Sơn Tịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sơn Tịch

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 17

Nguyên đan vốn là sinh linh bản mệnh của Bạch Già, liên hệ chặt chẽ với hắn. Ta thử vận dụng nguyên đan, lần theo khí tức của hắn.

 

Cuối cùng, nguyên đan dẫn ta đến dưới một gốc cây lớn.

 

“Bạch Già? Ngài có ở đây không?”

 

Vẫn không có tiếng trả lời.

 

Ta sắp khóc đến nơi rồi. Hắn... có phải đã bị Trác Quang hút sạch m.á.u rồi không?

 

Ta nghẹn ngào, cất tiếng dọa dẫm:  

“Ngài mà còn không ra... ta sẽ đi tìm người khác thật đấy!”

 

“Meoo~”

 

Một tiếng mèo kêu yếu ớt vang lên từ trên cao.

 

Ta ngẩng đầu — một con mèo đen đang cuộn mình trên ngọn cây, đôi mắt xanh biếc khẽ khép hờ…

 

09
Website TruyenLau.com
 

Ta mang Bạch Già trở về phủ.

 

Loạn lạc trong thành đã tạm lắng, nhưng bầu không khí vẫn vô cùng căng thẳng.

  Website TruyenLau.com

Lúc ta quay lại, ca ca đang định ra ngoài tìm ta thì bị Phụng Tử Ngọc kéo lại.

 

“A Tịch! Muội không sao chứ? Sao lại có nhiều m.á.u như vậy?”

 

Ta lắc đầu: “Máu là của con mèo đen này, có lẽ bị người ta giẫm phải… Ca ca, muội có thể nuôi nó được không?” TruyenLau.com

 

“Không sao là tốt rồi. Gần đây hoàng đô quá nguy hiểm, muội đừng ra ngoài nữa.”

 

“Vâng, ca ca, muội về phòng trước.”

 

Ta lập tức mang Bạch Già vào phòng trị thương, tiếc rằng dược của phàm nhân không có tác dụng với hắn.

 

Đang hoang mang, thì hắn lại chui vào lòng ta, áp sát vào đan điền — nguyên đan trong cơ thể ta lập tức phát nhiệt, truyền linh lực ngược trở lại cơ thể hắn.

 

Nhìn vết thương hắn dần dần lành lại, ta mới nhẹ lòng.

 

Sau khi an bài ổn thỏa, ta vốn định đến tìm ca ca để hỏi chuyện hôm nay, nhưng lại nghe thấy bọn họ đang nhắc đến ta.

 

“Không thể trì hoãn nữa, nghi thức hiến tế phải tiến hành ngay.”

 

“Nhưng phụ thân, đó là A Tịch! Là muội ruột của con, là nữ nhi của người!”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Vậy Tử Ngọc không phải là muội muội của con sao?! Nếu không phải A Tịch thì Tử Ngọc phải đi! Tử Lạc, chuyện nặng nhẹ như thế mà con còn không phân rõ ư?!”

 

Phụ thân thở dài:  

“Đều tại ta khi xưa nhất thời hồ đồ, dám cùng yêu quái giao dịch… Hắn lại muốn ta tế nữ nhi của mình! Phụ thân cũng không còn cách nào, vì nhà họ Phụng, chỉ có thể ủy khuất A Tịch thôi.”

 

Ta lặng lẽ lui ra.

 

Trước khi về phủ, ta từng nghĩ bọn họ đón ta trở lại tất có mưu đồ, nhưng không ngờ lại là để ta thay thế Phụng Tử Ngọc mà chếc.

 

Ca ca đã sớm biết, vậy mà vẫn không chọn ta.

 

Phụng Tử Ngọc đứng cách đó không xa, khẽ cong môi:  

“Nghe thấy rồi chứ? Ngươi chính là kẻ thế thân của ta.”

 

Ta ngẩng đầu nhìn nàng, bất chợt mỉm cười.

