“Món quà này chẳng thể nói là không quý trọng. Nhưng rơi vào mắt kẻ có dã tâm, thêm mắm dặm muối, cứng rắn bảo là vượt quyền, đến lúc đó, chúng ta phải xử trí ra sao?”
Vẻ bất mãn trên mặt Phùng Diên Vũ dần biến thành suy tư, vẫn còn mang chút may mắn:
“Nàng có phải quá cẩn trọng rồi không?”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, không còn vòng vo:
“Phu quân muốn, là sự tâng bốc xu thời chốc lát của đồng liêu, hay là thánh tâm trường cửu của đế vương?”
“Khổng phủ đã đóng cửa từ chối khách, những mảnh ‘tâm ý’ này không đưa vào được, mới dồn cả đến trước cửa Phùng phủ. Thâm ý của phụ thân khi khước từ, lẽ nào vẫn chưa đủ cảnh tỉnh phu quân sao?”
Lời vừa dứt, Phùng Diên Vũ như bị sét đánh, ánh mắt thoáng chốc rút sạch xao động, lộ ra vài phần sợ hãi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hắn rời khỏi vòng xoáy quyền lực quá lâu, nhất thời quên mất sau phú quý ngút trời này, ẩn giấu chính là sát cơ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hắn hít sâu một hơi, trong mắt không còn nửa điểm do dự:
“Nương t.ử nghĩ chu toàn, cứ theo lời nàng, trả lại toàn bộ lễ vật, trên dưới cả phủ, hành sự khiêm tốn.”
Website TruyenLau.com
20
Ta thầm thở ra nhẹ nhõm.
Dẫu sao cũng là võ tướng ngâm mình nơi kinh thành nhiều năm, vẫn còn một chút nhạy bén.
Khổng thị và Phùng thị đồng loạt giữ im lặng, lọt hẳn vào mắt Thánh thượng.
Năm Bát hoàng t.ử ba tuổi, bệ hạ thân tự thăng bổ, phong Phùng Diên Vũ làm Phó thống lĩnh Cấm quân.
Hắn mới bước lên cao vị, khó tránh bồn chồn.
Ta nâng chén trà đưa cho hắn:
“Vì quân san sẻ ưu phiền, không phạm lỗi tức là công. Giữ đúng bổn phận, không kết đảng, không tư lợi, làm một thần t.ử trong sạch, thánh tâm tự sẽ minh giám.”
Thấy hắn trầm ngâm, một lúc sau mới tiếp lấy, sắc mặt dần sáng sủa:
“Nương t.ử nói rất phải, một thần t.ử trong sạch không phe cánh, còn đáng được Thánh thượng tín nhiệm hơn cả hiền thần giao du khắp triều.”
Còn một tầng ta không nói thẳng.
Từ khi ta gả vào Phùng gia, Phùng thị và Khổng thị đã như châu chấu trên cùng một sợi dây.
Một bên vinh, cả hai vinh.
Một bên suy, cả hai suy.
Thánh thượng nâng Phùng Diên Vũ, há chẳng phải cũng đang chống lưng cho Khổng thị?
Danh vọng của Hàm Vương nơi dân gian càng lúc càng cao, lẽ nào Thánh thượng lại không có chút đề phòng?
Ta khuyên hắn đừng kết đảng, hắn tự nhiên hiểu.
Hàm Vương, tuyệt đối không thể dây vào.
Những năm gần đây, Phùng Diên Vũ thăng tiến hanh thông, rất được Thánh thượng trọng dụng, nhưng bên trong lại càng lúc càng hoang đường.
Hôm nay nạp con gái thương hộ, ngày mai đón nữ nhi tiểu lại, oanh ca yến ngữ, phiền nhiễu vô cùng.
Hai đứa nhỏ dần lớn, ta điều dưỡng thân thể xong, lại mang thai, sinh thêm một tiểu nữ nhi hồng hào.
Nhưng khi ấy hắn đã ngấm quá sâu chốn quan trường, chẳng còn chút vui mừng nào khi mới làm phụ thân.
Tiểu thiếp được sủng ái nhất là Lý di nương sinh hạ một đứa con trai, thế nên càng vênh váo, ngay cả vấn an cũng lúc đến lúc không.
Phùng Diên Vũ sợ ta làm khó sủng thiếp, bèn hạ lệnh công khai: ngoài phủ thì mọi người phải kính trọng ta là chính thất, còn trong phủ thì mặc cho Lý di nương tung hoành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dần dần, hắn đến viện ta ngày một ít dần.
Ta không vội, cũng chẳng giận, chỉ chuyên tâm dạy dỗ Lăng Nguyệt càng thêm lanh lợi.
Lăng Nguyệt vốn hiểu chuyện, sáng tối vấn an chưa từng thiếu sót, trò chuyện thường ngày lại luôn vô tình để lộ đôi câu gối đầu.
Toàn là chuyện nam nhân bên ngoài, ta chỉ cười, chẳng nói.
Chỉ dặn:
“Ngươi đã được lão gia để mắt, thì càng nên giữ mình, mai sau mới hưởng được phúc phần.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Khi Lam Nhi được bốn tuổi, tam muội xuất giá.
Nàng lấy chồng ở Phan gia, biên tu Hàn lâm viện.
Phan gia thanh quý nhiều đời, là rường cột trong hàng thanh lưu, gia phong nghiêm cẩn, tàng thư muôn quyển.
Phan công t.ử mới tuổi nhược quán đã đỗ tiến sĩ, cùng phụ thân đều ở Hàn lâm viện, tiền đồ vô lượng.
Tam muội gả sang, nhất định gia đình hòa thuận.
Không rõ vì sao, trước đó tam muội lại từng một trận trọng bệnh, may nhờ tứ muội thường xuyên để tâm chăm sóc.
Nghĩ chắc cũng là tâm bệnh, một liều t.h.u.ố.c mạnh, chẳng khỏi cũng phải khỏi.
Phận nữ nhi một đời, trước sau gì cũng phải gả đi.
Gả vào môn hộ cao, phò tá phu quân dạy con, vẫn hơn phải cúi mình vì kế sinh nhai.
Hai năm sau, tứ muội cũng thành thân.
Điều khiến ta bất ngờ là trong số các muội muội, tứ muội thông minh nhất, lại gả vào một Từ gia nơi địa phương chẳng mấy danh tiếng.
Trước đó ta thậm chí chưa từng nghe qua.
Ngày tứ muội xuất giá, đội ngũ đưa dâu giảm đi một nửa, nói là có chút hàn vi cũng chẳng sai.
Nhưng chỉ hai năm sau, kinh thành thế gia lại thi nhau noi theo, đem đích nữ gả xa.
Ta mới bừng tỉnh, hóa ra Thánh thượng có ý tỉa bớt cành nhánh thế gia, phụ thân đi tiên phong, chặt bỏ một cánh tay.
Nước cờ ấy, tưởng như đoạn tuyệt, kỳ thực lại là kéo dài sinh mệnh.
Những nữ nhi gả ra ngoài, chẳng khác nào những quân cờ sống rải khắp nơi…
21
Bát hoàng t.ử ngày một xuất chúng, thánh sủng càng thêm nồng hậu.
Bao năm nay, trong triều tiếng nói muốn lập thái t.ử nổi lên liên miên, danh vọng của Hàm vương cũng theo đó mà dâng cao.
Trong buổi thu săn, Hàm vương cố ý b.ắ.n lệch mũi tên, để mũi tên treo lơ lửng, rốt cuộc chẳng trúng được lấy một con mồi.
Lại còn ngay trước mặt văn võ bá quan mà nói:
“Vạn vật hữu linh, đều là sinh mệnh, nhi thần thật chẳng nỡ làm thương tổn.”
Thánh thượng trên mặt không lộ giận, chỉ vuốt râu cười rằng:
“Con ta nhân hậu, xem ra Hàm vương này phải đổi thành Hiền vương mới đúng.”
Ngài lập tức đem đầu giải ban cho Bát hoàng tử, tán dương cung tiễn thuật của y:
“Thật có phong thái di truyền từ tiên hoàng.”
Ghi Chép Thăng Trầm Chốn Hậu Viên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.