(Văn án)
Đại tỷ và nhị tỷ đều là linh nữ được thần minh che chở.
Đại tỷ tuyệt sắc, có thể đoạt lấy trí tuệ và may mắn của người khác.
Nhị tỷ thông tuệ, trong khoảnh khắc có thể nắm bắt sở trường của người đời.
Còn ta, một kẻ không sắc đẹp cũng chẳng tài năng, từ nhỏ đã bị lãng quên.
Về sau, đại tỷ và nhị tỷ phạm phải điều cấm kỵ: linh nữ không được động lòng. Việc này mang đến tai họa cho cả gia tộc.
Những kẻ từng tôn thờ linh nữ như thần minh, nay đổi giọng phỉ báng, nguyền rủa độc ác, thề sẽ băm vằm linh nữ thành trăm mảnh.
Ta sợ hãi trốn vào bóng tối.
Vì gia tộc Phụng gia, thật ra có tới ba linh nữ.
01
TruyenLau
Phụng gia đời đời thờ cúng Bạch Già Thần Thú, cứ mỗi trăm năm lại xuất hiện một linh nữ.
Linh nữ tuyệt sắc, có khả năng hút hồn nam nhân vô điều kiện. Khi yêu linh nữ, vận khí của nam nhân sẽ bị cướp đi.
Website TruyenLau.com
Mỗi lần đoạt lấy vận khí, linh nữ càng trở nên đẹp hơn, và vận khí đó sẽ bồi đắp cho gia tộc.
Nhưng nếu linh nữ động lòng thật sự, tất cả những gì nàng đạt được sẽ bị người nàng yêu lấy đi cho đến khi nàng chết.
Đến đời ta, Phụng gia xuất hiện hai linh nữ. Website TruyenLau.com
Đại tỷ được gia tộc bảo vệ kỹ lưỡng, mãi đến năm cập kê mới lộ diện.
Nhưng vì gặp quá ít người, nàng chưa kịp đoạt lấy vận khí của ai đã yêu phải một thư sinh nghèo.
Thư sinh có được trí tuệ và vận khí của đại tỷ, nhanh chóng thi đỗ trạng nguyên, trở thành người được sủng ái trong triều.
Sau khi phú quý, hắn lại ruồng bỏ đại tỷ.
Ngày hắn cưới vợ, đại tỷ c.h.ế.t lặng lẽ trong một góc viện hoang tàn.
*
Sau bài học đau đớn đó, phụ thân dạy dỗ nhị tỷ trở nên cởi mở, tự tin. Khi còn trong khuê phòng, nhị tỷ đã là tài nữ nổi tiếng khắp kinh thành.
Người theo đuổi nàng ngày một đông, nàng càng xinh đẹp rực rỡ, kẻ đến cầu thân giẫm nát cả thềm Quốc Sư phủ.
Nhưng nhị tỷ mắt cao hơn đầu, chẳng coi ai ra gì.
Một lần dự yến trong cung, để trốn kẻ theo đuổi, nàng vô tình lạc đến lãnh cung và gặp tứ hoàng tử Vũ Văn Mặc.
Phượng hoàng chói lọi đem lòng yêu hoàng tử thất thế.
Vận khí trên người nhị tỷ nhanh chóng bị Vũ Văn Mặc hút cạn. Dung nhan nàng bắt đầu tàn phai, còn Vũ Văn Mặc từ lãnh cung bước ra, chỉ trong một năm đã được lòng dân, lòng vua, trở thành thái tử.
Ngày nhị tỷ qua đời cũng chính là ngày hắn đăng cơ. Trong tiếng vạn dân triều bái, ta hỏi nhị tỷ:
“Có hối hận không?”
Nàng rơi lệ nhưng vẫn cười:
“Sái Sái, muội không hiểu đâu. Những gì ta có so với hắn chẳng đáng là gì. Kết quả hôm nay, ta chưa từng hối hận.”
“Dù rằng, hắn chỉ lợi dụng tỷ?”
Hàng mi nàng khẽ run, giọng nhẹ như gió thoảng:
“Cảm giác của tình yêu, chỉ cần một thoáng chân thành cũng đủ.”
Ta không hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Điều gì lại đáng để đánh đổi bằng cả tính mạng?
Nàng nhìn ta rất sâu, đáp:
“Sau khi ta chết, muội phải rời khỏi Phụng gia, tìm một nơi không ai biết linh nữ là gì để sống an lành. Nhị tỷ chúc muội làm một người bình thường.”
*
Ta lặng đi.
Nàng mỉm cười yếu ớt, vẽ ngón tay lên khuôn mặt ta:
“Linh nữ lúc gần c.h.ế.t có thể nhìn thấy hồn phách người khác. Sái Sái, hồn phách của muội giống ta và đại tỷ. Một đời ba linh nữ, Phụng gia sẽ gặp đại họa…”
Nói xong, nhị tỷ nhìn về phía hoàng cung, trút hơi thở cuối cùng.
*
Nhị tỷ nói không sai, nhưng gánh nặng linh nữ đâu phải muốn làm người bình thường là được.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta sẽ không đi theo con đường của họ.
Ta không chủ động gây sự, nhưng ai muốn cướp sức mạnh của ta, sẽ phải trả giá bằng việc trở thành dưỡng chất cho ta.
Ta khép đôi mắt nhị tỷ, lặng lẽ mang nàng ra khỏi trang viện, chôn cất bên mộ đại tỷ.
Linh nữ yêu người khác là nỗi nhục của gia tộc, không được vào từ đường, thậm chí không có nổi một ngôi mộ danh nghĩa.
Đại tỷ do ta và nhị tỷ bí mật mai táng, giờ ta lại đến đặt nhị tỷ cạnh nàng.
Ta đứng rất lâu trước mộ hai người, chú mèo đen trong lòng cọ cọ vào ta như để an ủi.
Chú mèo này ta nhặt được khi phụ thân dẫn ba tỷ muội lên núi đo nghiệm linh nữ.
Thần thú Bạch Già mà Phụng gia thờ phụng chính là hình dáng một chú mèo đen. Vì kính trọng, ta luôn ôm nó bên mình.
Có lẽ nhờ nó, viên linh thạch năm ấy không nhận ra ta, chỉ hiển lộ đại tỷ và nhị tỷ.
Từ đường Phụng gia treo hai câu tiên tri:
“Một đời hai linh, đại cát, gia tộc thịnh vượng.”
“Một đời ba linh, đại hung, người c.h.ế.t nợ tan.”
Phụ thân suốt đời hỏi quẻ, mong tìm ra “nợ” là gì, nhưng không có chút manh mối nào.
Phụng gia đã dựa vào linh nữ mà trở thành thế gia đại tộc. Người người xem linh nữ như con đường tắt đến vinh hoa, dù có nguy cơ mất vận cũng chẳng ngại dấn thân.
Phụng gia coi đó là phúc lành từ thần thú, còn ta lại thấy đó là lời nguyền.
Lời nguyền buộc nữ nhân Phụng gia có được chân tình, nhưng mãi mãi không thể trao lại chân tình, cả đời chẳng bao giờ được người mình yêu thương.
02
Vừa mới về đến phủ, một đội cấm quân đã bao vây kín Quốc Sư phủ.
Người dẫn đầu cầm thánh chỉ tịch thu gia sản, vừa ra lệnh, nha hoàn, tiểu tư kẻ chạy tán loạn, người hét lớn, khắp nơi rối loạn như một nồi cháo.
Hoàng đế vừa lên ngôi lấy cớ Quốc Sư phủ chứa chấp yêu vật, dùng lời ma mị mê hoặc dân chúng, đã hạ lệnh diệt sạch chủ nhân Phụng gia.
Những gia nhân còn lại, toàn bộ bị đày đến vùng đất khắc nghiệt.
Ta khẽ nhếch môi cười nhạt.
Hắn hôm nay có thể ngồi trên Kim Loan Điện, xử quyết những "yêu vật" như chúng ta, chẳng phải cũng nhờ vào sức mạnh của linh nữ hay sao?
Từ nhỏ, ta luôn bị xem nhẹ, người ngoài vẫn nghĩ Phụng gia chỉ có hai vị tiểu thư.
Sơn Tịch
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.