Sơn Tịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sơn Tịch

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 9

Câu trả lời dứt khoát của ta khiến hắn sững sờ.  

 

"Linh lực của linh nữ chỉ có tác dụng với người thân cận. Ta muốn được phong hậu, nhập cung theo nghi lễ hoàng hậu, và phải ban bố thiên hạ rằng, nữ nhi Phụng gia là hoàng hậu."  

 

Hắn cau mày:  

"Trẫm đã lập hậu..."  

 

"Đó là chuyện của ngươi. Nhưng không biết Nam Di có đợi được ngươi ra quyết định không? Nghe nói quân đội của họ đã áp sát biên giới, có lẽ số vàng bạc ngươi cống nạp vẫn chưa đủ." Ta lạnh lùng đáp, "Muốn linh lực của linh nữ, dùng ngôi hậu mà đổi."  

 

*

 

Vũ Văn Mặc tức giận đến phát điên nhưng chỉ có thể kiềm chế:  

"Trẫm đồng ý."  

 

*
TruyenLau.com
 

Không lâu sau, hắn viện cớ để phế hậu.  

  TruyenLau

Hoàng hậu xuất thân từ thế gia văn nhân, phụ thân là đại nho được kính trọng. Hành động này của Vũ Văn Mặc chẳng khác gì tát vào mặt giới trí thức.  

 

Trước đó hắn nhượng bộ trên chiến trường, làm lạnh lòng võ tướng. Nay vô cớ phế hậu, khiến hoàng gia bị bôi nhọ.  

 

Kẻ từng nhờ nhân tâm mà lên ngôi, giờ từng chút một trả lại tất cả.   TruyenLau

 

*

 

Hắn gấp rút tổ chức lễ sắc phong hoàng hậu, khiến bá quan tức giận bãi triều.  

 

*

 

Trong ngày đại lễ, khi ta khoác lên mình bộ phượng bào bước lên bậc thềm Thái Cực điện, A Độc bất ngờ kéo tay ta.  

 

"Nghe nói khi nữ tử xuất giá, sẽ có người tặng quà hồi môn. Cái này, coi như trả lại mười lượng bạc ta từng bán ngươi."  

 

Trong tay hắn là một cây trâm vàng, thô kệch như chính con người hắn.  

 

"Qua hôm nay, tất cả sẽ kết thúc."  

 

Ta quay lưng bước đi, không thấy giọt nước mắt rơi trên mặt đất phía sau lưng A Độc.  

 

Bậc thềm Thái Cực điện cao ngất, mỗi bước chân như nặng ngàn cân.  

 

Trong lòng ta tự hỏi:  

"Nhị tỷ, hôn lễ mà hắn hứa với tỷ, tỷ có thấy không?"  

 

Phượng quan khẽ lay động, chiếc trâm vàng nhỏ bé dưới vương miện trở nên mờ nhạt, nhưng với ta, nó vô cùng quý giá.  

 

*

 

Buổi lễ lạnh lẽo, không có lời chúc phúc của bá quan, cũng chẳng có sự đồng lòng của hai người đứng trên lễ đài.  

 

*

 

Vũ Văn Mặc nôn nóng nắm tay ta:  

"Trẫm làm đúng lời hứa rồi, mau đưa linh lực của ngươi cho trẫm!"  

 

Ta chậm rãi nhìn vào mắt hắn:  

"Được thôi, Hoàng thượng. Nhớ mà đón nhận cho tốt."  

 

*

 

Màu xanh dần bao phủ trong mắt ta. Vũ Văn Mặc cảm thấy sức mạnh tràn đầy cơ thể, bật cười điên cuồng:  

"Trẫm là thiên hạ chi chủ! Trẫm sẽ thống trị thiên hạ!"  

 

*

 

Nhưng sức mạnh càng chảy vào, cơ thể hắn bắt đầu phình to, nỗi đau xé nát hắn.  

 

"Đủ rồi, dừng lại! Dừng lại!"  

 

"Hoàng thượng chẳng phải muốn linh lực sao? Ta cho ngươi tất cả."  

 

*

 

Ánh sáng từ trong người hắn lóe ra. Hắn cố rút tay khỏi ta nhưng không thể.  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

"Không muốn nữa! Thả ra!"  

 

Mạch m.á.u nổi khắp mặt, mắt hắn đỏ ngầu, cơ thể bắt đầu nứt toác, m.á.u trào ra, cuối cùng tan thành một đống hỗn độn.  

 

*

 

Ta kiệt sức ngã xuống.  

 

Cung điện đầy những tiếng hét thảm thiết. Linh lực tàn phá thần trí hắn, biến hắn thành kẻ điên.  

 

*

 

Đúng lúc đó, Vũ Văn Diên dẫn quân tiến vào, với danh nghĩa trừ yêu, dọn sạch nội gián.  

 

Hoàng thượng bị yêu nữ hãm hại, nàng có lý do chính đáng để đăng cơ.  

 

Đây là kế hoạch từ đầu của chúng ta.  

 

*

 

Khi ý thức mờ dần, Quán Ẩn vội vã đến, nhét vào miệng ta một viên thuốc.  

 

"May quá, vẫn kịp!"  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

*

 

Trên xà nhà, mèo đen đã lâu không thấy, lặng lẽ nhìn ta.  

 

Ta mỉm cười yếu ớt:  

"Bạch Già, ta c.h.ế.t rồi, nợ Phụng gia ngươi hãy xóa đi."  

 

*

 

Nó không trả lời, chỉ quay người nhảy đi, bóng dáng tan vào hư không.  

 

Quán Ẩn cốc đầu ta:  

"Có tiểu tăng ở đây, tam cô nương sẽ không c.h.ế.t đâu."  

 

Ta cảm nhận được cơ thể dần hồi phục, cơn đau cũng dần biến mất.  

 

"Tiểu hòa thượng..."  

 

Quán Ẩn chớp mắt:  

"Ta lợi hại chứ?"  

 

12

 

Vũ Văn Diên đã đăng cơ, trở thành nữ hoàng của Đại Nghiệp.  

 

Nàng thanh trừng triều chính, dùng những biện pháp sấm sét để trừ khử từng sâu mọt trong triều đình.  

 

Bao gồm cả tên tể tướng từng dựa vào linh lực của đại tỷ ta để lên chức. Nghe nói, sau khi hắn chết, dân chúng còn lôi t.h.i t.h.ể ra đánh roi, đủ thấy hắn đáng ghét thế nào lúc còn sống.  

 

*

 

Tân đế thuận theo lòng dân, trọng dụng hiền tài, mở ra cơ hội cho những người có năng lực thể hiện bản thân.  

 

Hứa Bá Hoài nhờ tài trí của mình từng bước tiến vào kinh thành, trở thành cánh tay phải của nữ đế.  

 

A Độc cũng được trọng dụng, được cử đến biên giới mà hắn luôn khát vọng. Tại đó, hắn liên tiếp đánh bại quân Nam Di, lấy lại mười ba tòa thành của Đại Nghiệp, buộc Nam Di phải cúi đầu thần phục.  

 

*

 

Trước khi rời kinh thành, ta gặp lại Hứa Bá Hoài. Lúc này, hắn đã khoác quan phục, thực hiện được chí hướng của mình.  

 

"Ta đã nói, chúng ta sẽ gặp lại ở kinh thành."  

 

Hắn cười khổ:  

"Nhưng cô không nói, đó là một cuộc gặp để chia tay."  

 

Ta không nói gì thêm, chui vào trong xe ngựa:  

"Hứa Bá Hoài, tự chăm sóc tốt bản thân. Ta đi đây."  

 

Hắn đứng lặng trong tuyết trắng, vẻ mặt đầy thất vọng.  

 

*

 

Quán Ẩn nháy mắt với hắn:  

"Hứa đại nhân là người có phúc lớn, nhân duyên tốt đẹp có lẽ ngay gần đây thôi."  

 

Hứa Bá Hoài ngơ ngác ngẩng đầu, đúng lúc xe ngựa lăn bánh. Phía sau xe, một cô gái nhỏ bé, tròn trịa như viên nếp, bị tuyết rơi từ mái nhà trúng đầu, đau đến mức bật khóc.  

 

Người xung quanh đổ lỗi cho Hứa Bá Hoài "bắt nạt tiểu cô nương", khiến hắn lúng túng không biết làm gì, vội vã an ủi:  

"Đừng khóc nữa, ta..."  

 

*

 

Ta cùng Quán Ẩn trở về Vọng Trần Sơn.  

 

Nhớ lại biến cố cung đình ngày hôm ấy, ta đã chuẩn bị sẵn sàng để chết.  

 

Lời nguyền của Phụng gia là không thể hóa giải, nếu ta phải chết, ta muốn c.h.ế.t vì tự tay trừng phạt kẻ thù.  

 

Nhưng không ngờ, Quán Ẩn – người đã biến mất ngay khi đến kinh thành – lại quay về cứu ta.  

 

*

 

Ta hỏi hắn:  

"Lúc đó ngươi đã cứu ta bằng cách nào?"  

 

Hắn đáp:  

"Trong sách mà sư phụ để lại tuy không nói rõ cách phá giải, nhưng ta thông minh quá mức, tự hiểu ra rằng muốn tháo chuông phải tìm người buộc chuông. Thế là ta tìm đến con mèo đen luôn bên cạnh tam cô nương."  

 

*

 

Mèo đen chính là hóa thân của Bạch Già, điều này ta đã đoán từ lâu.  

 

"Ta tưởng nó hận ta đến chết, không ngờ lại cứu ta."  

 

Quán Ẩn cười:  

"Vạn vật đều có tình, tam cô nương và nó là duyên tiền kiếp."  

 

*

 

Trên những tàn tích của Vọng Trần Sơn, có khắc một câu chuyện thần thoại.  

 

Đó là câu chuyện về một thiếu nữ và một con mèo đen.  

 

Quán Ẩn bảo, để thực sự thoát khỏi lời nguyền của Bạch Già, cần nghiên cứu kỹ câu chuyện này để tìm ra mối nhân duyên, nhưng việc đó sẽ cần rất nhiều thời gian.  

 

May mắn thay, thời gian vẫn còn dài.  

 

— HẾT —

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu