Ghi Chép Thăng Trầm Chốn Hậu Viên

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ghi Chép Thăng Trầm Chốn Hậu Viên

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 11

Ta dựa vào lòng hắn, ngoài miệng thủ thỉ chuyện con cái tương lai, trong lòng lại âm thầm tính toán, một ngàn lượng này, chẳng qua là viên gạch đầu tiên để xói lở quyền lực.

 

Một khi tiểu trù phòng được lập, độc lập mua bán, độc lập tính toán, thì trên trung khố mà Tam thúc công nắm giữ, đã rạch ra một vết rạn.

 

Nửa năm nay, ngoài mặt ta êm ả, nhưng thực chất đã ngấm ngầm sai bọn tiểu đồng thông minh theo hồi môn đi khắp nơi dò la.

 

Lặng lẽ nắm rõ sản lượng các điền trang cửa hiệu, tên tuổi tính nết từng chưởng quỹ, chỗ mạnh chỗ yếu, đã biết tám chín phần mười.

 

Đại ca, Nhị ca thỉnh thoảng cũng sai người đến thăm hỏi. 

 

Nhưng ta không muốn chuyện gì cũng dựa vào ngoại gia.

 

Nếu đến chuyện trung khố nho nhỏ này mà cũng phải nhờ bọn họ ra tay, lỡ truyền tới tai phụ mẫu, chẳng phải chỉ khiến họ thêm thất vọng, cho rằng ta càng ngày càng vô dụng sao?

 

14 Website TruyenLau.com

 

Mang t.h.a.i ba tháng, t.h.a.i tượng đã dần ổn.

 

Ta nghiêng mình trên ghế mềm, nhìn Lăng Nguyệt ngoan ngoãn cúi đầu bóp chân cho ta. Website TruyenLau.com

 

Bộ xuân sam mới cắt may khẽ ôm lấy đường cong thiếu nữ mới lớn, khuôn mặt thanh tú dịu dàng.

 

Ta khẽ nhấc mi mắt, Tố Tuyết hiểu ý, lặng lẽ cho những nha hoàn khác lui xuống.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Trong phòng chỉ còn lại chủ tớ ba người.

 

Động tác trên tay Lăng Nguyệt vẫn không ngừng, ta vươn ngón tay, nâng cằm nàng lên.

 

Bị buộc đối diện ánh mắt ta, trong đôi mắt trong veo lộ ra chút hoảng sợ, rồi ngoan ngoãn cúi xuống.

 

“Lăng Nguyệt, ngươi theo ta bao nhiêu năm rồi?”

 

“Nô tỳ bốn tuổi đã được phân đến viện của chủ tử, đến nay đã hơn mười hai năm.”

 

Ta nhận lấy ly sữa bò Tố Tuyết đưa, khẽ vuốt nắp ly:

 

“Mười hai năm, thời gian ở bên ngươi e còn nhiều hơn bên Đại tỷ nữa.”

 

“Dù có là nha hoàn thân cận đến đâu, chung quy vẫn là thân nô. Nhưng nếu nâng thành di nương, thì đã là nửa chủ t.ử rồi. Phụ mẫu huynh đệ ngươi, ta sẽ lo liệu an bài chu toàn, đảm bảo cả đời áo cơm không lo.”

 

Ta dừng lại, giọng nhẹ hơn:

 

“Ngươi thấy thế nào?”

 

Lăng Nguyệt toàn thân run lên, rồi dập mạnh đầu xuống đất, giọng nghẹn ngào:

 

“Đại ân của chủ tử, nô tỳ dù tan xương nát thịt cũng không báo đáp nổi! Từ nay về sau, mạng này chính là của chủ tử!”

 

Ta hài lòng với sự hiểu chuyện ấy, ra hiệu cho Tố Tuyết đỡ nàng dậy.

 

Đích thân kéo nàng ngồi cạnh giường, lấy khăn lụa lau vết bẩn trên trán, dịu giọng nói:

 

“Ngươi có tấm lòng này, không uổng công ta dạy dỗ bao năm. Hãy đi tắm rửa thay xiêm y, đêm nay sang hầu hạ đi.”

 

Lúc ta mới gả tới, trong hậu viện Phùng Diên Vũ chỉ có hai thông phòng, đều do mẫu thân hắn khi còn sống sắp đặt. 

 

Hai người ấy rất biết điều, ta cũng bằng lòng cho họ thể diện, chưa từng đặt quy củ quá khắt khe.

 

Ta tự nhủ sắp xếp thế là chu toàn, nhưng kế hoạch chẳng bằng biến hóa.

 

Đến bữa tối, Phùng Diên Vũ mãi chưa về.

 

Quản gia đến bẩm, nói hắn trên đường từ nha môn về bị người của Tam thúc công nhiệt tình mời dự tiệc.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Trong lòng ta chợt nhói, lão già ấy lại giở trò gì đây?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đành sai đưa Lăng Nguyệt đã trang điểm kỹ lưỡng sang phòng Phùng Diên Vũ chờ sẵn.

 

Đêm ấy, khi hắn trở về, trong tay lại ôm một nữ t.ử diễm lệ.

 

Hắn nồng nặc mùi rượu, ôm ả ta xông vào phòng, tiếng hoan lạc phóng túng truyền khắp nửa tòa phủ.

 

Ả nhìn thấy Lăng Nguyệt trong phòng, áo mỏng mặt đỏ, lập tức đảo mắt. 

 

Không ngờ lại bắt nàng quỳ, hầu hạ cả đêm!

 

Ngày hôm sau, Lăng Nguyệt sốt cao, không thể xuống giường.

 

Ta phải mở tư khố, dặn đại phu bất kể tốn bao nhiêu, miễn chữa cho nàng khỏe mạnh.

 

Còn Phùng Diên Vũ, dường như quên sạch trò hoang đường tối qua, thậm chí còn đưa ả tới vấn an, sợ ta sơ sót với “Mạn di nương” nơi đầu tim hắn.

 

Gió xuân vẫn còn se lạnh, thế mà ả ta chỉ mặc mỗi chiếc lụa đào mỏng như cánh ve, n.g.ự.c trắng phau lồ lộ.

 

Mỗi bước đi đều làn sóng xuân, hoàn toàn chẳng biết xấu hổ là gì.

 

Ánh mắt ả liếc ta, ngấm ngầm khiêu khích, thấy ta mãi chưa quỳ.

 

Ta mặt không đổi sắc, còn nở nụ cười ấm áp hơn:

 

“Muội muội đã sao lại mặc mỏng manh thế này? Đầu xuân khí lạnh dễ hại thân, một đường đi tới, lỡ trúng phong hàn thì biết làm sao?”

 

Ta nghiêng đầu dặn Tố Tuyết:

 

“Đi lấy chiếc áo lông công mà nương nương ban cho, đem cho Mạn di nương giữ ấm.”

 

Ngoài mặt là quan tâm, nhưng thực chất là ngấm ngầm nhắc nhở Phùng Diên Vũ.

 

Ả ta ăn mặc thế kia, một đường nghênh ngang đi qua, chẳng biết đã để bao nhiêu hạ nhân thấy trọn.

 

Mặt mũi Phùng Diên Vũ, còn giữ nổi nữa không?

 

Còn chiếc áo lông công này, là ngự ban chi vật.

 

Cũng là để hắn nhớ, ta tuy mềm mại, nhưng sau lưng ta chính là Tướng phủ và sủng phi trong cung.

 

Há có thể để một ả kỹ nữ hèn kém khinh nhục được?

 

15

 

Nét đắc ý trên mặt Phùng Diên Vũ chợt cứng lại.

 

Lời lẽ về chuyện áp chế, thuần phục mà tam thúc công nói tối qua trong men rượu, thoáng chốc bị lý trí kéo trở về.

 

Mạn di nương vẫn còn chìm trong ảo giác được sủng ái duy nhất, hoàn toàn không nhận ra khuôn mặt đã cứng đờ của Phùng Diên Vũ.

 

Nàng ta không biết sống c.h.ế.t, bám lấy mà cọ vào lòng hắn, giọng điệu ngọt lịm đến phát ngấy:

 

“Phu quân, thiếp mặc ít thế này, chẳng phải đều là đêm qua ngài từng món từng món tự tay cởi…”

 

“Vô lễ!” 

 

Phùng Diên Vũ lập tức túm lấy tóc ả ta, ấn quỳ xuống đất.

 

“Ngay trước mặt chính thê mà còn dám lẳng lơ như thế, trong mắt ngươi còn có quy củ nữa không? Mau quỳ cho t.ử tế!”

 

Ta lạnh lùng nhìn màn kịch ấy, trong lòng khoái trá như núi lửa phun trào.

 

Nam nhân chính là như thế.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu