Một Cây Trâm Cài Trên Mái Tóc Hoa

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Một Cây Trâm Cài Trên Mái Tóc Hoa

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 4

"Nếu đứa trẻ ấy thật sự bị ngốc, cũng là số mệnh của nó. Tỷ tuyệt đối đừng đổ lỗi cho ta."  

 

Nàng độc ác đến mức dám nguyền rủa cháu gái sinh non của ta!  

 

Ta giận đến mất lý trí, lao thẳng lên. Nhưng chưa kịp chạm đến Tống Vân Dao, Bùi Trạm đã theo phản xạ che chắn, đứng trước mặt nàng, lớn tiếng quát ta:  

"Ngươi còn muốn gì nữa? Là ta đưa, ngươi định làm sao?"  

 

Làm sao ư?  

 

Ta mạnh chân đá thẳng cả hai xuống hồ cá chép.  

 

06

 

Ta như phát điên, lao tới túm lấy tóc Tống Vân Dao, ấn mạnh nàng xuống nước:  

 

"Ta phải làm sao ư? Ta muốn các ngươi c.h.ế.t."  

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ta, Bạch Lộ, một thân một mình kéo đàn con đi qua những ngày tối tăm gió lạnh, lăn lộn khắp phố phường. Chúng không nghĩ rằng chỉ vì ta nhẫn nhịn trước cái gọi là phong thái của kẻ sĩ mà thực sự coi ta là kẻ dễ bắt nạt sao?  

 
TruyenLau.com
Tống Vân Dao bị nước đục làm sặc, ho sù sụ, nhưng ta vẫn không buông tay, ấn c.h.ặ.t đ.ầ.u nàng, để nàng không cách nào vùng vẫy thoát ra.  

 

Bùi Trạm định đem cái gọi là phong thái của hắn ra để răn dạy ta, nhưng ta lập tức rút con d.a.o làm bếp giắt bên hông, c.h.é.m thẳng về phía đầu hắn.  

 

Ta thực sự mang sát ý mà vung dao.  
Website TruyenLau.com
 

Nếu không nhờ Phong Lan kéo hắn kịp thời, m.á.u đã đổ ngay tại chỗ.  

 

Bùi Trạm đứng c.h.ế.t lặng, vẻ mặt bàng hoàng, bị Phong Lan kéo lên bờ một cách chật vật.  

 

Tống Vân Dao dần kiệt sức, nhưng ta vẫn không chịu buông tay.  

 

"Vì danh tiếng của hai con ta, vì thể diện của nhà họ Bùi, ta đã nhẫn nhịn các ngươi hết lần này đến lần khác.  

 

"Thế mà các ngươi không biết liêm sỉ, còn dám làm loạn đến tận nhà ta. Vậy thì ta sẽ thành toàn cho các ngươi, để đôi uyên ương bạc mệnh này chôn chung một chỗ."  

 

Bùi Trạm đã sợ hãi, muốn tiến lên can ngăn nhưng khi thấy ánh mắt hung dữ của ta, hắn không dám bước thêm nửa bước.  

 

Hãy nhìn hắn đi, cái mà hắn gọi là tình yêu sâu đậm cũng chỉ đến thế, hèn nhát đến đáng thương.  

 

Cuối cùng, hai đứa con ta ôm lấy thân thể mất đi lý trí của ta, đưa ta về lại trong viện.  

 

Ta ngã bệnh một thời gian dài, mơ hồ trong những cơn ác mộng. Trong mơ, chỉ toàn là sự lạnh nhạt của Bùi Trạm—  

 

Ngày ta sắp sinh Phong Lan, hắn lấy cớ ra ngoài kinh một chuyến, nhưng thực chất là đi Giang Nam, vì Tống Vân Dao chuẩn bị thành hôn.  

 

Ta đau đớn đến thấu trời xanh trong căn nhà dột nát ở Tây Nhai, còn hắn đứng bên ngoài tường viện nhà Tống Vân Dao, đọc suốt đêm những bài thơ tình.  

 

Ngày Cẩm Thư ngã ngựa gãy chân, ta đã nói hết lời cầu xin hắn mời ngự y trong cung đến xem bệnh cho con.  

 

Hắn rời phủ với vẻ không kiên nhẫn, nhưng lại gặp Tống Vân Dao trên đường, liền cùng nàng thả hoa đăng bên bờ sông suốt đêm.  

 

Đến nửa đêm hắn mới trở về phủ, khi đó Cẩm Thư đã ngủ yên.  

 

Thấy ta sắc mặt lạnh lùng, hắn mới nhớ đến nhiệm vụ ra khỏi phủ của mình, liền cau mày lẩm bẩm:  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ngươi tưởng hoàng cung là nhà ngươi mở chắc? Há miệng là có ngự y đến sao?"  

 

Ta nhìn vào mắt hắn, ánh trăng trong đó vỡ tan thành từng mảnh, rơi xuống đầy đất như những gì hắn từng làm với ta.  

 

"Ngươi không mời được, nhưng Phong Lan đã mời được."  

 

Phong Lan mới mười ba tuổi, còn chưa nhập triều làm quan.  

 

Vì để mời ngự y, thằng bé nói hết lời hay trước bạn đồng môn, và cúi đầu cười làm lành trước ngự y.  

 

"Bùi đại nhân là bằng hữu của Từ ngự y, chỉ cần một câu nói của hắn, sao phải để Bùi thiếu gia chạy gãy chân?"  

 

Một câu nói của ngự y làm ta nhận ra, thì ra sự cúi mình cầu xin của Phong Lan vẫn không bằng một câu nói của Bùi đại nhân.  

 

Bùi Trạm biết mình sai, nhưng không muốn mất mặt trước mặt con gái, lạnh nhạt buông một câu:  

"Đã vậy, còn phiền ta làm gì? Ta bận rộn công vụ, ngươi cứ lấy mấy việc vặt trong phủ ra níu kéo ta, chẳng lẽ ngươi sợ ta đi quá xa, để ngươi không với tới?"  

 

Hắn chưa từng hỏi con gái ta thế nào, liền bước đi thẳng đến viện của Tống Vân Dao, cùng nàng ngắm trăng cả đêm, còn nói xấu ta nửa ngày.  

 

Từng câu từng chữ đều là những lời khinh miệt.  

 

Khi tỉnh giấc, ta uất ức rơi nước mắt, thầm nghĩ, nếu con người có con đường quay lại, thật tốt biết bao. Ta nhất định sẽ bỏ hắn từ sớm.  

 

Phong Lan buồn bã, khoác thêm áo choàng cho ta:  

"Mẫu thân, người còn có con!"  

 

Đúng vậy, một người như hắn không đáng để ta buồn phiền.  

 

Ta dồn hết tâm tư cho hai con, chỉ muốn đóng cửa nhà, sống những ngày bình lặng.  

 

Nhưng chẳng ngờ, Tống Vân Dao bị chồng bắt quả tang thông dâm, bị hưu về kinh.  

 

Từ đó mới có cảnh tượng ta mất lý trí, lao vào g.i.ế.c người như một người đàn bà điên.  

 

Bùi Trạm sợ ta làm tổn thương thanh mai của hắn, liền lén lấy chìa khóa kho của ta khi ta ngủ mê man, mang số bạc ta dành dụm cho con cháu để mua một viện nhỏ ở ngoại ô kinh thành, an trí cho Tống Vân Dao đáng thương của hắn.  

 

Trước sự mỉa mai của người đời, người luôn sĩ diện như hắn lại chẳng thèm để tâm:  

"Bạch Lộ đẩy người xuống nước làm tổn thương thân thể, đương nhiên phải bù đắp. Ta chỉ thay nàng ấy chuộc lỗi, tùy các ngươi muốn nói gì thì nói."  

 

Từ đó, hắn càng ngày càng ít về phủ.  

 

Đến mức, khi ta nhiễm phong hàn gần Tết, bệnh nặng không dậy nổi, hắn hoàn toàn không hay biết.  

 

Chỉ khi nghe tin ta sắp lâm chung, hắn mới vội vàng lao về phủ.  

 

Nhưng không phải để quan tâm đến sức khỏe của ta, mà là muốn cưới Tống Vân Dao làm kế thất trước khi ta nhắm mắt.  

 

07

 

"Nếu không phải ngươi cứ nhất quyết gả cho ta, Vân Dao đã sớm trở thành thê tử của ta rồi. Ngươi chiếm vị trí của Vân Dao suốt ba mươi năm, giờ là lúc trả lại cho nàng."  

 

Ta bệnh quá nặng.  

 

Lời nói của Bùi Trạm như một hòn đá nặng đè lên lồng ngực, khiến ta không thể thở nổi.  

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu