Sáng hôm sau, sương chưa tan.
Từ xa ta đã thấy đại tỷ đứng dưới hành lang dài dẫn đến học đường.
Ánh sớm rọi lên thân nàng, tà váy lay động trong gió nhẹ, chu trâm sáng rực nơi tóc cũng không át được tiên tư toát ra khắp người.
Vạn ngàn phong hoa hội tụ nơi nàng, chói mắt đến nỗi ta đau nhói.
Ngọn lửa vô danh bỗng chốc bốc cao.
Khi ánh mắt nàng sắp lướt đến, ta vội xoay người, bước về con đường nhỏ vắng người dẫn vào hoa viên.
Tố Tuyết hối hả đuổi theo, nắm lấy tay áo ta.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Tiểu thư, đại tiểu thư vẫn đang đợi người dưới hành lang.”
Ngọn tà hỏa trong lòng ta chẳng chỗ phát tiết, nghe vậy liền hất mạnh tay nàng ra, lạnh lùng nhìn chằm chằm nha hoàn đi theo ta từ nhỏ.
Website TruyenLau.com
“Ngươi thương nhớ nàng như thế? Hay là ta lập tức thưa với mẫu thân, đưa ngươi đến phòng nàng hầu hạ, chẳng phải càng vừa ý ngươi?”
Sắc mặt Tố Tuyết trắng bệch, quỳ rụp xuống con đường đá lạnh băng, trán nện mạnh xuống đất.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Tiểu thư bớt giận! Nô tỳ biết sai rồi! Nô tỳ không dám nữa!”
Tiếng dập đầu nặng nề đập thẳng vào lòng ta, gọi về một chút không nỡ.
Ta nhắm mắt lại, ép xuống cơn giận đang cuộn trào.
“Đứng lên đi. Hôm nay không cần theo hầu nữa, trở về nghỉ ngơi. Vết thương chưa lành thì chớ ra ngoài, kẻo bị người ta nói ta hà khắc với hạ nhân.”
3
Trong học đường, kim đồng hồ Tây Dương đã chỉ đến giờ vào lớp.
Vị trí của đại tỷ vẫn trống không.
Trong lòng ta lướt qua một tia vui sướng kín đáo.
Tiên sinh sắc mặt nghiêm khắc bước vào, quét mắt nhìn qua chỗ ngồi trống ấy, rồi bắt đầu giảng bài.
Mãi đến khi nửa buổi học đã trôi qua, ngoài cửa mới vang lên tiếng thở dồn dập, bị kìm nén.
Đại tỷ vịn khung cửa, hơi thở rối loạn, trên trán rịn mồ hôi mịn.
Nàng cúi đầu đứng ngoài cửa, giọng mang theo hơi thở gấp:
“Thưa tiên sinh, học trò đến trễ rồi.”
Tiên sinh như không nghe thấy, chỉ tiếp tục giảng dạy.
Nàng cứ thế cứng ngắc mà đứng, nghe trọn cả một tiết học.
Niềm vui thầm kín trong lòng ta giống như mặt nước bị ném vào một hòn đá, từng vòng từng vòng khuếch tán ra.
Đi trễ, theo quy củ, là phải chịu đòn.
Nàng đã hưởng vinh quang đắc ý bao lâu, cũng nên nếm thử mùi vị này rồi.
Ý nghĩ ấy khiến chính ta giật mình, nhưng lại không kiềm nổi sự mong chờ.
Cuối cùng, tiên sinh đặt sách xuống, mí mắt hơi nhấc:
“Vào đi.”
Đại tỷ như được đại xá, bước vào thì dáng đi hơi loạng choạng.
Ánh mắt nàng lướt qua ta, mang theo vài phần dò xét.
Ta cúi đầu, chăm chú nhìn vào trang sách, không nhúc nhích.
Ánh mắt tiên sinh đảo qua giữa chúng ta, lại chẳng nhắc đến thước phạt, chỉ hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Bài vở hôm qua đâu?”
Bài của đại tỷ vẫn như thường lệ, ngay ngắn tinh xảo.
Điều tiên sinh hỏi, nàng đều trả lời trôi chảy, mạch lạc.
