Một tên mãng phu?
Đâu phải mãng, rõ ràng tính toán sâu xa.
Ta thuận thế dựa vào cánh tay hắn, mặt nở nụ cười không chút sơ hở:
“Phu quân nói phải. Tam thúc công và Đại bá đối đãi hậu bối thân thiết nhiệt thành thế này, chẳng câu nệ lễ tục, gia phong Phùng phủ thật thuần phác chân chất. Tương Huệ mới đến đã như gió xuân ùa vào, thật vô cùng ấm áp.”
Thuần phác chân chất vốn dùng để tả trẻ nhỏ, đặt lên hai lão này thì rõ là ngoài khen trong chê.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Quả nhiên, nụ cười trên mặt Tam thúc công và Đại bá nhạt đi vài phần.
Chưa đợi họ mở lời, ta nhẹ nhàng vỗ tay hai cái.
Website TruyenLau.com
Mấy nha hoàn đã chờ sẵn ngoài cửa, bưng khay phủ lụa đỏ lần lượt bước vào.
“Lần đầu bái kiến chư vị trưởng bối, cháu dâu mới chẳng có gì đáng giá, chỉ chuẩn bị ít đồ chơi đang thịnh hành ở kinh thành, tỏ chút tâm ý, mong các trưởng bối đừng chê đơn sơ.”
TruyenLau.com
Ta cười đúng mực, đưa mắt sang Phùng Diên Vũ, mang theo dựa dẫm vừa vặn:
“Phu quân, có thể thay thiếp giới thiệu từng vị thúc bá huynh đệ trong sảnh, để Tương Huệ dâng lễ ra mắt, chu toàn lễ số?”
Đón ánh mắt nhu thuận ấy, mặt Phùng Diên Vũ đầy thỏa mãn, gần như đắc ý tràn ra.
Hắn vung tay:
“Được thôi!”
Rồi ôm ta, lần lượt giới thiệu.
Theo lời hắn, ta đều khom gối hành lễ, không chê vào đâu được.
Mỗi vị vừa giới thiệu, lập tức có nha hoàn tiến đến, vén tấm lụa đỏ trên khay.
Lễ vật không hẳn toàn đắt đỏ, nhưng đều hợp sở thích từng người, tỏ rõ ta, tân phu nhân, chẳng những lễ số chu toàn, mà còn tinh tế, hiểu rõ Phùng gia trên dưới.
Không khí trong sảnh, dưới sự điềm nhiên của ta, lặng lẽ đổi thay.
Cái hạ uy phong khi nãy, như thể chưa từng tồn tại.
13
Một bữa tiệc nhận thân, tựa như một gáo nước lạnh, dội thẳng xuống, dập tắt hết những mộng tưởng đẹp đẽ trong lòng ta.
Phùng phủ tuy không có chính thất chủ mẫu, nhưng đám tộc lão kia, nhất là Tam thúc công và Đại bá, lại có sức nặng trong lòng Phùng Diên Vũ ngoài sức tưởng tượng của ta.
Nữ quyến chẳng cần lộ diện, chỉ vài câu nói của nam nhân đã có thể định đoạt càn khôn.
Đối diện với sự chèn ép cố ý của bọn họ, Phùng Diên Vũ không những đã quen, mà còn lộ ra một tia đồng tình ngấm ngầm.
Điều đó khiến ta bừng tỉnh một cách rõ ràng – ở cái nhà võ tướng Phùng gia này, địa vị của nữ nhân còn thấp kém hơn ta tưởng rất nhiều.
Vào phủ nửa năm, ta đã quen thuộc đạo lý “cúi thấp đầu”.
Dỗ dành hắn, thuận theo hắn, lại thêm quầng sáng “con gái đích tôn Tướng phủ”, nên hầu như đêm nào Phùng Diên Vũ cũng ở lại phòng ta.
Mãi đến khi đại phu bắt mạch, nói ta đã có hỉ.
Phùng Diên Vũ vui mừng đến nỗi suýt nữa dập đầu xuống đất:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Ta sắp có con trai rồi! Phùng gia sắp có hậu rồi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phùng gia không được người đời coi trọng, một là vì tước vị hữu danh vô thực, hai là nhân đinh thưa thớt.
Đến đời hắn, lại chỉ còn độc mình hắn làm độc đinh.
Danh môn vọng tộc coi trọng chính là khai chi tán diệp, nhân khẩu hưng vượng mới hiển gốc rễ vững chắc.
Phùng thị lụi tàn như thế, khó trách ngày càng suy bại.
Hắn cẩn thận đặt tay lên bụng ta, khi ấy còn chưa lộ rõ, trong mắt sáng rực:
“Đợi con trai sinh ra, ta sẽ dạy nó đ.á.n.h quyền, luyện võ, sau này đi thi Võ trạng nguyên! Vinh hiển tổ tông!”
Ta vốn muốn hỏi, nếu là con gái thì sao?
Nhưng lời đến bên môi lại kịp dừng.
Phong khí trọng nam khinh nữ của Phùng gia, gần như đã khắc vào xương tủy.
Lúc này mà dội nước lạnh, chỉ chuốc lấy hắn không vui, vô ích mà tăng khoảng cách.
Ta liền thuận thế rúc vào n.g.ự.c hắn, gương mặt mang theo ánh nhìn mong mỏi:
“Nếu là con trai, ắt sẽ giống hệt phu quân anh dũng bất phàm, sau này tất thành đại nghiệp.”
Bên cạnh, Tố Tuyết chọn đúng lúc chen lời, mang theo mấy phần lo lắng:
“Phu nhân nay đã là thân hai người, ăn uống bồi bổ là việc hệ trọng nhất. Xin thứ nô tỳ nhiều lời, hiện giờ ăn dùng trong phủ đều ra từ đại trù phòng, nhiều tay lắm việc, khó tránh lẫn lộn, e là bất lợi cho việc dưỡng thai.”
“Nô tỳ cả gan nghĩ, nếu có thể lập một tiểu trù phòng riêng, chuyên phụ trách đồ ăn thang t.h.u.ố.c cho phu nhân, chẳng phải càng ổn thỏa hơn sao?”
Mỗi nhà có quy củ riêng, mà Phùng gia chẳng hiểu sao, chuyện trung khố lại nằm trọn trong tay Tam thúc công.
Toàn bộ chi tiêu thu nhập, điền trang cửa hiệu, không việc gì không qua tay ông ta.
Đây vốn dĩ là quyền của chủ mẫu, từ lúc ta bước chân vào đã phải giao cho ta.
Thế nhưng lão hồ ly kia giả vờ điếc đặc, ta chỉ đành nhẫn nhịn chưa động thủ.
Ông ta là tộc lão nhiều năm, gốc rễ sâu dày, nếu ta vội vàng đoạt quyền, dẫu có thắng cũng chắc chắn mang tiếng “quý nữ Tướng phủ cậy thế h.i.ế.p bức tộc lão”.
Nay dựa vào thân phận mang thai, chính là lúc từ từ mà tiến, đường đường chính chính đoạt lại quyền trung khố.
Lời Tố Tuyết nói, ngoài mặt chỉ là tiểu trù phòng, nhưng thực chất là nhắc nhở Phùng Diên Vũ.
Mở tiểu trù phòng chỉ là chuyện nhỏ, nhưng bạc lấy từ đâu?
Há lẽ để ta, một chính thất chủ mẫu, phải móc của hồi môn riêng ra mà bù vào công chi sao?
Ta lập tức chau mày:
“Lắm lời! Chuyện này cũng đến lượt ngươi chen miệng sao? Còn không lui xuống!”
Ta quở trách nàng nhiều lời, nhưng tuyệt nhiên không phủ nhận ý tứ trong câu nói.
Quả nhiên, Phùng Diên Vũ hiểu ngay.
Con nối dõi là chuyện lớn, hắn lập tức gọi quản gia, phất tay:
“Đi báo cho Tam thúc công, phu nhân đã có thai, cần lập tiểu trù phòng để điều dưỡng chu đáo. Trước tiên lấy công trung chi ra một ngàn lượng bạc, lập tức làm ngay!”
Ghi Chép Thăng Trầm Chốn Hậu Viên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.