(Văn án)
Một đời vất vả, đến lúc sức tàn lực kiệt, đèn sắp tắt dầu sắp cạn, phu quân ta lại chẳng đợi nổi ta nhắm mắt xuôi tay, đã vội vàng rước ánh trăng sáng ngoài thành về làm bình thê.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Nữ nhi ta cầm đao chắn ngang, không để hắn thực hiện ý đồ.
Nhi tử ta dùng lời đoạn tuyệt quan hệ để ép buộc.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thế nhưng hắn vẫn cố chấp, lạnh lùng cất lời:
"Đến nước này rồi, các người còn muốn ta làm gì? Theo nàng ta cùng c.h.ế.t sao?!"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cách một tấm rèm, ta bật ra một ngụm máu.
Ánh mắt hắn lạnh nhạt liếc sang hướng khác, giọng điệu vô tình:
"Cố thêm một ngày đi. A Dao không đợi nổi ba năm đâu."
TruyenLau
01
Ba năm tang kỳ không thể cưới hỏi, hắn không đợi nổi.
Vậy nên, trước khi ta kịp nhắm mắt, hắn vội vàng rước Tống Vân Dao - thanh mai trúc mã của hắn, vào phủ làm kế thất.
Mưa gió đập vào tàu lá chuối, tiếng gió lạnh rít qua, càng khiến ta thêm tuyệt vọng và lạnh lẽo trong lòng.
Suy nghĩ thật lâu, ta mới gom đủ sức lực để đưa ra yêu cầu cuối cùng:
"Trước khi ta c.h.ế.t, hãy cho ta một phong hòa ly thư."
Sắc mặt Bùi Trạm trầm xuống:
"Bạch Lộ, để ngăn cản A Dao vào phủ, nàng đúng là lời nào cũng dám nói. Ta coi như nàng bệnh đến mê muội, sau này sẽ an táng nàng bên cạnh ta và A Dao."
Hắn tưởng ta đang uy hiếp, nhưng những ngày tháng thế này, ta thực sự đã chịu đựng đủ rồi.
Thực ra, Tống Vân Dao đã vào phủ từ một năm trước.
Khi ấy, con dâu ta sinh non, mất m.á.u quá nhiều mà tổn thương đến sức khỏe.
Cháu gái nhỏ của ta sinh thiếu tháng, gầy guộc nhỏ bé, yếu ớt như mèo con.
Vừa phải chăm lo sức khỏe cho con dâu, vừa giữ mạng sống cho cháu gái, ta quay cuồng trong lo lắng.
Thế nhưng, Bùi Trạm lại đón ánh trăng sáng đời hắn - Tống Vân Dao, vào phủ.
Đối diện với sự bàng hoàng của ta, hắn thẳng lưng, giọng nói đanh thép như đúng lẽ:
"Cha mẹ A Dao đều mất, con cái bất hiếu quay lưng, lại bị thiếp thất chèn ép, buộc phải ký hòa ly thư, đang lúc không nơi nương tựa. Nếu ta không quản, chẳng phải đang ép nàng ấy vào đường c.h.ế.t sao?"
Nói xong, hắn nhẹ nhàng đặt một củ nhân sâm ngàn năm vào tay ta.
"Cầm lấy! Nhân sâm ngàn năm không dễ kiếm đâu!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thần sắc ta dịu lại, nghĩ rằng cuối cùng hắn cũng cảm thấy áy náy, dùng củ sâm quý để bồi bổ sức khỏe cho con dâu.
Nào ngờ, lời nói tiếp theo của hắn khiến ta kinh ngạc đến sắc mặt tái nhợt.
02
"Vân Dao lặn lội đường xa, thân thể yếu nhược không chịu được gió sương. Nàng đã quen lui tới bếp núc, hãy tự tay nấu một chén canh t.h.u.ố.c cho nàng ấy. Dù sao ta cũng không tin tưởng được người khác, chỉ có nàng là cẩn thận."
Củ nhân sâm trong tay ta dường như trở nên gai góc, từng đợt đau đớn như mũi kim đ.â.m vào tim.
Ba mươi năm gắn bó với Bùi Trạm, ngay cả một cây trâm cài tóc đơn sơ, hắn cũng chưa từng tặng ta.
Chỉ cần ta thoáng nhìn chiếc áo gấm của người khác với ánh mắt ngưỡng mộ, hắn đã không kiên nhẫn, lạnh lùng trách móc:
"Xa hoa lãng phí đâu phải phong thái của quân tử. Nàng chớ làm bại hoại gia phong nhà họ Bùi. Mau đi mua cá đi, nếu lỡ thuyền chài về muộn, hôm nay ta ăn gì?"
Một đời vì phong cốt, vì danh tiếng, vì sự ngạo mạn của hắn, ta đã nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác.
Hóa ra, hắn không phải không biết trân quý người khác, cũng không phải không hiểu cách dùng lễ vật tinh tế để làm dịu lòng nữ nhân.
Chỉ là, người được trân trọng ấy không phải là ta—một kẻ hầu hèn mọn.
Trái tim ta đau nhói, ta ngây người nhìn hắn, khẽ hỏi:
"Ba mươi năm trôi qua, trong mắt chàng, ta vẫn chỉ là nha hoàn rửa chân cho mẹ chàng sao?"
Bàn tay đang rút lại của hắn khựng lại một chút, nhưng ánh mắt ngập đầy phiền muộn, hắn ngẩng đầu trách mắng:
"Đó chẳng phải việc nàng làm hàng ngày hay sao? Thuận tay mà thôi, có gì phải ầm ĩ?"
Ta không nhịn nổi nữa, bật cười lạnh:
"Dù ta từng là nha hoàn của nhà họ Bùi, nhưng nay cũng đã làm phu nhân của Bùi Trạm ba mươi năm. Ngươi làm sao lại dễ dàng sai khiến ta phục vụ thanh mai của ngươi như thế?
"Chén canh dưỡng thân của con dâu Lăng Nguyệt bị ngươi đưa cho nàng ta đúng không? Món quà sinh thần của con gái Cẩm Thư treo trên đầu giường nàng ta, cũng là do ngươi tặng đúng không?"
Không đợi hắn phản bác, ta ném củ nhân sâm lên thớt, lạnh giọng:
"Con dâu ngươi mất m.á.u quá nhiều, nằm liệt giường mà chẳng thấy ngươi hỏi thăm. Thế mà người đàn bà bị hưu kia lại khiến ngươi lo lắng đến vậy. Bùi Trạm, ngươi đã cao tuổi rồi, còn có chút liêm sỉ hay không? Còn có chút lương tâm hay không?"
Vì danh tiết của Tống Vân Dao, hắn bùng lên cơn thịnh nộ chưa từng có, đè thấp giọng quát:
"Lăng Nguyệt sinh non, chẳng phải vì ngươi bận rộn vài cái quán rách mà không chăm sóc chu đáo hay sao? Ta còn chưa trách ngươi vì lòng tham mà làm khổ cháu ta, ngươi lại dám đổ ngược cho ta?
"Sinh con thôi mà, nữ nhân nào chẳng phải trải qua. Ngày trước ngươi sinh đôi một trai một gái, chẳng phải không có mụ đỡ đẻ cũng khỏe mạnh đấy sao?
"Không lập được quy củ trong nhà, để Lăng Nguyệt yếu đuối đến mức sinh con mà rầm rĩ ầm ĩ cả kinh thành. Đó là ngươi vô năng!
"Lời này đừng để lọt vào tai Vân Dao, để nàng ấy áy náy phiền lòng. Nàng ấy thân thể yếu nhược, tuổi tác cao, không chịu nổi gió sương, tất nhiên phải được che chở nhiều hơn. Đừng quấy rầy ta nữa!"
Ta bị sự vô liêm sỉ của hắn làm nghẹn đến không thở nổi, còn hắn lại tưởng ta cạn lời, chỉ tay vào hũ mỡ heo của ta, buông một câu lạnh nhạt:
"Vân Dao thích ăn thanh đạm, nấu ăn ít mỡ hơn một chút. Không giống ngươi, ăn uống chẳng kiêng khem gì."
Nói xong, hắn quay người rời đi.
Một Cây Trâm Cài Trên Mái Tóc Hoa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.