Ta trơ mắt nhìn hàng chân mày đang nhíu chặt của tiên sinh dần giãn ra, cuối cùng hóa thành động tác vuốt râu gật đầu.
“Bài vở tiến bộ, tạm chấp nhận được.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ngữ khí tiên sinh chậm lại:
“Đi trễ vốn phải chịu trách, nhưng niệm tình ngươi thường ngày siêng năng lại là lần đầu phạm, hôm nay miễn. Song coi như răn dạy, bài vở hôm nay gấp đôi, không được sai sót.”
Đại tỷ cúi người hành lễ thật sâu, dáng vẻ cung thuận:
“Học trò xin tuân theo giáo huấn của tiên sinh.”
Giờ nghỉ, nàng ghé bên ta, khẽ nắm tay áo ta, giọng mang theo chút ấm ức:
“Huệ Huệ, sáng nay ta đợi muội ở hành lang rất lâu mà chẳng thấy. Sốt ruột quá, ta chạy đến viện muội tìm, Lý ma ma lại nói muội đã đến học đường rồi. Có phải thân mình muội không khỏe?”
Ta đè nén chua xót ghen ghét nơi cổ họng, trên mặt nở một nụ cười ngoan hiền áy náy, kín đáo rút lại tay áo.
“Đa tạ đại tỷ lo lắng, sáng nay muội dậy muộn một chút, sợ lỡ giờ nên bèn đi lối nhỏ trong hoa viên, vội vàng quá lại quên báo cho tỷ biết, đó là lỗi của muội.”
Đại tỷ nhìn ta thật lâu, mới khẽ gật đầu, khóe môi nở ra nụ cười dịu dàng.
“Không sao, muội bình an là tốt rồi.”
Nỗi ghen ghét âm ỉ trong lòng ta như rêu xanh âm thầm sinh sôi nơi ẩm thấp, ngày một dày đặc.
Một khoảng thời gian, ta cố tình xa cách đại tỷ.
Bất kể nàng mời ta thưởng hoa, uống trà hay trò chuyện, ta đều lấy cớ “học nghiệp nặng nề, không dám lơ là” để từ chối hết.
Nàng vẫn như mọi khi, mang theo nụ cười ấm áp, đưa tay muốn xoa đỉnh đầu ta.
“Chăm chỉ đọc sách là tốt nhưng cũng phải biết thương lấy thân mình. Trời có sập xuống, đã có đại tỷ thay muội gánh.”
Ngẩng đầu lên, từ tay áo nàng lan tỏa hương thơm quen thuộc, bàn tay dịu dàng đặt xuống.
Thế nhưng mùi hương ấy khi chui vào khứu giác ta lại bỗng hóa thành ngọt ngấy, dính chặt, xộc thẳng vào tim gan khiến lòng ta dậy sóng.
Ta vô thức né tránh bàn tay ấy, vội tìm cớ bỏ đi.
Ngày hôm đó, vừa ra khỏi học đường, đã thấy Hạ quản gia khom người đứng chờ ngoài hành lang.
Nhìn thấy ông ta, ta biết phụ thân lại triệu kiến đại tỷ.
Khóe môi đại tỷ mang theo ý cười, nơi đầu mày cuối mắt ẩn giấu sự kiêu hãnh khó phát hiện.
“Hồi bẩm phụ thân, nữ nhi lập tức tới ngay.”
Nàng quay đầu nhìn ta, bàn tay trắng nõn theo thói quen muốn xoa đầu ta nhưng giữa chừng khựng lại, chỉ dịu giọng nói:
“Nước móng hoa phụng tiên mới hái, chờ tỷ về, chúng ta cùng nhuộm móng nhé?”
Ta ngoan ngoãn gật đầu, tiễn nàng theo Hạ quản gia đi xa.
4
Bóng dáng ấy khuất dần nơi hành lang, lòng ta nghi hoặc lại như dây leo điên cuồng mọc tràn.
Phụ thân triệu nàng, rốt cuộc là vì việc gì?
Đến khi bừng tỉnh, ta mới nhận ra bản thân đã vô thức đi theo sau.
Từ xa trông thấy cánh cửa nặng nề thư phòng khép lại sau lưng nàng, im lặng không một tiếng động.
Ghi Chép Thăng Trầm Chốn Hậu Viên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.