"Mẫu thân thương con, bảo vệ con, Linh Nguyệt luôn ghi nhớ. Mẫu thân con cũng biết điều ấy. Nay, mẫu thân đã thương con nhiều như vậy, hãy để Linh Nguyệt một lần được thương lại mẫu thân."
Ta vừa rơi lệ, vừa mỉm cười, trong lòng không nói nên lời cảm động và nhẹ nhõm.
Như thể tảng đá lớn đè nặng trong lòng bấy lâu đã được nhấc đi.
Ta thở phào một hơi thật sâu, quay sang nhìn cô con gái của mình.
11
Cẩm Thư gả vào phủ Trung Cần Bá, trở thành vợ của nhị công tử Ôn Ngôn.
Mẹ chồng nàng, vốn xuất thân cùng tộc với Hoàng hậu, nổi tiếng là người trọng lễ nghi, phép tắc. Chỉ sau một năm, Cẩm Thư, từ một tiểu thư ngang tàng được ca ca nuông chiều mà trở nên đoan trang, mực thước, không còn chút ngang bướng của thuở trước, hoàn toàn trở thành một phu nhân quý phái.
Nếu ta hòa ly, với nàng chẳng khác gì một cú giáng mạnh vào đầu.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trong bao năm qua, ta đã chứng kiến biết bao câu chuyện trong những hậu viện danh gia vọng tộc, những con d.a.o mềm mài mòn sinh khí của con người. Những chuyện như vậy ta không chỉ nghe qua mà còn tận mắt chứng kiến.
Ta không đành lòng để con gái mình rơi vào kết cục đó.
TruyenLau
Thế nhưng, nàng lại thản nhiên lắc đầu với ta, giọng đầy kiên định:
"Con đã nhẫn nhịn đủ rồi. Nếu bà ta dám lấy mẹ ra để ép con, con sẽ phá tan nhà bà ta!"
Website TruyenLau.com
Nàng quay lại nhìn Ôn Ngôn đang đứng phía sau, ngẩng cao đầu hỏi:
"Chàng đã nói rằng, chỉ cần thiếp không khiến mẹ chàng khó xử, chàng sẽ mãi mãi bảo vệ thiếp. Vì để bà ấy hài lòng, thiếp đã ép mình vứt bỏ gai góc, trở thành một phu nhân đoan chính mà bà ấy muốn. Nay, đến lượt chàng phải bảo vệ thiếp, chàng liệu có rút lui không?"
Ôn Ngôn thoáng ngừng thở, ánh mắt luân chuyển giữa Cẩm Thư và ta đang nằm trên giường bệnh. Cuối cùng, hắn dựng ba ngón tay lên, chỉ trời mà thề:
"Những chuyện khác ta không dám chắc, nhưng nếu là để làm chỗ dựa cho nhạc mẫu, ta tuyệt đối không chối từ."
Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y Cẩm Thư, hồi tưởng lại:
"Năm đó, khi ta đ.á.n.h c.h.ế.t tên công tử bột ở vùng ngoại ô kinh thành, gây ra tai họa kinh thiên động địa, mẫu thân giận đến mức muốn kéo ta vào cung nhận tội. Bùi thân thì không nói lời nào, lôi ta đi chịu đòn.
"Là nhạc mẫu đại nhân không ngại gian khó, dẫn theo đại cữu huynh chạy khắp nơi tìm đường sống cho ta. Bà ấy nhờ vả quan hệ, thu thập chứng cứ, cùng ta đối chất nơi công đường, dựa vào lý lẽ mà giành được sự minh oan.
"Nếu không nhờ bà ấy, ta nào chỉ nhận năm mươi trượng vì tội lỗi, mà có khi đã bị gia tộc bỏ rơi, phải lấy mạng mình để bồi thường cho cái c.h.ế.t của vị thế tử kia.
"Nhạc mẫu đại nhân không sợ quyền thế, còn đại cữu huynh thì lấy tiền đồ để chuộc mạng cho ta. Đại ân này, ta nào dám quên!"
Hắn quét mắt nhìn qua Bùi Trạm, kẻ mặt mày trắng bệch, rồi tiếp lời:
"Nếu từ bỏ nhạc mẫu, người hối hận đến đứt ruột cũng chỉ có nhạc phụ mà thôi. Cẩm Thư là thê tử của ta, ta tự nhiên sẽ ủng hộ nàng, cũng như ủng hộ quyết định của nhạc mẫu."
Bùi Trạm tức đến nỗi đập vỡ cả chén trà, ánh mắt đầy uất ức không nói nên lời.
12
"Đây chính là đôi nhi nữ tốt mà ngươi đã dạy dỗ ra. Một đứa muốn g.i.ế.c cha, một đứa không cần cả tổ tông. Thật làm ta mất mặt, mất mặt biết bao!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Điều ta hận nhất chính là năm đó nghe lời mẫu thân mà cưới ngươi. Sớm biết như thế, lẽ ra nên để ngươi c.h.ế.t trên đường đến Mạc Bắc."
Hắn càng nói càng kích động, thậm chí còn chỉ tay vào mặt ta mà mắng:
"Đôi tay đầy chai sạn của ngươi, viết không nổi một chữ đáng xem. Làm sao có thể như A Dao mà cùng ta ngâm thơ vẽ tranh? Ta chỉ vào ánh trăng ở chân trời, ngươi chỉ biết nói hôm nay mười sáu tháng rằm, vĩnh viễn không thể nói ra những câu thơ mang thi ý như 'Trăng sáng biển khơi cùng triều dâng'!"
"Ở bên ngươi, ngựa không khớp cương, bò không hợp ách, bao năm qua ta chịu đựng chẳng ít. Ngươi nghĩ chỉ mình ngươi uất ức sao?"
"Người xứng với ta, có thể cùng ta đàm đạo thấu hiểu, chỉ có A Dao mà thôi. Ta theo đuổi tâm nguyện của mình, nào có gì sai?"
"Thô thiển, tầm thường, trên người đầy mùi tiền, ta đã nhìn đủ, chịu đựng đủ rồi."
"Việc cưới Vân Dao là để bù đắp cho cuộc đời ta đầy những lỗ hổng, ngươi đừng hòng chen chân vào."
"Hòa ly? Được, ta toại nguyện cho ngươi."
Cánh cửa gỗ bị Bùi Trạm đá mạnh, kêu lên từng tiếng kẽo kẹt.
Gió xuyên qua sảnh nổi lên dữ dội, đập mạnh vào người ta, khiến cả tứ chi lẫn xương cốt đều đau nhức vì lạnh thấu xương.
Nhưng ta chỉ cảm thấy trong lồng n.g.ự.c có một ngọn lửa đang cháy bừng bừng.
"Phong Lan, thay mặt mẹ, theo hắn mà lấy về tờ hòa ly thư."
Nhưng ta không ngờ, Bùi Trạm vốn chưa từng thật lòng muốn cho ta được tự do.
Ngay từ khi hai đứa con quây quần bên giường, hắn đã sai người lén lút mời hai nhà thông gia đến.
Liên quan đến mặt mũi của tất cả, hắn đoán chắc rằng hai nhà thông gia vì tiền đồ của con cái, nhất định sẽ khuyên ta lùi một bước để giữ đại cục.
Nhưng hắn đã đoán sai.
Và ta cũng thế.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
13
Quận chúa ngồi nghiêm chỉnh bên bàn tròn cạnh giường ta, ánh mắt cao ngạo lướt qua đám người trong sân, thần sắc nhàn nhạt.
Bà được Thái hậu nuôi lớn, được Hoàng thượng yêu thương như con gái, cả đời thuận buồm xuôi gió.
Nỗi tiếc nuối duy nhất chính là con gái bà không gả vào hoàng thất, mà bất chấp tất cả để gả cho con trai ta, Phong Lan.
Trong lòng bà từng có oán trách, và ta đã không ít lần chịu lạnh nhạt ở phủ bà.
Dẫu ta hiểu rõ, nhưng cũng có thể thông cảm.
Viên minh châu nâng niu trong lòng bàn tay phải hạ giá mà gả cho một gia đình nghèo không trợ lực, đau lòng và không cam tâm đều là lẽ thường.
Thế nhưng, dù bà có làm khó dễ ta thế nào, ta cũng chưa từng nhắc một lời trước mặt con cái.
Một Cây Trâm Cài Trên Mái Tóc Hoa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.