Một Cây Trâm Cài Trên Mái Tóc Hoa

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Một Cây Trâm Cài Trên Mái Tóc Hoa

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 5

Con gái ta, Cẩm Thư, thấy ta bỗng nhiên thở dốc, liền nắm lấy bàn tay vàng vọt của ta, nước mắt không ngừng rơi:  

"Mẫu thân đừng sợ, có con ở đây. Dù con có phải cầm d.a.o g.i.ế.c người, cũng sẽ không để kẻ đê tiện ấy vào phủ làm bẩn mắt người.  

 

"Ai không biết điều, g.i.ế.c một người cũng là g.i.ế.c, g.i.ế.c hai người cũng là g.i.ế.c, con sẽ tiễn cả hai bọn họ xuống hoàng tuyền."  

 

Bùi Trạm kinh hãi đến đờ người, nhưng khi chạm phải ánh mắt giận dữ của Cẩm Thư, hắn không dám nhúc nhích.  

 

Cẩm Thư, từng là đứa con ngỗ ngược nhất của ta, bởi có người đại ca tài giỏi được người người khen ngợi bảo vệ, nên ỷ lại mà gây rối khắp kinh thành.  

 

Khi bị Bùi Trạm kéo ra mắng mỏ, nàng còn trốn sau lưng ta, xúi ta lên tiếng bênh vực.  

 

Lúc bị phạt chung với ta, nàng oán trách:  

"Đã là chủ mẫu của một nhà, nhưng không được phu quân tôn trọng, lời nói chẳng có chút trọng lượng, con khinh thường mẹ."   TruyenLau

 

Nhưng sau này, khi nàng lập gia đình, trở thành mẹ, những góc cạnh sắc nhọn của nàng dần bị mài mòn bởi sự lo lắng của ta.  

 

Nàng quên đi vẻ phóng khoáng cưỡi ngựa rong ruổi, quên cả sự vô tư trèo tường phá phách, trở thành một quý phu nhân nổi bật chốn kinh thành.   TruyenLau.com

 

Chỉ khi trở về nhà, nhìn mái tóc ta ngày càng bạc trắng vì quán xuyến trong ngoài, nàng mới ôm chặt lấy ta, nghẹn ngào không nói nên lời.  

 

Ta biết, nàng đã nhìn thấy cách cha nàng thương yêu và đề cao người phụ nữ kia ở ngoài thành.  
Website TruyenLau.com
 

Nàng hiểu được những năm tháng ta âm thầm chịu đựng vì đôi nhi nữ, gắng gượng trong ngoài, khó khăn đến nhường nào.  

 

Nàng càng thấu hiểu trong xã hội bất công này, nơi hậu viện của các gia đình quyền quý đều thấm đẫm m.á.u và nước mắt nhẫn nhịn của những người phụ nữ.  

 

Nàng thương ta, đồng cảm với ta, và cuối cùng trở thành người che chở cho ta.  

 

"Mẹ cứ yên tâm dưỡng bệnh, ai dám chọc đến mẹ, con nhất định cho kẻ đó biết tay."  

 

Ta muốn giơ tay lau nước mắt cho đứa con gái thông minh của mình, dặn dò nàng đừng giống ta, đừng đ.á.n.h mất chính mình.  

 

Nhưng từng ngụm m.á.u cứ thế dâng lên cổ họng, đến cả sức để nhấc tay ta cũng không còn nữa.  

 

08

 

Con trai ta, Phong Lan, và con dâu Lăng Nguyệt đứng cạnh nhau, mắt đỏ hoe, nhìn ta đã đến lúc hấp hối, cùng hứa hẹn:  

 

"Bùi nhà họ Bùi chỉ có một chủ mẫu, chính là mẫu thân. Nếu họ dám để người khác bước vào, con sẽ đưa mẫu thân rời khỏi đây, tự lập môn hộ.  

 

"Mẫu thân hãy yên tâm dưỡng bệnh, có con ở đây mà."  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Phong Lan học thức uyên bác, là Trạng nguyên được mọi người ở kinh thành ca ngợi.  

 

Nó cưới được ái nữ của quận chúa làm vợ, gia đình êm ấm, nhi nữ song toàn, cuối cùng cũng viên mãn.  

 

Nhưng tất cả đều là do nó tự mình phấn đấu.  

 

Khi những thiếu niên khác được cha chỉ đường, được gia tộc che chở, thì Phong Lan đã đứng cùng ta giữa gió mưa, từng bước vượt qua con đường đầy bùn lầy của chính mình.  

 

Ngay cả khi tai bị sốt đến hỏng, nó cũng sợ ta đau lòng mà không dám nói ra.  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta xót xa trước những khó khăn trong hành trình trưởng thành của nó, và nó lại cảm thông cho những vất vả trong việc giữ gìn gia đình của ta.  

 

Những năm tháng mà Bùi Trạm chứng kiến ánh hào quang của Phong Lan, nó chưa bao giờ xóa bỏ hiềm khích với người cha ấy.  

 

Thậm chí, ánh mắt nó luôn lạnh nhạt, hễ lời không hợp ý là quay người bỏ đi.  

 

Bùi Trạm trách ta chia rẽ tình cảm cha con giữa hắn và Phong Lan, không ít lần khiến ta mất mặt trước mọi người.  

 

Nhưng Phong Lan không nhịn, thẳng thừng trách mắng hắn:  

"Năm tôi suýt c.h.ế.t vì bệnh, mẫu thân phải quỳ lạy từng nhà để xin t.h.u.ố.c cứu tôi, khi đó ông ở đâu?  

 

"Khi tổ mẫu qua đời, mẫu thân mặt dày mượn tiền mua quan tài để an táng, ông ở đâu?  

 

"Đến khi tôi đến tuổi lập gia đình, mẫu thân phải chạy đôn chạy đáo để tìm vợ cho tôi, ông lại ở đâu?  

 

"Cha con gì chứ, ông xứng sao?"  

 

Bùi Trạm bị hỏi đến mức tái xanh mặt, chỉ biết hất áo, để lại một luồng gió lạnh thẳng vào mặt ta:  

"Nếu ta không lao tâm vì tiền đồ nhà họ Bùi, làm sao có được cuộc sống gấm vóc ngọc ngà của các người hôm nay?  

 

"Huống hồ, nếu nàng không gả cho ta, với thân phận thấp hèn của nàng, chỉ có thể lấy một gã phu xe hay tiểu đồng. Chẳng phải sẽ khổ hơn hôm nay mười lần sao?"  

 

Ta sững sờ đến trắng bệch cả mặt, tim như bị ai bóp nghẹt, khó thở đến mức không đứng vững.  

 

Phong Lan chắn trước mặt ta, bóng lưng nó cao lớn đến mức ta phải ngước nhìn.  

 

Nó lạnh lùng đối diện với ánh mắt của Bùi Trạm:  

"Ông lao tâm là vì danh tiếng và tiền đồ của chính ông, vì người được xưng tụng là Bùi đại nhân chưa từng là mẹ tôi.  

 

"Huống chi, những ngày tháng của chúng tôi đều là từ nước súp trong bát bánh bao mẹ tôi cực nhọc mà có. Còn ông, rượu chè trác táng, ngâm mình trong ôn nhu hương, có liên quan gì đến chúng tôi? Những nỗi khổ mẹ tôi phải chịu, toàn là nhờ phúc của ông mà có.  

 

"Khiến vợ con thiếu ăn thiếu mặc, trở thành trò cười trước mắt thiên hạ, ông thực sự vĩ đại lắm. Ngay cả một phu xe hay tiểu đồng còn biết bảo vệ gia đình mình, còn ông giống như một hồn ma, chân không chạm đất, có khi nào thấu hiểu nỗi vất vả của mẹ tôi?  

 

"Nếu tôi là ông, tôi đã đập đầu vào đậu hũ mà c.h.ế.t đi cho xong, khỏi làm bẩn mắt người khác với m.á.u bẩn của mình."  

 

Với tài hùng biện vô song trên triều đình, Phong Lan từng khiến các quan thần cứng họng, huống hồ chỉ là một kẻ như Bùi Trạm.  

 

Bùi Trạm bị mắng đến nỗi râu tóc dựng ngược, chỉ biết trợn mắt tức tối bỏ đi trong thất bại.  

 

Khi ta nhìn lại đứa con trai của mình, nước mắt trào ra nghẹn ngào:  

"Ta muốn hòa ly!"  

 

"Đừng mơ!" Bùi Trạm gầm lên.  

 

09

 

Bùi Trạm vừa dứt lời, đã bị ánh mắt lạnh lùng của Phong Lan khiến im bặt.  

 

Phong Lan giờ đây đã là một Thượng Thư Lang, bàn tay nhuốm máu, không còn là đứa trẻ con rụt rè, từng nép sau lưng ta, thấy Bùi Trạm thì sợ đến mức không dám ngẩng đầu lên.  

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu