Một Cây Trâm Cài Trên Mái Tóc Hoa

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Một Cây Trâm Cài Trên Mái Tóc Hoa

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 11

Bùi Trạm bị ánh mắt châm biếm của ta làm cho lùi lại, ta nhàn nhạt nói:  

 

"Đến trước thì được trước, chúng ta đến trước, cớ gì phải nhường cho người khác?"  

 

Tống Vân Dao khó xử nhìn về phía Bùi Trạm.  

 

Thấy ta không có ý định nhường, Bùi Trạm vươn tay muốn giật lấy dây cương của ta.  

 

Ta né sang một bên, thoát khỏi hắn, rồi mạnh tay tát lên mu bàn tay hắn.  

 

Mu bàn tay đỏ bừng, Bùi Trạm sững người, cố nén giận hỏi ta:  

 

"Ta biết nàng mất hết danh tiếng, chắc chắn sống chẳng dễ dàng gì. Nhưng đến nước này, mong nàng rộng lượng một chút, đừng mãi ôm hận những chuyện đã qua.  

 

"Tranh đấu với A Dao bao năm như vậy, chẳng lẽ chưa đủ sao?"  

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Hắn nghĩ rằng ta vẫn đang giận dỗi vì chuyện giữa hắn và Tống Vân Dao.  

 

Nực cười làm sao.  
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Ta bất giác bật cười thành tiếng:  

 
Website TruyenLau.com
"Con ngựa con trước mắt này, từ năm ngoái khi nó còn trong bụng mẹ đã được ta định sẵn. Đây là quà sinh thần năm năm tuổi của A Chiêu, không giống mấy thứ bẩn thỉu chẳng ra gì kia. Thứ này, ta nhất định không nhường."  

 

"Ngươi..."  

 

"Không, không! Con muốn con ngựa đó! Gia gia, người đi lấy cho con! Gia gia là đại nhân lừng danh kinh thành, chỉ là một con ngựa thôi, chắc chắn người có thể giành được cho Tuế Tuế mà!  

 

"Còn kẻ xấu xa này nữa, hắn trừng mắt nhìn con. Gia gia, con muốn người đ.á.n.h c.h.ế.t hắn cho con!"  

 

Đứa trẻ chỉ tay vào mũi A Chiêu, định đẩy nó, nhưng ngay dưới mí mắt của Bùi Trạm, A Chiêu đã nhanh nhẹn ra tay, đ.ấ.m thẳng hai cú chuẩn xác và mạnh mẽ.  

 

Đứa trẻ ngẩn người, sau đó khóc òa.  

 

A Chiêu trừng mắt lườm nó, lạnh lùng nói:  

 

"Ngươi cũng giống tổ mẫu của ngươi, thật là không biết xấu hổ, cái gì cũng muốn cướp của người khác. Nhưng ta không như tổ mẫu của ta hiền lành dễ chịu, ta sẽ khiến kẻ hèn hạ phải thấy m.á.u rơi đầy đất!"  

 

"Ngỗ nghịch!"  

 

Bùi Trạm như bị chạm vào chỗ đau, giơ tay định đ.á.n.h A Chiêu.  

 

Nhưng ta nhanh chóng chắn trước mặt cậu:  

 

"Đại nhân định công khai bạo hành trước mặt mọi người sao?  

 

"A Chiêu là ngoại tôn của Quận chúa, là trưởng tử của Thượng thư. Trước khi đại nhân động thủ vì cháu mình, tốt nhất hãy cân nhắc kỹ."  

 

Xung quanh rộ lên tiếng xì xào, phần lớn là trách móc Bùi Trạm đã già mà hồ đồ, coi con của người khác như châu báu, lại đuổi con cháu mình ra khỏi phủ, giờ còn hồ đồ đến mức định đ.á.n.h cả cháu ruột.  

 

Sắc mặt Bùi Trạm thay đổi, nhưng hắn vẫn cố gắng giữ uy nghi, lớn tiếng quát ta:  

 

"Đều là do ngươi không biết dạy dỗ, làm hỏng hai đứa con, giờ đến cả cháu cũng ngỗ nghịch, thật là mất mặt!"  

 

Tống Vân Dao trong tiếng khóc của Tuế Tuế, mắt đỏ hoe, cố tình làm khó ta:  

 

"Ta biết tỷ tỷ không thích ta, chuyện gì cũng muốn áp đảo ta một bậc.  

 

"Nhưng tỷ tỷ, chỉ là một con ngựa thôi mà. Trong trường ngựa có rất nhiều con, sao tỷ nhất định phải giành của một đứa trẻ?"  

 

Bùi Trạm lạnh lùng châm chọc:  

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Còn cưỡi ngựa.  

 

"Ngươi từng cưỡi ngựa chưa? Hiểu tính cách ngựa sao? Để một đứa trẻ không biết trời cao đất dày cưỡi ngựa, ngã què người thì làm sao đây?  

 

"Nếu ta là ngươi, thì..."  

 

"Giá!"  

 

Khi Bùi Trạm còn đang thao thao bất tuyệt, A Chiêu đã tự trèo lên lưng ngựa, kéo dây cương, như mũi tên rời cung, tự do phi nước đại trên trường ngựa.

 

18

 

Thậm chí A Chiêu còn vung roi ngựa về phía Bùi Trạm, làm một cái mặt quỷ.  

 

"Ta không chỉ biết cưỡi ngựa, còn biết b.ắ.n cung, chữ viết cũng được tiên sinh khen ngợi. Bùi đại nhân, thế nào?"  

 

Lời phản bác như tát thẳng vào mặt, khiến Bùi Trạm sững lại ngay tại chỗ.  

 

Ngược lại, Tuế Tuế – đứa trẻ cao lùn, tròn trĩnh như hòn đá lớn – lại đầy vẻ không phục.  

 

Nó hung hăng đẩy ta một cái, bắt chước A Chiêu trèo lên ngựa. Nhưng vừa mới bước lên, con ngựa chao đảo làm nó ngã nhào xuống đất.  

 

Khi đứa trẻ ấy nằm bò trên mặt đất, khóc lóc inh ỏi, Bùi Trạm và Tống Vân Dao không còn tâm trí đâu mà để ý đến ta nữa.  

 

Họ vội vàng bế đứa cháu mập mạp chạy đến chỗ đại phu.  

 

Bùi Trạm xưa nay chưa từng làm việc nặng, chẳng thể nhấc nổi đứa cháu tròn xoe như quả bóng, vừa thở hổn hển, vừa làm thằng bé bị té thêm một lần nữa, mặt đập xuống đất, m.á.u mũi chảy ròng.  

 

Cảnh tượng này lập tức trở thành trò cười cho thiên hạ.  

 

Sau khi cuộc cưỡi ngựa kết thúc, ta ngồi trên ghế gỗ, lau mồ hôi và đưa nước cho A Chiêu. Chẳng biết từ lúc nào, Bùi Trạm đã bước đến.  

Hắn nhìn ta với ánh mắt u ám, hỏi:  

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

"Người ta nói, nàng đã cưỡi ngựa ở trường này mười mấy năm, cớ sao ta chưa từng nghe đến?  

 

"Còn chữ viết ở cổng, là do nàng viết sao? Khi nào nàng học được viết chữ?"  

 

Ta nhìn hắn, ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc:  

 

"Vì ngài là bậc đại nhân bận rộn với quốc sự, làm gì để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt như thế này?"  

 

Ta nắm tay A Chiêu, xoay người rời đi, không buồn nói thêm một lời.  

 

Dĩ nhiên, ta chẳng thèm giải thích rằng, vào những năm hắn bận rộn tranh luận hơn thua, đẩy cả gia đình vào vòng xoáy thị phi, số lần có thể trông cậy vào hắn ít đến đáng thương. Ta chỉ có thể dựa vào chính mình.  

 

Cẩm Thư tính tình phóng khoáng, khi bằng tuổi A Chiêu, đã muốn được như nam nhi mà cưỡi ngựa b.ắ.n cung.  

 

Nhưng nàng lại không may mắn có được cha dạy bảo và đồng hành. Vì sự an toàn và thanh danh của nàng, ta phải đưa nàng đến trường ngựa này học cưỡi ngựa.  

 

Sợ nàng bị thương, ngã đau, ta đều tự học trước một lần, rồi tự mình dạy lại cho nàng.  

 

Đến cả A Chiêu muốn học cưỡi ngựa, cũng bởi di mẫu nó cưỡi ngựa b.ắ.n tên, mũi tên không hề chệch hướng, khiến nó khâm phục không thôi.  

 

Còn viết chữ ư, con trai ta là Trạng nguyên, làm mẹ chẳng lẽ lại khiến nó mất mặt?  

 

Tiểu khải do Linh Nguyệt dạy ta, ta đã viết được hơn mười năm rồi.  

 

Tuy tay không khéo léo, chữ viết chỉ tầm thường, nhưng nhờ kiên trì ngày ngày, cũng xem như có hình có dáng.  

 

Dĩ nhiên, những chuyện lặt vặt thế này, một vị đại nhân bận rộn như Bùi Trạm chắc chắn chẳng buồn bận tâm.  

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu