Giờ lành vừa đến, mây đen bao phủ thành, gió lớn gào rú, giữa ban trưa mà trời đen như mực, chẳng thấy nổi một tia sáng.
Trên không vang lên một tiếng mèo gào, rồi một nam tử mặc hắc bào hiện thân.
Hắn giống hệt Bạch Già, chỉ khác đôi mắt đỏ như máu, toàn thân toát ra tà khí.
Trác Quang đưa tay về phía ta, ta mỉm cười nắm lấy, đồng thời vận khởi nguyên đan chi lực.
Hắn hít sâu một hơi, say mê nói:
“Không tồi, ngon hơn mùi của ả kia nhiều.”
Hắn nhìn về phía Phụng Tử Ngọc đang run rẩy nép bên cửa, mỉm cười muốn đưa ta đi.
Ta giữ hắn lại:
“Ta có vật này, muốn dâng tặng Tôn Thượng.”
Dưới ánh mắt nghi hoặc của hắn, ta giơ tay, tế xuất nguyên đan.
TruyenLau
Trác Quang lập tức lộ vẻ mừng rỡ điên cuồng:
“Không ngờ nguyên đan thất lạc của tên kia lại ở chỗ ngươi! Tốt! Mỹ nhân, ngươi giúp ta thành đại sự, ta sẽ ban cho ngươi cái chếc dễ chịu!”
Ta mỉm cười không đáp, trơ mắt nhìn hắn nuốt nguyên đan vào bụng, tay vẫn nắm chặt không buông. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khi Trác Quang cảm nhận được linh lực dâng trào trong cơ thể ngày càng khó kiểm soát, hắn đột ngột quay sang nhìn ta:
“Ngươi làm gì vậy?!”
“Chẳng phải Tôn Thượng muốn có sức mạnh tối thượng sao? Ta đang giúp ngài đấy.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hắn tụ yêu lực muốn tấn công, nhưng chưa kịp ra tay, ta đã hộc máu.
Nguyên đan liên kết giữa ta và hắn, đồng tử ta biến thành màu xanh biếc như của Bạch Già, từ nay sinh tử cùng tồn vong.
Ta tàn phá ngũ tạng của mình, đồng thời khiến nguyên đan trong cơ thể Trác Quang bắt đầu nứt vỡ.
“Dừng lại! Mau dừng lại—!”
Hắn cố vùng thoát, nhưng yêu lực bị nguyên đan áp chế toàn bộ, ta lại dùng Tróc Yêu Thứ trói chặt cả hai, hắn muốn thoát cũng vô phương.
Trác Quang gào lên dụ dỗ:
“Chỉ cần ngươi dừng tay, bản tọa sẽ cùng ngươi xưng bá thiên hạ! Ta sẽ giúp ngươi giếc hết lũ đạo đức giả kia, chúng ta cùng làm chủ thiên hạ!”
Ta cười khinh bỉ:
“Ta chẳng thèm để tâm ai sống ai chếc. Ta chỉ muốn người ta yêu còn sống, chỉ muốn Tiểu Nương được sống bình an. Yêu nghiệt! Ngươi giếc người vô số, hôm nay phải chếc dưới Tróc Yêu Thứ của ta!”
Sức mạnh của nguyên đan bộc phát, dựng lên kết giới vững chắc giữa ta và hắn, ngăn cách toàn bộ tiểu yêu cùng người khác đến gần.
Ta dồn toàn bộ sức lực vào Tróc Yêu Thứ, tung ra đòn tất sát.
Ngay khoảnh khắc ấy, nguyên đan hoàn toàn nổ tung, yêu thân của Trác Quang dần tan rã.
Hắn gào thét không cam:
“Tại sao các ngươi luôn phải đối đầu với bản tọa?!”
Hắn tung chưởng xuyên thủng lồng n.g.ự.c ta, tụ yêu lực cuối cùng hóa thành lời nguyền:
“Ngươi muốn cùng chếc? Bản tọa thành toàn cho ngươi!
Từ nay về sau, đời đời kiếp kiếp, ngươi sẽ là linh nữ của ta — bị người yêu thương mà chẳng thể yêu ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Với người ngươi yêu, vĩnh viễn không thể sinh tử trùng phùng!”
Trác Quang chếc.
Ta trúng lời nguyền, thân thể như muốn nổ tung, m.á.u không ngừng trào ra.
Trước khi mất đi ý thức, ta nghe thấy ca ca gọi tên ta:
“A Tịch, sinh thần sang năm, muội đến tuổi cập kê rồi, ca ca sẽ tặng muội một cây trâm vàng, được chứ?”
Ta lại nghe Tiểu Nương khẽ gọi:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Con gái à, con đã trở thành Tập Yêu Sư giỏi nhất chưa? Tiểu Nương nhớ con lắm.”
Cuối cùng, ai đó phá vỡ kết giới, hóa thân thành người, ôm ta vào lòng.
Hắn nhẹ nhàng gọi:
“Tuế Tuế.”
11
Sau khi ta chếc, Bạch Già đã tiêu diệt toàn bộ yêu nghiệt, lập nên quy ước giữa yêu tộc và nhân loại, từ đó hai bên không còn xâm phạm lẫn nhau.
Từ đó trở đi, thế giới từng tràn ngập yêu quái dần trở nên thái bình.
Theo năm tháng trôi qua, thiên hạ gần như chẳng còn ai nhắc đến sự tồn tại của yêu quái.
Đến mức, “trên đời có còn yêu hay không” cũng trở thành đề tài tranh luận của hậu thế.
Yêu quái không còn, Tập Yêu Sư cũng dần dần biến mất.
Nhà họ Phụng nhờ công diệt đại yêu Trác Quang, được Thánh thượng trọng dụng, tiếp quản Khâm Thiên Giám, gia chủ được phong Quốc sư.
Nhưng chẳng bao lâu, phủ Quốc sư phát hỏa, gia chủ, phu nhân cùng tiểu nữ đều thiêu thân trong biển lửa.
Nghe nói đêm đó, không ít người nghe thấy tiếng mèo kêu.
Năm Nguyên Sơ thứ hai mươi, trưởng tử của Phụng gia — Phụng Tử Lạc kế nhiệm Quốc sư, cho đúc tượng thần Bạch Già, từ đó con cháu đời đời thờ phụng.
Năm Nguyên Sơ ba mươi, Quốc sư Phụng Tử Lạc từ quan, con trai kế thừa chức vị.
Cùng năm đó, trên núi Vọng Trần xuất hiện một vị hòa thượng, dùng cả đời mình khắc lên vách đá một câu chuyện về con mèo đen và một thiếu nữ.
Nhiều năm sau, trong một đêm tuyết rơi, một cỗ xe ngựa chậm rãi trèo lên núi Vọng Trần.
Tuyết vừa ngừng rơi, một bé gái da trắng má hồng như ngọc nhìn thấy một bóng đen nổi bật giữa tuyết trắng.
Nàng ôm lấy con mèo đen đang bị thương, cười hồn nhiên nói:
“Ngươi trông thật giống Bạch Già đại nhân nhà chúng ta.”
Nàng không biết, con mèo đen ấy đã cùng nàng đi qua rất nhiều kiếp rồi.
-HẾT-
Sơn Tịch
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Sơn Tịch
Chương 18
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn