Một Cây Trâm Cài Trên Mái Tóc Hoa

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Một Cây Trâm Cài Trên Mái Tóc Hoa

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 3

Nhiều năm sau, từ miệng tiên sinh của cháu trai, ta mới biết bài văn năm ấy chính là "Tằng Vương Các Tự".  

 

Ta tiện tay lật xem qua, mới hiểu ra bài văn ấy thực sự quá khó đối với một đứa trẻ mới học vỡ lòng.  

 

Bùi Trạm không phải không biết điều này. Chỉ là hắn khinh thường ta, và cả đứa con trai mà ta đã sinh ra.  

 

Đến mức, một vài lời hướng dẫn cho con, hắn cũng cảm thấy là hạ thấp thân phận của mình.  

 

Phong Lan học hành gian nan, không có gia tộc hay người cha nào che chở, phải tự mình chịu đựng khổ cực.  

 

Dẫu vậy, nó vẫn vượt qua mọi trở ngại, đến hôm nay được phong làm Thượng thư, là cận thần của Thiên tử.  
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Nhưng người cha mà Phong Lan muốn chứng tỏ bản thân lại vẫn khinh thường ta, chẳng hề để ý tới nó, chà đạp lên tất cả những gì thuộc về mẹ con ta.  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Ngay cả bảo vật tổ truyền, hắn thà đem đổi nhân sâm cho người khác, cũng không trao lại cho Phong Lan.  

 

Ta có thể nhẫn nhịn, nhưng không thể để con mình phải chịu uất ức.  

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Nghĩ đến đây, ta giận đến toàn thân run rẩy, đứng không vững, làm rơi chiếc bình gốm sau lưng xuống đất.  

 

Bùi Trạm bị tiếng động làm giật mình, ngẩng đầu quát lớn:  

"Lại phát điên cái gì? Còn không mau tới giúp một tay!"  

 

Tống Vân Dao lúc này vừa khóc vừa giơ cánh tay bị thương lên:  

"Không trách tỷ nổi giận. Là do ta làm liên lụy đến mọi người. Ta đáng c.h.ế.t."  

 

Bùi Trạm nhìn vết da trầy xước của nàng, ánh mắt tràn đầy đau lòng, chẳng màng lễ nghi, quát thẳng vào mặt ta:  

"Mau gọi đại phu! Cái lũ vô dụng kia, còn không mau đi gọi đại phu! Ngươi còn tác dụng gì chứ?!"  

 

Hắn tiện tay cầm trái bầu khô bên cạnh, ném thẳng vào mặt ta.  

 

Cái bầu khô nhẹ tênh, không gây đau đớn, cũng chẳng tổn thương da thịt.  

 

Nhưng sự sỉ nhục công khai, không chút kiêng nể ấy, như một nhát búa ngàn cân, đập nát ba mươi năm cuộc đời ta thành bùn đất.  

 

Nhìn thấy ta toàn thân run rẩy, khóe môi Tống Vân Dao nở nụ cười như có như không, công khai khiêu khích:  

"A, tỷ à, đau lắm không?"  

 

Nhìn ánh mắt ta chăm chăm, nàng cố tình khẽ nhấc mũi chân, lộ ra chiếc bùa bình an hình tam giác trên cổ chân.  

 

Dây ngũ sắc ấy, vốn là hy vọng của cả ba mẹ con ta.  

 

05

 

Con dâu ta mang tướng thai không tốt, bị một quý nữ vốn không ưa nàng bịa đặt sau lưng rằng nàng mang mệnh yểu, còn ác độc nguyền rủa rằng cả mẹ lẫn con đều khó qua khỏi tuổi đôi mươi.  

 

Ta vừa lo vừa giận, lập tức trong đêm mua chuộc bà già thu dọn phân bô, đem cả chậu m.á.u ch.ó đen đổ ngay trước cửa nhà quý nữ, hòng xua tan tà khí bám trên người nàng ta.  

 

Quý nữ bẽ mặt, nhưng không tìm được bằng chứng buộc tội ta.  

 

Con dâu ta dù nguôi giận, nhưng vẫn ngày càng gầy gò trông thấy.  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta lo sợ nàng gặp bất trắc khi sinh nở, bèn dẫn theo đôi nhi nữ, dốc hết sức mình quỳ lạy chín trăm chín mươi bậc thang trời, cuối cùng xin được một lá bùa bình an.  

 

Phong Lan thương yêu vợ con hết mực, gói lá bùa hình tam giác vào trong lớp vải đỏ dày, buộc thêm dây ngũ sắc chặt chẽ.  

 

Nó vuốt ve lá bùa, dịu dàng nói:  

"Lăng Nguyệt vốn cẩn thận, như vậy nàng sẽ không bảo ta qua loa nữa. Đây lại là lá bùa mà mẹ và muội muội cùng ta cầu xin được, nhất định sẽ bảo hộ mẹ con nàng bình an."  

 

Lá bùa vốn định đặt trong túi thơm của con dâu để nàng mang bên mình, chờ khi cháu nhỏ chào đời sẽ đeo lên cổ đứa bé. Nhưng chẳng ngờ, vừa để tạm bên giường, nó đã biến mất không tung tích.  

 

Ta vì chuyện này mà day dứt mãi, trách bản thân đã già nua vô dụng, đến một vật nhỏ cũng không giữ nổi, làm cả nhà phải hoang mang lo lắng.  

 

Lăng Nguyệt sinh nở nguy hiểm, ta, lòng đầy tội lỗi, quỳ gối ngoài cửa, cầu trời lấy thân già của ta đổi lấy bình an cho con dâu và cháu nội.  

 

Nhưng ai ngờ, lá bùa ấy lại bị chính Bùi Trạm, vị đại nhân danh tiếng lẫy lừng, lén đ.á.n.h cắp!  

 

Vì người hắn yêu, hắn không tiếc giẫm lên m.á.u thịt gia đình mình, trở thành một tên trộm đáng khinh bỉ.  

 

Chưa bao giờ ta thấy cơn gió nào đau đớn như hôm ấy, từng luồng gió như lưỡi d.a.o xoáy vào tim gan, làm ta hoa mắt, mặt tái nhợt như tờ giấy.  

 

Bùi Trạm cuối cùng cũng vì sự thất sắc đột ngột của ta mà thoáng chút hoảng loạn, vội vàng giải thích:  

"A Dao thân thể yếu nhược, ta chỉ mượn cho nàng ấy dùng tạm.  

 

"Dù sao chuyện thần phật đều chỉ là lời hư ảo, hà tất phải bận tâm. Huống hồ, chẳng phải bây giờ Lăng Nguyệt cũng đã khỏe mạnh đó sao?"  

 

Lăng Nguyệt ngày ngày sống trong sợ hãi, phải đối mặt với cửa tử, chảy m.á.u cả ngày lẫn đêm mới sinh được cháu gái của ta, vậy mà hắn nói là "khỏe mạnh"?  

 

Hắn coi thường không chỉ mình ta, mà còn cả những nữ nhân trong hậu viện, phải lặng lẽ hy sinh cả đời vì gia đình.  

 

Ta chợt nhận ra, người đàn ông trước mặt ta nông cạn đến đáng sợ.  

 

Hắn luôn miệng nói về phong cốt của văn nhân, dáng vẻ ngạo nghễ giữa trời đất.  

 

Nhưng những gì ta thấy chỉ là một kẻ tiểu nhân ích kỷ và tầm thường.  

 

"Bùi Trạm, chúng ta hòa ly đi."  

 

Thân mình Bùi Trạm khẽ run.  

 

Tống Vân Dao liền bật khóc:  

"Nếu tỷ để bụng, thì trả lại tỷ là được, nhưng xin đừng làm khó A Trạm ca ca nữa. Tin đồn hòa ly mà lan ra ngoài, tỷ bảo A Trạm ca ca làm sao sống nổi?  

 

"À…"  

 

Lá bùa tam giác, ngay trước mắt ta, bị nàng xé thành từng mảnh.  

 

Cầm đống vụn trong tay, nàng lại rưng rưng nước mắt:  

"A Trạm ca ca, ta không cố ý, xin lỗi."  

 

Như sợ hãi ta, nàng khẽ thu người lại, khi tiếp xúc với da thịt của Bùi Trạm, ánh mắt như mèo con nhìn ta khiêu khích:  

"Tỷ, đừng nhìn ta như vậy. Ta sợ lắm. Nhưng ta cũng không cố ý, hơn nữa chỉ là một cái bùa cỏ mà thôi. Nếu thực sự có thể cứu người, thì tại sao đứa trẻ vừa sinh ra đã suýt tắt thở?  

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu