Sơn Tịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sơn Tịch

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 4

Khi ta mới đến Xuân Hoan Lâu, từng thấy Nhiễu Nhi thắp hương cho muội muội mình.  

 

Ngọn lửa lập lòe phản chiếu trong mắt nàng, tràn đầy căm hận.  

 

Nàng cắn môi đến chảy m.á.u mà không hay, nghẹn ngào nguyền rủa:  

"Ta nhất định sẽ khiến kẻ cầm thú đó nếm trải nỗi đau này!"  

 

Ta chỉ nhẹ nhàng nói:  

"Như ý nguyện của ngươi."  

 

*

 

Sáng sớm hôm sau, tiếng la hét từ Thích Sử phủ vọng ra, đến Xuân Hoan Lâu cách ba con phố cũng nghe rõ.  

 

Li Hoằng Nhân sau mấy ngày hôn mê đã tỉnh lại, nhưng là tỉnh dậy trong đau đớn tột cùng.  

 
Website TruyenLau.com
Trên người hắn, những bông hoa mọc ra rễ, lan khắp cơ thể. Từng hơi thở đối với hắn cũng là một cực hình.  

 

Những kẻ khác cũng lần lượt phát ra tiếng rên rỉ thảm thiết, sống không bằng chết.   Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

*

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cả thành Vân Dương hỗn loạn. Tất cả y sư trong thành đều bị triệu đến Thích Sử phủ. Các gia tộc từng tỏ ra thân thiện nay quay lưng, đánh nhau giữa đường để tranh giành danh y.  

 

Nhưng tất cả đều vô ích. Căn bệnh này, không y sư nào có thể chữa được.  

 

*

 

Đến ngày thứ ba, khi rễ hoa hút đủ dưỡng chất, chúng sẽ xuyên qua da thịt mà trồi ra.  

 

Mắt và da của bọn chúng bắt đầu rỉ máu. Ngay cả việc cất tiếng kêu cứu cũng trở thành điều xa xỉ.  

 

Đợi đến khi những búp hoa nở rộ hoàn toàn, chúng sẽ xuống dưới để chuộc tội.  

 

Mười ba đóa hoa, nở đúng sáu canh giờ, như một lời nhắc nhở về tội ác mà chúng từng gây ra.  

 

05

 

Không ngờ đến canh giờ thứ ba, một bà lão ăn mặc sang trọng dẫn người đến phong tỏa Xuân Hoan Lâu.  

 

"Bắt hết đám yêu nghiệt này lại!"  

 

Người đàn bà đó là tổ mẫu của Li Hoằng Nhân.  

 

Xuân Hỷ mama cố nở nụ cười lấy lòng, chưa kịp nói gì đã bị thị vệ vung đao rạch ngang mặt, sợ đến mức ngất lịm.  

 

Các cô nương trong lâu hoảng loạn bỏ chạy tứ phía.  

 

Ánh mắt sắc bén của lão phu nhân dừng thẳng trên người ta.  

 

Bà ta hỏi một gã đàn ông có đôi mắt ti hí bên cạnh:  

"Là cô ta sao?"  

 

Gã nhìn ta một lúc, gật đầu lia lịa:  

"Không sai đâu ạ, tiểu nhân từng làm việc ở Khâm Thiên Giám, đã thấy qua tiểu thư nhà Quốc Sư, chính là nha hoàn từng đi theo Đại tiểu thư và Nhị tiểu thư!"  

 

Lão phu nhân cười lạnh:  

"Dư nghiệt Phụng gia đúng như lời đồn ở kinh thành, làm hại không ít người!"  

 

*

 

Ta bị bắt đưa vào địa lao của Thích Sử phủ.  

 

Chú mèo đen không biết từ đâu xuất hiện, ngồi trên xà nhà, ung dung l.i.ế.m lông, nhìn ta khẽ kêu.  

 

"Chưa thể đi được." Ta ngẩng đầu, khẽ nói. "Các cô nương ở Xuân Hoan Lâu còn ở đây, hơn nữa, người ta chờ vẫn chưa tới."  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Mèo đen hướng ra phía cửa kêu một tiếng.  

 

Ta quay đầu, một người từ từ bước vào. Nhìn rõ dung mạo của hắn, ta nhướn mày.  

 

Không ngờ lại gặp người quen ở đây.  

 

*

 

Quán Ẩn cũng sững sờ khi thấy ta.  

 

"Đã lâu không gặp, tiểu hòa thượng."  

 

Giọng Quán Ẩn trầm thấp:  

"Phụng tam tiểu thư? Thật sự là cô sao?"  

 

*

 

Vọng Trần Sơn là một ngôi chùa ẩn thế, nơi có trách nhiệm khảo nghiệm linh nữ.  

 

Lần đầu gặp Quán Ẩn, ta mới năm tuổi, hắn chỉ cao ngang n.g.ự.c ta, là một tiểu sa di ham chơi theo sau sư phụ.  

 

Thời gian thấm thoắt, giờ đây chúng ta đều đã trưởng thành.  

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

*

 

Quán Ẩn vội vàng tháo xiềng xích cho ta.  

 

"Sao cô lại ở đây? Sao họ nói cô là yêu nghiệt? Phụ thân và các tỷ tỷ của cô đâu rồi?"  

 

Xiềng xích rơi xuống đất, ta xoa cổ tay, nhạt giọng đáp:  

"Chết cả rồi."  

 

Quán Ẩn sững người.  

 

Ta hỏi lại:  

"Sư phụ của ngươi đâu?"  

 

Hắn cúi đầu:  

"Viên tịch rồi."  

 

Ta vỗ vai hắn:  

"Tiểu hòa thượng làm trụ trì, sư phụ ngươi trên trời nhất định rất tự hào."  

 

Hắn không nói gì, ánh mắt u buồn.  

 

*

 

Ta đổi chủ đề:  

"Sao ngươi lại xuống núi?"  

 

Quán Ẩn chắp tay niệm Phật:  

"Sư phụ lúc sắp đi có dặn lại, bảo tiểu tăng lúc này phải đến Vân Dương. Ta vừa đến đã nghe chuyện yêu nghiệt hoành hành, liền đến xem. Ai ngờ họ lại bắt nhầm Phụng tam tiểu thư. Cô yên tâm, ta sẽ đi nói rõ với lão phu nhân."  

 

Ta hỏi:  

"Trên đời này thực sự có yêu sao?"  

 

Quán Ẩn gật đầu:  

"Tuy không nhiều, nhưng đúng là có thật."  

 

Ta đưa con mèo đen ra trước mặt hắn:  

"Con mèo của ta rất có linh tính, tiểu hòa thượng xem giúp, nó có phải yêu không?"  

 

Quán Ẩn quan sát kỹ, rồi khẽ thốt lên:  

"Kỳ lạ thật."  

 

Hắn lần chuỗi tràng hạt, rồi lắc đầu:  

"Có lẽ tu vi của ta chưa đủ nên nhìn nhầm."  

 

*

 

Ta khẽ cười:  

"Tiểu hòa thượng cũng không tự tin đến vậy sao?"  

 

Quán Ẩn bất ngờ đối diện ánh mắt ta, đôi đồng tử dần trở nên mơ màng.  

 

Ta điểm nhẹ vào mi tâm hắn, hắn mềm nhũn ngã xuống đất.  

 

"Xin lỗi."  

 

*

 

Ta ôm mèo, lần theo mùi m.á.u tìm đến chỗ Li Hoằng Nhân.  

 

Hắn đang đau đớn đến mức sống không bằng chết. Khi thấy ta, ánh mắt hắn đầy kinh hãi, rồi lập tức nhắm chặt, cả người run rẩy.  

 

Ta cười:  

"Công tử chẳng phải muốn ta nhìn ta nhiều thêm vài lần sao? Sao bây giờ lại như vậy?"  

 

Ta khẽ động ngón tay, rễ hoa trong cơ thể hắn bắt đầu di chuyển. Li Hoằng Nhân đau đớn gào thét, từng mảnh nội tạng vỡ vụn trào ra theo m.á.u nơi khóe miệng.  

 

"Đứng dậy, chúng ta đi gặp tổ mẫu của ngươi."  

 

*

 

Rễ hoa ép buộc hắn đứng dậy, từng bước theo ta, để lại sau lưng dấu máu.  

 

Khi lão phu nhân trông thấy cảnh tượng quỷ dị này, suýt chút nữa ngất lịm.  

 

"Yêu nghiệt, mau thả cháu ta! Nếu không, ta g.i.ế.c hết đám hèn hạ kia!"  

 

Cổ các cô nương Xuân Hoan Lâu đều bị kề dao, người đầy thương tích, rõ ràng đã chịu hình phạt.  

 

Ta cười nhạt:  

"Ta vốn bị mama ép mua về đây, nếu quan tâm đến sống c.h.ế.t của họ, ngay từ đầu đã không để lại đường lui. Lão phu nhân muốn giết, cứ tự nhiên. Chỉ là không biết, d.a.o của bà nhanh, hay hắn c.h.ế.t trước?"  

 

Ta nhìn Li Hoằng Nhân, khẽ động ngón tay, một đóa hoa đỏ trên người hắn lập tức nổ tung.  

 

Hắn rên rỉ, nước dãi trào ra, lắp bắp:  

"Tổ mẫu cứu con, cứu con..."  

 

*

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu