Từ đầu đến cuối, hắn không hề để ý tay ta vì cầm củ nhân sâm mà bị bỏng một bọng nước lớn như hạt bồ câu.
Tấm áo bào màu mực của hắn bị gió thổi tung, tiếng vải phần phật như đang đ.á.n.h thức ta sau ba mươi năm mê muội.
Ánh mắt ta vẫn dán chặt vào bóng lưng thẳng tắp của hắn.
Ba mươi năm chìm nổi trong chốn quan trường, bao phen bị tịch biên gia sản, bị lưu đày nơi xa, ngôi nhà này đã không biết bao lần bị triều đình quét sạch.
Nhưng dù chịu bao sóng gió, Bùi Trạm vẫn giữ được dáng vẻ thanh tao.
Chỉ là, ta—mái đầu bạc trắng, một mình chống đỡ gia tộc họ Bùi lung lay sắp đổ, một tay nuôi nấng hai con khôn lớn, dựa vào mấy tiệm bánh nhỏ bé mà hắn khinh miệt để chặn mọi lo toan cho hắn, cuối cùng sức tàn lực kiệt.
Ta từng nghĩ phu thê phải đồng cam cộng khổ, không cần tính toán rõ ràng.
Nhưng hôm ấy, đầu mũi lạnh buốt vì gió, cùng sự xem thường thuận tay của hắn khi cưng chiều người hắn yêu, khiến ta cảm thấy mọi thứ thật vô nghĩa. Website TruyenLau.com
"Khi ngươi thương xót nàng ta già yếu không chịu được gió mưa, có nhớ rằng ta còn lớn hơn nàng ta năm tuổi, nhưng ba mươi năm làm vợ ngươi, chưa từng có một ngày yên ổn không?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Gió rít quá lớn, giọng nói băng giá của ta khi truyền đến tai hắn cũng pha chút run rẩy.
Bóng lưng thẳng tắp của hắn bất chợt khựng lại, ngơ ngác nhìn ta.
"Chẳng qua là bổn phận của ngươi, còn muốn thế nào nữa?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bổn phận của ta, bổn phận gì chứ?
Bổn phận của một nha hoàn rửa chân không ngừng nghỉ cả đời!
Gió lạnh ướt đẫm khóe mắt ta, làm đông cứng trái tim ta.
Đang định nói thêm, chợt nghe tiếng "bõm" vang lên từ ngoài sân—Tống Vân Dao đã nhảy vào hồ cá sâu đến nửa người!
03
Y phục ướt sũng, phơi bày thân hình uyển chuyển đến không thể giấu giếm.
Con trai ta - Phong Lan, chạy tới để mang t.h.u.ố.c bổ cho vợ và con gái nhỏ. Thấy cảnh không hợp lễ, liền tránh ra ngoài cửa để tránh điều tiếng.
Nhưng Bùi Trạm, người luôn coi trọng lễ nghi, lại bất chấp tất cả, nhẹ nhàng ôm chặt Tống Vân Dao vào lòng như sợ nàng tổn thương.
Tống Vân Dao, tuy đã ngoài bốn mươi, nhưng nhờ được sống trong sung túc và chăm sóc kỹ lưỡng, vẫn như thiếu phụ ba mươi, mặn mà và cuốn hút.
Gương mặt tái nhợt điểm những giọt nước mắt yếu ớt đầy trách móc:
"A Trạm ca ca, cứ để A Dao c.h.ế.t đi.
"Ta vốn là người thừa thãi nhất trên đời này, sao nỡ khiến chàng phải khó xử với tỷ ấy? Việc chàng nghìn dặm xa xôi đưa ta về kinh, lại lấy bảo vật gia truyền đổi nhân sâm bổ thân cho ta, ta đã cảm kích không hết.
"Nhưng nếu làm khó chàng, ta thà c.h.ế.t còn hơn."
Đến lúc này, ta mới nhận ra miếng ngọc trên thắt lưng Bùi Trạm đã không còn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đó là bảo vật tổ truyền của bà nội hắn. Trong những ngày nhà họ Bùi bị triều đình tịch biên, chịu đủ cay đắng nhục nhã, chúng ta cũng chưa từng có ý định đụng đến nó.
Bùi Trạm từng nói, đó là vật để lại cho đời sau của nhà họ Bùi, tuyệt đối không thể hủy hoại trong tay hắn.
Ngay cả sau khi cưới ta, hắn cũng luôn đeo nó bên mình, không rời nửa bước.
Có lần, ta dọn dẹp thư phòng, vô tình thay đổi vị trí đặt miếng ngọc trên bàn, hắn lập tức nổi trận lôi đình, quát mắng, ra lệnh cấm ta động đến thư phòng và ngọc của hắn.
Vậy mà, bảo vật quý giá ấy, lại bị hắn mang đi đổi lấy nhân sâm cho Tống Vân Dao trên chuyến thuyền về kinh, vì không chờ kịp quay lại phủ lấy bạc.
Tình yêu thương hắn dành cho Tống Vân Dao, trần trụi và rõ ràng đến thế.
Ta nhìn con trai đang đứng ở cửa, chắn không cho đám gia nhân bước vào, lòng đau nhói như kim châm.
04
Nếu mẫu thân của Bùi Trạm vẫn còn sống, miếng ngọc gia truyền ấy lẽ ra đã được trao cho Phong Lan vào năm nó trưởng thành.
Nhưng Bùi Trạm, hắn không chịu!
Hắn khinh thường ta, một nha hoàn rửa chân. Vì thế, đôi nhi nữ do ta sinh ra cũng bị hắn hờ hững, hiếm khi nhận được sự yêu thương và quan tâm từ người cha của mình.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Khoảnh khắc khốn khổ nhất đời ta, chính là khi cõng Phong Lan đang sốt cao, từng bước quỳ lạy trước các y quán khắp nơi để cầu t.h.u.ố.c cứu con.
Đêm ấy, thằng bé bị sốt làm cháy cả một bên tai, nhưng vẫn cố chịu đựng, dùng đôi tay bé nhỏ che chắn gió mưa cho ta.
Nó an ủi ta:
"Đợi cha trở về, Phong Lan và mẫu thân sẽ không phải khổ sở như thế này nữa."
Nhưng phụ thân nó, rõ ràng có thể sớm trở về kinh, lại cố tình trì hoãn suốt một năm.
Năm ấy, ánh trăng sáng của hắn - Tống Vân Dao, đã lấy chồng. Hắn thì chìm trong men rượu, ngày đêm say mèm trong căn nhà dột nát nơi Lĩnh Nam.
Hắn quên mất rằng, tại kinh thành, còn có một bà mẹ già yếu và hai đứa trẻ đang đói khát chờ đợi.
Cũng trong năm ấy, giữa đêm tuyết lạnh, ta giặt đồ và chẻ củi thuê cho các gia đình quyền quý để nuôi sống gia đình, đôi tay ta bị lạnh giá làm tổn thương đến mức chẳng còn lành lặn.
Bùi Trạm trở về kinh, Phong Lan đã đến tuổi đọc sách.
Thằng bé vui vẻ cầm sách, chạy đến hỏi cha. Đáp lại, Bùi Trạm không chút thương tình, thẳng thừng mắng đứa trẻ bốn tuổi:
"Ngươi quả thật ngu ngốc y như mẹ ngươi! Một bài văn mà nhai nhải cả buổi sáng vẫn không xong. Không có thiên phú thì thôi, học đòi làm gì. Chi bằng cùng mẹ ngươi đi nhào bột làm bánh!"
Ta đứng dưới tán cây, gió tuyết cuốn đầy miệng, lạnh đến tận tim phổi.
Phong Lan quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của ta, hoảng hốt cực độ, nhưng vẫn ép nước mắt vào lòng, dịu dàng an ủi:
"Đều là do con quá kém cỏi. Nếu con học giỏi hơn, cha nhất định sẽ khen ngợi mẹ thông minh.
"Mẹ đừng buồn, Phong Lan sẽ chăm chỉ gấp mười, gấp trăm lần."
Nhưng từ hôm đó, cậu bé sớm thông minh hiểu chuyện ấy, chẳng còn lại gần Bùi Trạm thêm lần nào nữa.
Một Cây Trâm Cài Trên Mái Tóc Hoa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.