Bị hai đứa con riêng quấy rầy, thư phòng hắn chuẩn bị để viết thơ vẽ tranh đã phủ bụi, Tống Vân Dao cũng chưa từng bước vào đó.
Hắn cảm thấy bức bối, mệt mỏi, thấy rằng những ồn ào hiện tại chẳng bằng sự an nhàn khi xưa.
Hắn thực sự muốn xoay người rời đi, bỏ mặc đứa con phóng đãng chẳng làm nên trò trống gì kia.
Nhưng nhìn Tống Vân Dao khóc như mưa, trong lòng hắn vẫn thấy khó chịu.
Không muốn mất mặt trước mọi người, hắn cúi mình nói với ta, người thấp hơn hắn hẳn hai cái đầu:
"Ta cũng không đòi hết, dù sao cũng là nàng cực nhọc kinh doanh. Từ nay về sau, cho ta một nửa lợi nhuận thuần là được."
Ta bật cười, giơ tay tát một cái vang dội.
21
Bùi Trạm bị ta tát đến đờ đẫn, ngay cả Tống Vân Dao cũng sợ đến mức thét lên.
Website TruyenLau.com
Khi Bùi Trạm định mở miệng, ta lại cho thêm một cái tát.
TruyenLau.com
Tống Vân Dao giận dữ định lao tới, nhưng cũng bị ta tát thêm một cái.
Mấy cái tát liên tiếp khiến khóe miệng Bùi Trạm rỉ máu. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tống Vân Dao sợ bị ta vung tay tát tiếp, vội vàng nấp sau lưng Bùi Trạm, co rúm lại không dám ló mặt.
Nhìn vào gương mặt đáng ghét của Bùi Trạm, ta nghiến răng nói:
"Ngươi nói ta lấy tiền từ chiếc vòng của mẫu thân ngươi để mở cửa hàng. Vậy khi ta lặng lẽ nhào bột, nướng bánh mỗi đêm giữa cơn gió lớn, ngươi là mù mà không thấy hay lòng ngươi lạnh lẽo đến mức quên sạch?
"Ngươi há miệng đòi một nửa lợi nhuận, vậy lúc cửa hàng vất vả kinh doanh, mọi người đội gió dầm mưa suốt ba mươi năm, ngươi có hỏi thăm lấy một câu?
"Ngươi làm ngơ với sự khổ nhọc nuôi dạy con cái của ta, nhưng vì vài giọt nước mắt của người khác vì con trai họ mà quay sang đòi tiền ta. Lòng tự trọng của ngươi đã rơi xuống vực thẳm khi bị lưu đày đến Lĩnh Nam, vỡ vụn đến mức chẳng thể nhặt lên."
Tống Vân Dao hét lên lao tới định đẩy ta, nhưng lại bị ta tát thêm một cái:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
"Ngươi là thứ gì chứ? Một kẻ mặt dày trèo lên giường người khác, dẫn con đến đây để ăn bám. Những gì ngươi chiếm đoạt đều là của con ta. Ngươi có đứa con nào mang họ Bùi không?
"Đôi oan nghiệt kia của ngươi chẳng bằng con ta, còn ngươi – kẻ hèn mạt đến tận xương – lại chẳng đáng bằng một sợi tóc của ta. Ta không dìm c.h.ế.t ngươi trong hồ cá, đã là phúc đức cho ngươi rồi."
Bùi Trạm cứng họng không nói nổi một lời, ta rút từ tay áo ra chiếc vòng tay trơn, ném mạnh vào mặt hắn:
"Mẫu thân ngươi năm đó bị tịch thu tài sản, chỉ mang theo chiếc vòng tay trơn này, ta đã giữ nó đến tận bây giờ, chưa từng động đến. Nay, trả lại ngươi."
Hắn hốt hoảng:
"Sao lại là vòng tay trơn? Vậy số tiền mở cửa hàng..."
"Bùi đại nhân không biết sao? Bạch lão bản năm xưa mở cửa hàng, vay từ tiền bồi thường cho các tỳ nữ bị giải tán. Sau đó, trả lại họ gấp mười lần, thậm chí đến nay còn chia cho họ một nửa cổ phần."
"Đúng vậy, các chưởng quầy, đầu bếp, tiểu nhị ở Hồng Yến Lâu đều đã đồng hành từ đầu. Họ được giữ cổ phần cũng bởi năm xưa đã góp công, góp sức khi thời thế khó khăn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không thể nào! Ba mươi năm làm vợ chồng, Bùi đại nhân đến cả chuyện này cũng không biết sao?"
"Vậy sao còn mặt mũi mà nói là sản nghiệp của hắn?"
"Ài, Bùi đại nhân năm đó không ở kinh thành, tất nhiên không biết. Mà cũng chẳng hay, vị phu nhân hiện tại của ngài vì muốn hủy hôn, suýt chút nữa đã ép c.h.ế.t mẫu thân ngài trong căn nhà rách nát. Nếu không nhờ Bạch lão bản khắp nơi cầu xin, làm gì có chuyện mẫu tử các ngài đoàn tụ?"
"Người đọc sách đúng là kẻ bạc tình mà!"
Bùi Trạm như bị một gậy đ.á.n.h vào đầu, ngẩn người hồi lâu không nói nổi một câu.
"Ngươi luôn miệng nói ta chiếm vị trí của nàng ta, vậy ngươi có biết năm đó nàng ta vì ruồng bỏ ngươi, đã đứng trước căn nhà nhỏ ở Tây Nhai, hạ nhục ngươi thế nào, chỉ vào mặt mẫu thân ngươi mắng bà ấy là đồ đê tiện ra sao?
"Vì chút tự trọng đáng thương của ngươi, mẫu thân ngươi rơi nước mắt cầu xin ta đừng nói cho ngươi biết. Nhưng giờ, tất cả là do ngươi tự chuốc lấy."
Tiếng cười lạnh của ta khiến Bùi Trạm không còn chốn dung thân.
Ngay cả Tống Vân Dao – người định hả hê dồn ta vào thế khó trước mặt mọi người – cũng tái mặt vì sợ, vội vàng đuổi theo Bùi Trạm đang phất tay áo bỏ đi, vừa chạy vừa van xin giải thích.
Đêm đó, nghe nói con trai của Tống Vân Dao đã treo cổ tự vẫn trong ngục.
Trong chuyện này, có bao nhiêu phần là do Hầu gia ra tay, bao nhiêu phần là do Phong Lan sắp đặt, ta không muốn tính toán.
Tự chịu trách nhiệm cho những gì mình gây ra, đó là bổn phận của người trưởng thành.
Cứ tưởng rằng Tống Vân Dao mất con, lại bị Bùi Trạm lạnh nhạt, sẽ rút ra bài học.
Nhưng nàng ta lại đổ mọi bất hạnh của mình lên đầu ta, muốn hủy hoại con trai ta, khiến gia đình ta tan nát.
22
Một nữ tử dịu dàng yếu ớt, với khuôn mặt trắng nõn, ngây thơ, bất chợt ngã xuống trước bàn trà của Phong Lan.
Nước mắt rưng rưng, ánh mắt ngẩng lên, phong tình lả lướt, mê hoặc lòng người.
"Ta trượt chân, Bùi đại nhân có thể đưa ta một đoạn được chăng?"
Phong Lân nhìn thấy khuôn mặt giống hệt Tống Vân Dao, lập tức hiểu ra.
"Tự lăn đi, hay để ta ném ngươi ra ngoài, tự chọn đi."
Ánh mắt nữ tử ấy tối lại, quyết làm tới cùng, lập tức cởi rộng áo, lao vào lòng Phong Lan.
"Hoặc ngài có thể bế ta đi."
Nhưng nàng ta liền bị Phong Lan túm cổ, ấn chặt xuống bàn trà. Đám người hầu lập tức hiểu ý, kéo người ra ngoài, ném thẳng ra đường lớn.
Ngay cả nha hoàn nhận tiền hối lộ cũng bị đ.á.n.h một trận rồi đuổi khỏi phủ Thượng thư.
Tưởng rằng kế hoạch quyến rũ thất bại, đã mất mặt thì mọi chuyện nên dừng ở đây.
Một Cây Trâm Cài Trên Mái Tóc Hoa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.