Một Cây Trâm Cài Trên Mái Tóc Hoa

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Một Cây Trâm Cài Trên Mái Tóc Hoa

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 6

Nó đứng bên giường ta, che ánh nến chói lòa, giọng nói ấm áp vang lên:  

 

"Xin mẫu thân cứ nói, hài nhi đang lắng nghe."  

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Tiếng gió rít như tiếng khóc nức nở của ta.  

 

Ta nắm chặt góc chăn gấm, như siết chặt cả một đời khổ đau của mình.  

 

"Nếu không phải do bà nội con giữ lại khế ước bán thân của ta, ta đã sớm tới Mạc Bắc mở một tiệm bánh rồi. Ba tuổi bị bán vào nhà họ Bùi, mười hai năm làm nô tì, thân phận nô bộc đã khắc vào tận xương tủy. Dù biết hắn không phải là người tốt, ta cũng chỉ biết nhẫn nhục chịu đựng, không dám chống lại.  

 

"Sau này, có con và Cẩm Thư, vì tiền đồ và danh tiếng của hai đứa, ta dù nảy sinh ý định bỏ trốn cũng đành nén lại trong lòng.  

 

"Giờ đây gần đất xa trời, ta càng cảm thấy cả đời ở bên hắn thật là một sự tủi nhục. Dù c.h.ế.t cũng không muốn đứng bên cạnh hắn và Tống Vân Dao mà chịu thêm khổ sở."  

 

Ta muốn rời xa, rời khỏi kẻ không đáng đó, cùng những ngày tháng ngập tràn đắng cay.  

"Phong Lan, nếu trước lúc c.h.ế.t, mẫu thân muốn hòa ly với hắn, có làm con và muội muội con mất mặt không?"   TruyenLau.com

 

Phong Lan lặng người, con dâu khóc nức nở, còn Bùi Trạm run rẩy giơ tay mắng ta:  

 

"Nhà họ Bùi thật bất hạnh khi cưới ngươi về làm vợ. Đến c.h.ế.t cũng muốn bôi nhọ danh tiếng nhà ta.  
TruyenLau
 

"Mẫu thân, nơi chín suối người có thấy không, đây chính là nàng dâu tốt mà người chọn cho con đấy."  

 

Ta lại phun ra một ngụm máu, con cái hoảng loạn, vội vã xúm lại.   TruyenLau

 

Chỉ có Bùi Trạm ngồi thở hổn hển bên bàn tròn, nhìn đăm đăm ngọn đèn dầu lập lòe, không biết đang nghĩ gì.  

 

Bùin ra vài ngụm máu, ta lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn.  

 

Dưới sự đỡ đần của con cái, ta gắng gượng ngồi dậy.  

 

Phong Lan giúp ta chỉnh lại chăn, ánh mắt dịu dàng rơi trên mặt ta, giống như năm ấy dùng đôi tay bé nhỏ che gió cho ta, chắn trước ánh mắt lạnh lùng khinh miệt của Bùi Trạm:  

 

"Chỉ là danh tiếng thôi, mẫu thân không cần bận tâm. Hài nhi có thể từ bỏ tất cả công danh lợi lộc để làm một kẻ nhàn tản dạy học. Nếu cần, ngay cả tính mạng, cũng là của mẫu thân ban cho, hài nhi sẵn sàng dâng hiến.  

 

"Hòa ly thư, hài nhi sẽ viết thay người! Phả hệ nhà họ Bùi sẽ được lập lại, lấy mẫu thân làm khởi đầu."  

 

Bùi Trạm hoảng hốt, nhưng khi Cẩm Thư ném con d.a.o lên bàn tròn, cuối cùng hắn nuốt lại những lời định nói.  

 

Ta biết con trai mình không dễ dàng gì, mới một mực nhẫn nhịn, không đành lòng vì ta mà hủy hoại tiền đồ, dẫm đạp công lao khó nhọc của nó, hủy đi cả cuộc đời nó.  

 

Nhưng vì ta, nó sẵn lòng vứt bỏ tiền đồ, từ bỏ tương lai.  

 

Con trai ta, gánh nặng trên vai, chưa từng khiến ta thất vọng.  

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Những giọt nước mắt cảm động của ta như những hạt châu bị đứt dây, con dâu vốn cao ngạo tự tay lau nước mắt cho ta.  

 

10

 

Con dâu ta vốn là minh châu trên tay quận chúa, từ nhỏ đã không chịu chút khổ cực nào.

 

Kể từ khi nàng gả cho Phong Lan, ta học cách thương yêu nàng như quận chúa đã từng. Mọi công việc trong phủ, ta chưa bao giờ để nàng động tay vào. Ngay cả việc chăm sóc cặp song sinh, khi chúng chào đời, cũng do chính ta lo liệu.  

 

Nàng vẫn sống như thuở còn trong khuê phòng, ngày ngày say mê cầm kỳ thi họa, cùng Phong Lan tận hưởng phong hoa tuyết nguyệt.  

 

Vì vậy, đã mười năm trôi qua, dù đã làm mẹ của hai đứa trẻ, nàng vẫn giữ được nét ngây thơ và rạng rỡ như lần đầu ta gặp.  

 

Đứa con gái được nâng niu từ tay cha mẹ, đến tay ta, chưa từng để nàng chịu khổ hay nhìn thấy sự gian nan của cuộc sống. 

 

Ta nghĩ, một đứa trẻ chưa từng chịu cực, có lẽ sẽ vì sợ rằng Phong Lan mất chức mà khuyên ta nhẫn nhịn, chịu cảnh nghèo khó để bảo toàn danh phận.  

 

Dù sao, Tề quốc xưa nay vốn bảo thủ, chuyện hòa ly lại càng hiếm hoi.  

 

Nhớ chuyện con gái Thái phó tiền triều, khi bị thiếp thất của trượng phu hại c.h.ế.t con trai, phải nhờ gia tộc gây áp lực mới có được một tờ hòa ly thư.  

 

Thế nhưng, chuyện này lại khiến Thái phó bị luận tội gia quy không nghiêm, làm trái luân thường đạo lý, cuối cùng từ quan về Kim Lăng sống ẩn dật.  

 

Còn con gái của Thái phó, vì chuyện này mà tổn hại danh tiếng, khiến hôn sự lận đận. Đến năm hai mươi mốt tuổi, vẫn không ai dám hỏi cưới, cuối cùng đành nuốt nước mắt, làm kế thất của một huyện lệnh bốn mươi tuổi. Bùi quân đã già, con riêng lại trạc tuổi nàng, cuộc sống bị đè ép đến mức không ngẩng đầu lên được.  

 

Mang nỗi oán hận, nhiều năm không chịu về thăm người mẹ bệnh nặng của mình.  

 

Nàng hận mẹ không biết nhẫn nhịn, để mọi chuyện vỡ lở khiến cuộc đời nàng bị hủy hoại.  

 

Cuối cùng, nàng còn ra đi trước mẹ mình, mang theo nỗi uất ức mà c.h.ế.t.  

 

Chuyện này trở thành bài học đáng sợ, ngăn chặn lối thoát của biết bao nữ tử nơi hậu viện, trong đó có cả ta.  

 

Nếu Linh Nguyệt mang hai đứa cháu tới khuyên nhủ, ta e rằng tâm can vừa mới kiên định của mình lại phải lung lay.  

 

Ta cúi mắt, thở dài, chờ Linh Nguyệt dùng lời ngọt nhạt khuyên nhủ ta nhẫn nhịn.  

 

Thế nhưng, nàng lại nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, giọng nói dịu dàng nhưng đầy quyết tâm:  

 

“ Linh Nguyệt và phu quân sẽ luôn đứng trước mẫu thân, làm chỗ dựa cho người. Người cứ mạnh dạn bước tới, Linh Nguyệt tuy cao ngạo, nhưng nếu gặp nước sẽ bắc cầu, gặp núi sẽ mở đường. Dẫu có thấy máu, cũng sẽ vì mẫu thân mà tranh một hơi thở công bằng."  

 

Ta ngẩng đầu lên, nhìn đứa con dâu dịu dàng trước mặt mà không dám tin.  

 

Nàng mỉm cười, đôi lúm đồng tiền sâu như ánh trăng, rồi rướn người đến gần ta:  

 

"Chuyện bên nhà mẹ đẻ, con sẽ tự mình giải thích. Năm đó, khi gả vào nhà họ Bùi, mọi người đều nghĩ rằng mẹ con bị phong thái nhà họ Bùi làm cảm động. Nhưng thực chất, chính là sự tài năng của phu quân, cùng sự dịu dàng và kiên nhẫn của mẫu thân khiến bà gật đầu."  

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu