Một Cây Trâm Cài Trên Mái Tóc Hoa

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Một Cây Trâm Cài Trên Mái Tóc Hoa

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 12

19

 

Thời tiết ấm dần, thân thể ta cũng tốt lên trông thấy bằng mắt thường.  

 

Dẫu vẫn có người sau lưng xì xào bàn tán, nhưng nhờ Quận chúa nâng đỡ, coi ta như thượng khách, đã vô hình chung chặn lại lời đàm tiếu.  

 

Quận chúa hỏi ta, có ý định gì khác không.  

 

Ta đã lớn tuổi, dường như chẳng còn nhiều mong ước. Trong lòng chỉ mong con cái bình an, khỏe mạnh.  

 

Nhưng nghĩ đến năm ấy, khi nha hoàn Bùi phủ bị giải tán, ta mười lăm tuổi nằm trên giường trò chuyện đêm cùng họ, niềm mong mỏi khi ấy chỉ là ngắm hoàng hôn và tuyết bay nơi Mạc Bắc.  

 

Thế nhưng cả đời này, ta bị giam cầm trong danh tiếng của Bùi Trạm, giam cầm trong kinh thành đầy phép tắc và quy củ.  

 

"Nếu có thể, ta muốn ra ngoài nhìn ngắm thế giới."   TruyenLau

 

"Vậy thì đi thôi!"  

 

Đôi mắt ta sáng lên, nhưng lại nhanh chóng u ám.  
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Một lão bà như ta, trèo đèo lội suối đi xa như thế, chỉ khiến con cái phải bận tâm thêm.  

 

Thế nhưng, khi một người muốn tiến về phía trước, ông trời ắt sẽ mở đường cho họ.  
TruyenLau
 

Sự sắp xếp trùng hợp, không ở đâu khác, lại là Mạc Bắc.  

 

Ngày ta dẫn con cái rời khỏi kinh thành, trên gương mặt Cẩm Thư cuối cùng cũng nở nụ cười rạng rỡ.  

 

Nắm lấy tay ta, nàng khẽ khàng nói:  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

"Chàng nhìn thấy những năm qua mẫu thân đã chịu khổ thế nào, không muốn con bị những phép tắc trong cửa cao nhà rộng nuốt chửng. Vì vậy chàng cố ý giấu cha mẹ chồng mà xin Hoàng thượng cho đi nhậm chức nơi xa.  

 

"Chàng bảo, núi cao, vua xa, sẽ chẳng còn ai dùng lễ nghi quy củ mà áp chế con nữa. Sau này, nếu con muốn cưỡi ngựa, thì trên sa mạc mênh m.ô.n.g ấy, muốn cưỡi bao lâu thì cưỡi bấy lâu.  

 

"Mạc Bắc, ai ai cũng giắt d.a.o bên người, nữ tử b.ắ.n cung cũng chẳng bị coi là thất lễ. Mẫu thân, con đã chọn đúng người, cuối cùng con có thể là chính con."  

 

Nàng nhào vào lòng ta khóc òa.  

 

Tấm lưng run rẩy của nàng như mọc ra đôi cánh. Đôi cánh từng bị bẻ gãy giờ đây được sự yêu thương chắp thêm, lớn mạnh không ngừng, đưa đứa con gái ta yêu thương nhất bay cao tự tại.  

 

Ta nước mắt đầm đìa, chân thành vui mừng cho nàng.  

 

"Nhưng núi sông cách trở, mẹ con chia lìa, không biết đến bao giờ mới lại gặp nhau."  

 

Ta lau khô nước mắt cho nàng, khẽ nói:  

 

"Ta cũng muốn đi. Đợi khi thân thể ta khỏe hẳn, con đến đón ta nhé."  

 

Nàng sững người, rồi ánh mắt sáng như tuyết của nàng ngập tràn niềm vui.  

 

Tiễn con gái đi rồi, ta xoay người trở lại xe ngựa, liền thấy Bùi Trạm mặt lạnh đứng xa xa giữa đám người.

 

20

"Thật hồ đồ! Mạc Bắc núi cao, sông dài, điều kiện gian khổ, sao lại tự chuốc lấy cực khổ làm gì?  

 

"Nếu chịu tranh đấu một phen, huynh trưởng của hắn vốn chẳng đáng ngại, chưa chắc đã thuận lợi kế thừa tước vị. Ôn Ngôn hẳn là đã có tính toán."  

 

Ta và hắn không thể nói chuyện hợp nhau.  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đang định vén rèm lên xe ngựa, hắn lại không biết xấu hổ mà đuổi theo hỏi:  

 

"Tại sao nàng lại lấy luôn cả mấy cửa hàng của nhà họ Bùi?"  

 

Ta khựng lại, ngoái đầu nhìn hắn:  

 

"Cửa hàng của nhà họ Bùi?"  

 

Hắn ấp úng một hồi, lảng tránh ánh mắt ta, lẩm bẩm:  

 

"Dẫu nàng treo bảng hiệu Bạch Lộ, nhưng tiền mở cửa hàng ban đầu là từ việc bán vòng tay của mẫu thân ta.  

 

"Như thế, sao lại không tính là sản nghiệp của nhà họ Bùi? Nghe nói Hồng Yến Lâu cũng mở ra từ tiền tiết kiệm của tiệm bánh, xét ra cũng thuộc về sản nghiệp của nhà họ Bùi chứ?  

 

"Ta cũng không đòi hết, chỉ cần một nửa lợi nhuận thuần là được."  

 

Hắn cố tỏ vẻ lý lẽ, nhưng khí thế lại yếu ớt, thậm chí không dám đối diện ánh mắt của ta.  

 

Ta đã nghe nói, con trai của Tống Vân Dao ham chơi phóng túng, suốt ngày gây chuyện thị phi, tiêu tiền như nước, mà mọi rắc rối gây ra đều phải nhờ Bùi Trạm dùng tiền bạc và danh dự để giải quyết.  

 

Tống Vân Dao lại giỏi khóc, lần nào cũng khiến Bùi Trạm phải cúi đầu nhượng bộ.  

 

Gia sản ít ỏi của hắn, vì con trai Tống Vân Dao mà cạn kiệt từng chút một.  

 

Lần này, đứa con ấy còn gây chuyện sau cơn say, đ.á.n.h bị thương con ngoài giá thú của một hầu gia, bị bắt giam vào ngục, phải lo tiền bạc để cứu mạng.  

 

Bùi Trạm, dưới sức ép của những giọt nước mắt Tống Vân Dao, đã lựa chọn tìm đến ta.  

 

Thấy ta lạnh lùng nhìn hắn, Tống Vân Dao bỗng xuất hiện, đầy lý lẽ mà nói với ta:  

 

"Đã muốn cắt đứt thì không nên mang theo đồ của nhà họ Bùii.  

 

"Mấy cửa hàng đó vốn là do mẹ chồng để lại cho con cháu nhà họ Bùi. Các người rời khỏi phủ, đã là người ngoài, sao có thể mang theo sản nghiệp của nhà họ Bùi?"  

 

Thấy người xung quanh càng lúc càng đông, mặt mày Bùi Trạm càng khó coi. Hắn thậm chí lén kéo tay áo Tống Vân Dao, ra hiệu nàng ta rời đi ngay.  

 

Nhưng Tống Vân Dao giật tay ra, bật khóc tủi thân:  

 

"Sao, ta không được nói sao?  

 

"Tất cả là tại Bùi phu nhân! Nàng ấy đeo vàng đội bạc, vẻ vang rực rỡ trước mặt người đời, được quan to quý nhân coi như thượng khách. Còn ta, muốn mua một món trang sức tươm tất cũng phải cân nhắc mãi.  

 

"Nếu không phải vì chàng để nàng ấy mang đi sản nghiệp của nhà họ Bùi, ta làm sao phải chịu cảnh khổ thế này?  

 

"Phúc phần đều để nàng ấy hưởng cả, để ta phải theo chàng chịu khổ, thế có công bằng với ta không?"  

 

Mặt Bùi Trạm tái nhợt.  

 

Hắn biết Tống Vân Dao bất mãn với ta, cũng biết con trai nàng gây đại họa khiến nàng mất phương hướng. Nhưng hắn không ngờ, người từng tiếc nuối không được theo hắn xuống Lĩnh Nam chịu khổ, lại oán trách những ngày này không chịu nổi.  

 

Rõ ràng, những ngày này, thậm chí còn những ngày khổ hơn thế, Bạch Lộ đã trải qua suốt ba mươi năm.  

 

Hiện giờ, tuy không giàu sang, nhưng cũng đủ ăn đủ mặc, sao gọi là khổ?  

 

Những ngày tháng bên hoa dưới trăng, những vần thơ tình họa ý khi xưa, dường như đang ngày càng xa vời trong những đòi hỏi không dứt, trong những giọt nước mắt triền miên.  

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu