Ghi Chép Thăng Trầm Chốn Hậu Viên

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ghi Chép Thăng Trầm Chốn Hậu Viên

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 4

Khi ngước mắt nhìn ta, đáy mắt thoáng hiện một tia tán thưởng:

 

“Cứ theo ý con mà làm.”

 

Xuân đi đông đến, ta đã dệt mảnh hiền đức này thành gấm vóc, khoác chặt trên người.

 

Gặp người, ta cười ba phần, ôn hòa hiền hậu, tuyệt không tỏ vẻ kiêu căng. 

 

Đối xử với hạ nhân lại càng khoan dung đến tận xương cốt.

 

Dần dà, cả phủ đều biết việc trong phòng nhị tiểu thư là dễ chịu nhất. 

 

Cho dù thỉnh thoảng có lỗi nhỏ, cũng luôn được ta bao dung.

 

Sự khoan dung ấy, ở chỗ đại tỷ vốn quen kiêu ngạo là điều tuyệt không có.

 

Kẻ hạ nhân nào từng gặp, ta đều nhớ rõ tên.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ta không còn cố ý tìm kiếm sự ưu ái của phụ thân nữa, ngược lại, vào những lần ngài tình cờ hỏi han, lại có thể được một lời khen hiếm hoi:

 

“Tốt, đây mới đúng là nữ nhi của tướng phủ.”

 

Ta dịu dàng quỳ xuống, dáng vẻ khiêm cung:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

“Chim vụng bay trước, đây đều là việc trong phận của nữ nhi.”

 

Trước khi cáo lui, ta hít sâu một hơi, quỳ xuống thưa:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

“Nữ nhi nghe tin Hoàng Hà có nạn thủy tai, lê dân ly tán. Nguyện ăn chay một năm, dâng hết châu ngọc, chỉ mong góp chút sức mọn.”

 

Ta cúi đầu, không dám nhìn sắc mặt phụ thân, chỉ cảm thấy một đạo ánh mắt xét soi nặng nề rơi xuống người ta.

 

Đại tỷ phản ứng cực nhanh, lập tức cũng quỳ xuống:

 

“Nữ nhi đồng nguyện.”

 

Trong giọng phụ thân có thêm vài phần an ủi:

 

“Thật khó có được lòng nhân như vậy.”

 

Ra khỏi thư phòng, nụ cười của đại tỷ nhạt đi đôi chút:

 

“Nhị muội đã có lòng như thế, sao không sớm nói với ta một tiếng? Ngược lại khiến ta làm tỷ tỷ mà như chẳng quan tâm đến dân tình.”

 

Ta thân mật khoác tay nàng, mỉm cười không chút sơ hở:

 

“Xin tỷ thứ tội, ta cũng vừa mới thoáng thấy tấu chương trên án phụ thân, mới nảy ý nghĩ tức thời. Chúng ta chỉ là nữ t.ử trong khuê phòng, chẳng thể như phụ thân phò tá xã tắc, dâng chút vật ngoài thân cũng chỉ là bổn phận mà thôi.”

 

“Muội nói phải.”

 

Đại tỷ nhìn ta, trong mắt lóe lên một thoáng e ngại, nhanh như bóng chim kinh hãi lướt qua.

 

Đây mới chính là hậu viện sâu kín. 

 

Dẫu huyết mạch tương liên nhưng dưới từng lớp xiêm y gấm vóc, bao bọc lấy, rốt cuộc vẫn là tấm lòng quanh co, kẻ nào cũng vì chính mình mà tính toán.

 

6

 

Ngày tháng trôi chầm chậm, mẫu thân lại sinh hạ tứ muội.

 

Tứ muội từ nhỏ đã thông minh, rõ ràng chỉ mới là đứa bé nhưng đôi mắt lại tĩnh lặng như nước, hoàn toàn chẳng giống sự ngây ngô của trẻ thơ.

 

Đến năm năm tuổi, khí độ càng thêm khác thường, ung dung điềm tĩnh, càng khiến tam muội chỉ biết vùi đầu vào sách vở trở nên non nớt lạ thường.

 

Ta nhỏ hơn đại tỷ hai tuổi, năm nay vừa đến tuổi cập kê.

 

Năm trước đại tỷ cập kê, được bệ hạ ban thưởng, châu ngọc chói lọi, chấn động cả kinh thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lễ cập kê của ta tuy cũng khách khứa đầy nhà nhưng chung quy vẫn kém đi sự vinh sủng của thánh thượng.

 

May thay quý phi trong cung ban cho phần thưởng hậu hĩnh, mới có thể giữ được thể diện của đích thứ nữ tướng phủ.

 

Quý phi địa vị ngang với phó hậu, nhi t.ử của nàng là Hàm Vương điện hạ lại càng được thánh tâm sủng ái.

 

Phần thưởng này, phân lượng không hề nhỏ.

 

Chẳng bao lâu, mẫu thân dẫn ta cùng đại tỷ đến  Hàm Vương phủ dự yến xuân.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Đó là lần đầu tiên ta gặp Hàm Vương.

 

Thân mang long tư, phong thái hiên ngang, tuấn tú phi phàm, tiếng nói cười vang vọng tựa ngọc vỡ núi Côn Luân.

 

Ánh mắt hắn lướt qua ta và đại tỷ, chẳng dừng lại nơi đại tỷ bao lâu, mà ngược lại dường như vô tình khựng lại trên gương mặt ta một thoáng.

 

Một niềm vui thầm kín len lén nảy sinh trong lòng ta.

 

Sau lễ cập kê, mẫu thân giữ chúng ta bên người, tận tâm chỉ dạy việc bếp núc nội trợ và đạo đãi nhân tiếp vật.

 

Nhất cử nhất động của mẫu thân, đều là không lời diễn giải sự ung dung đoan trang của bậc chủ mẫu thế gia.

 

Đến tiết Trùng Dương, Hàm Vương phủ đưa tới lễ trọng, trong đó có một đôi bích ngọc Hòa Điền giá trị liên thành, đặc biệt chói mắt.

 

Lúc lui xuống, ta nghe phụ thân khẽ nói với mẫu thân:

 

“Như Chương cần phải được dạy dỗ càng chu toàn hơn.”

 

Lòng ta chua xót vô cùng.

 

Dẫu ta có trăm phương nghìn kế gầy dựng danh hiền, trong mắt phụ thân, chung quy vẫn chỉ có viên minh châu là đại tỷ.

 

Theo quy củ, tướng phủ có đích nữ đến tuổi thì phải có một người nhập cung.

 

Ta đoán được tâm tư phụ thân:

 

Một người vào cung làm phi, để trong thánh giá chôn giấu một quân cờ ngầm;

 

Một người gả cho Hàm Vương, mở đường cho tương lai.

 

Như thế, dẫu phong vân biến ảo, Khổng gia cũng có thể đứng vững bất bại.

 

Hoàng thượng đã ngoài bốn mươi, tuổi đủ làm phụ thân của ta.

 

Ta còn nhớ rõ lần theo mẫu thân nhập cung dự yến, đế vương trên ngự tọa bụng phệ mặt rỗ.

 

Ta tuy không sánh được phong hoa tuyệt thế của đại tỷ, nhưng cũng tự nhận có nhan sắc.

 

Tướng phủ đã phú quý cực điểm, cớ sao còn phải vào cung hầu hạ một lão nhân tàn tạ ấy!

 

Chính vì thế, ta càng thêm khổ luyện.

 

Phụ thân đối với đại tỷ nghiêm khắc rèn giũa bao nhiêu, ta liền lấy đó làm khuôn, thậm chí còn khắc khổ hơn.

 

Ta muốn phụ thân nhìn thấy lòng ta.

 

Chim vụng phải bay trước, dẫu không bằng được dung mạo tài tình của nàng, nhưng học lấy sáu bảy phần, cũng chẳng đến mức khi người ta nhắc đến, chỉ biết có đại tỷ mà chẳng nhớ tới ta.

 

Bao nhiêu đêm khuya, trong viện của hai ta đều sáng đèn, gió thổi qua cũng mang theo ngấm ngầm tranh đấu vô lời.

 

Đại tỷ vẫn đẹp đến kinh tâm động phách, từng cái nhăn mày nở nụ cười đều như tranh vẽ.

 

Nhưng nét tươi trẻ thuộc về thiếu nữ nơi chân mày đã lặng lẽ tàn phai, chỉ còn lại u buồn sâu thẳm không thấy đáy.

 

Ngày xuân ấm áp, đại tỷ dời cầm đến chỗ sâu trong hoa viên, đối diện hoa nở rực rỡ mà gảy đàn.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu