Lời mỉa mai của phu nhân Ôn thị không hề che giấu, thẳng thừng khiến Bùi Trạm phun ra một ngụm máu.
Tờ hòa ly thư được Phong Lan đích thân đặt trước mặt hắn, giọng nói lạnh lùng, đầy uy nghiêm không thể phản kháng:
"Mời Bùi đại nhân hạ bút."
Ba chữ "Bùi đại nhân" này, còn đau hơn ngàn vạn lời sỉ nhục. Tay cầm bút của hắn run rẩy không thôi.
Nhưng vì ái thiếp, vì tiền đồ của mình, hắn vẫn run rẩy mà ký tên xuống.
Không dám đối đầu với Quận chúa, hắn quay sang trút giận lên ta:
"Ngươi bỏ qua những ngày tháng tốt đẹp, nhất quyết làm ầm ĩ cả kinh thành. Bạch Lộ, rồi sẽ có lúc ngươi hối không kịp."
"Dù có, cũng chẳng liên quan gì đến ngươi."
Phong Lan chắn trước mặt hắn, chỉ liếc ngang một cái, đủ khiến hắn im bặt.
Đêm đó, Phong Lan cầm tờ hòa ly thư, dẫn cả nhà rời khỏi Bùi phủ, tự lập môn hộ. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nằm trên chiếc giường lớn trong ngôi nhà mới, ta không biết làm sao để cảm tạ Quận chúa.
TruyenLau
Bà chỉ mỉm cười xua tay:
TruyenLau.com
"Ta không phải người thiện lương, Ôn phu nhân cũng chẳng mơ hồ.
"Là mỗi hạt giống thiện ý mà bà từng gieo xuống, đã bén rễ đ.â.m chồi, mọc thành cây đại thụ. Đêm nay, cây ấy vươn cao che chở bà trước mưa gió."
"Chỉ có nữ nhân mới hiểu được nỗi khó nhọc của nữ nhân, mới hiểu được bà bước tới ngày hôm nay chẳng dễ dàng gì.
"Cứu bà, từ trước đến nay đều là đức hạnh và lòng thiện lương của bà."
Linh Nguyệt kiêu hãnh ngẩng cao đầu:
"Mẹ chồng của con là người nhân từ, hiếu kính bề trên, tận tụy với bề dưới. Ngay cả với kẻ đói khát ven đường, cũng không tiếc lợi nhuận từ cửa tiệm để phát cháo, phát bánh.
"Nếu người tốt không được báo đáp, chúng ta phải hết sức để bà được báo đáp xứng đáng."
Cuối cùng, ta đã không c.h.ế.t như lời nguyền rủa của Bùi Trạm trong đêm gió tuyết ấy.
Thậm chí, ta đã thoát khỏi hố lửa, đón nhận một cuộc đời mới.
15
Thiên hạ sau lưng cười nhạo ta, một người đã có tuổi mà vẫn khuấy đảo phong ba, làm nhà cửa chẳng yên, cuối cùng cha con ly tán, gia sản to lớn dâng vào tay người khác.
Họ cũng trách ta liên lụy đến con trai, khiến nó bị luận tội bất hiếu, bất nhân, suýt mất cả chức quan và tước vị.
May mà nhờ có Quận chúa đứng ra xin tội, ta chịu một trận mắng như tát nước vào mặt, bị xem là tấm gương phản diện trên triều đình, rồi cũng được cho qua.
Con gái tuy bị nhà chồng lạnh nhạt, nhưng Ôn Ngôn như đã hứa, hết lòng bảo vệ nàng. Đến cả thiếp thất mà tổ mẫu ép buộc hắn nhận vào cũng bị hắn tìm cớ đuổi ra ngoài.
Hai đứa con đứng bên giường ta, nhẹ nhàng an ủi:
"Giờ đây đã là kết cục tốt nhất rồi. Mẫu thân khỏe mạnh, chúng con cũng an lòng."
Nhưng Bùi Trạm thì không nghĩ vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe Linh Nguyệt kể, ngày Phong Lan bị Hoàng thượng trách phạt, Bùi Trạm cố ý đứng chờ ngoài cửa cung, mong thấy vẻ mặt thất vọng, ân hận, và nhục nhã của nó.
Thế nhưng, điều hắn nhìn thấy lại là Phong Lan với nụ cười nửa miệng, lạnh lùng chế giễu:
"Khiến Bùi đại nhân thất vọng rồi. Ta vẫn giữ được chức quan, muội muội cũng không bị bỏ rơi, mà mẫu thân thì ngày càng khỏe mạnh, chẳng mấy chốc sẽ xuống giường.
"Còn Bùi đại nhân, triều đình không có cha con, sau này tự mình giữ lấy phúc phần đi."
Bùi Trạm tức đến phát điên, không màng tất cả, đúng ngày sinh thần của Phong Lan, rầm rộ đón Tống Vân Dao vào cửa.
Ngày thành thân của ta và hắn, chỉ có hai cây nến đỏ trước mặt Bùi mẫu làm chứng cho trời đất.
Còn khi cưới Tống Vân Dao, hắn dốc hết sức mình, làm náo động cả một con phố.
Đó là sự thách thức và sỉ nhục cố ý của hắn.
Người đời cười nhạo ta rằng, ba mươi năm gối kề đầu ấp chẳng bằng một đêm xuân gió mát của kẻ khác.
Cũng khen rằng Bùi đại nhân phong lưu không giảm, già mà vẫn tráng kiện, lão cây khô trổ hoa, lại gặp một mùa xuân.
Ta lặng tai không để tâm, chỉ thấy thật ấu trĩ.
Một kẻ mục ruỗng đã vứt bỏ, những gì thuộc về hắn còn liên quan gì đến ta nữa?
Hai đứa con vì đứng sau lưng ủng hộ việc ta hòa ly, bị người đời chê trách là vô đạo đức, phẩm hạnh bại hoại.
Kinh thành có không ít gia đình danh giá xa lánh chúng, không muốn giao du thân thiết.
Nhưng chúng vẫn thản nhiên đối mặt:
"Nếu giàu sang phú quý mà phải giẫm lên m.á.u và nước mắt của mẫu thân, cả đời này cũng chẳng thể nào an lòng.
"Có mẫu thân, chúng con mới có nguồn cội."
Ta tự thấy bản thân đã nợ chúng quá nhiều. Nhưng cuộc đời dường như lại có thêm ánh sáng. Ta từng bát, từng bát lớn t.h.u.ố.c đắng uống cạn, cuối cùng cũng vượt qua được kiếp nạn.
Khi bước ra khỏi nhà lần nữa, ta đã quyết định phải làm điều gì đó.
Rời khỏi nhà họ Bùi, ta chỉ mang theo vài tiệm bánh kiếm sống.
Ba mươi năm qua, Bùi Trạm chưa từng chạm tay vào dầu muối, tính toán chi ly qua ngày, từ hôn sự của con cái đến của cải trong nhà, đều nhờ những tiệm bánh đó.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Giờ đây, khi nằm trên giường, ta suy nghĩ mãi, bàn bạc kỹ càng với các chưởng quỹ, rồi gom hết số bạc hiện có, mua lại cửa hàng lớn nhất trên phố phồn hoa để mở tửu lâu.
Làm kinh doanh, từ khi gả vào nhà họ Bùi đến nay, cũng đã ba mươi năm.
Chỉ vì hắn khinh thường việc dùng sức kiếm vài lượng bạc vụn, không cho ta dính líu vào, sợ làm tổn hại danh tiếng của mình.
Vậy nên, những cơ hội thăng tiến nhiều lần đều bị bỏ lỡ.
Tửu lâu ta định mở cũng bị trì hoãn suốt mười mấy năm, mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ thiếu sự dũng cảm.
Ta hỏi hai đứa con: Nếu đột nhiên ta kinh doanh, có làm chúng khó xử không?
Con gái cười đáp:
"Khi con cưỡi ngựa b.ắ.n tên, người đời cười con làm mất đi vẻ đoan trang của nữ nhân. Mẫu thân đã nói gì? Mẹ bảo: 'Liên quan gì đến bọn họ?'"
Một Cây Trâm Cài Trên Mái Tóc Hoa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.