế là, kẻ này liền trở thành một lá bài dự phòng trong tay ta.
Nếu mai sau có biến, đây chính là một tầng bảo hiểm của ta.
Trong phủ tai mắt quá nhiều, ta lại đưa hai thông phòng vốn hiền lành lên làm di nương, thêm cho mỗi người năm lượng bạc hàng tháng, để tỏ lòng rộng lượng.
Cách dàn xếp này, rơi vào mắt Phùng Diên Vũ, lại biến thành bằng chứng rõ rệt rằng ta dù đang m.a.n.g t.h.a.i vẫn không quản nhọc nhằn, dốc lòng giữ thể diện cho hắn.
Càng khiến hắn tin tưởng không ngờ.
Nếu không có Khổng thị đứng sau, chỉ riêng phong “thư tố cáo” ấy đã đủ khiến hắn muôn đời không gượng dậy nổi.
Thái độ hắn dành cho ta, rõ rệt trở nên nịnh bợ.
Dù ta bụng mang dạ chửa, hắn vẫn đêm nào cũng lưu lại phòng ta, ân cần chăm sóc.
Ghi Chép Thăng Trầm Chốn Hậu Viên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.