 

“Ngươi cười gì chứ?!”

 

“Trước kia ta còn có chút ghen tị với ngươi. Nhưng hôm nay ta mới biết — ngươi thật đáng thương.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ngươi nói bậy!”

 

Ta lạnh lùng nói:  

“Nếu ngươi thật sự tự tin, đã chẳng cần giở trăm phương nghìn kế để chứng minh mình vượt trội hơn ta. Ngươi sợ ta cướp mất ca ca, sợ nhà họ Phụng không còn xem ngươi là thiên chi kiêu nữ duy nhất, cho nên ở đâu cũng nhằm vào ta. Phụng Tử Ngọc, cái vẻ sợ hãi đó của ngươi, thật sự… rất đáng thương.”

 

Nói xong, mặc kệ nàng có phát điên thế nào, ta quay về phòng.

 

Trong những ngày Bạch Già dưỡng thương, ta tra đủ mọi ghi chép, rốt cuộc tìm được một dòng nhắc đến hắn trong một cuốn sách cũ mục nát —

 

Bạch Già Thần thú, do linh khí thiên địa mà sinh, hình thể như mèo, linh lực cao cường, có linh thú đi theo gọi là Trác Quang.  

 

Bạch Già thiên tính hướng thiện, Trác Quang tàn độc hại người. Hai bên sinh ra đã là khắc tinh, trời định đối nghịch.  

 

Trác Quang tu luyện bằng tinh huyết con người, khi đạt đến cấp Cửu giai, nếu được hiến tế một nữ tử mang mệnh "Chí âm", sẽ trở thành đại yêu mạnh nhất thế gian.  

 

Khi ấy, sẽ không ai có thể chế ngự hắn, và người đầu tiên hắn giếc — chính là Bạch Già, kẻ đối đầu hắn suốt cả đời.

 

Ta cau mày lật sang trang cuối.

 

Bạch Già Thần thú, lấy nguyên đan làm dẫn, có thể tiêu diệt Trác Quang. Đây là thiên mệnh mà Bạch Già sinh ra để gánh.

 

Cuốn sách rơi xuống đất, bị một bàn tay thon dài nhặt lên.

 

Ca ca nhìn ta, ánh mắt nặng trĩu:  

“A Tịch, chỉ có cách này mới giữ được muội và Tử Ngọc.”

 

Ta không thể tin nổi:  

“Ca ca… huynh cố tình để muội nhìn thấy sao? Huynh sớm đã biết thân phận thật của Bạch Già rồi.”

 

Huynh ấy im lặng.

 

“Vì ta và Tử Ngọc, ta buộc phải làm vậy… vốn dĩ đây là sứ mệnh của hắn.”

 

“Nhưng nếu không có phụ thân tiếp tay làm ác, Trác Quang sao có thể thoát khỏi khống chế của Bạch Già? Chính vì dã tâm của ông ta, bao nhiêu người đã mất mạng! Trác Quang mạnh lên đến ngày hôm nay — phụ thân mới là thủ phạm lớn nhất!”

 

Ca ca vẫn giữ nguyên lập trường, bất đồng quan điểm, chúng ta chia tay trong im lặng.

 

10

 

Bạch Già hồi phục không tệ, chỉ là vẫn giữ nguyên hình mèo.

 

Ta viện cớ muốn giúp hắn mau lành, dỗ hắn dạy ta cách sử dụng nguyên đan.

 

Bạch Già vốn mềm lòng, lại không chịu nổi ta làm nũng.

 

Mới ba ngày, hắn đã đem hết bí mật của nguyên đan kể cho ta biết.

 

Ta sẽ không để Trác Quang tác oai tác quái, cũng tuyệt đối không để Bạch Già thay nhà họ Phụng mà chếc.

 

“Tuế Tuế, nàng đang nghĩ gì vậy?”

 

Bạch Già cọ cọ vào cánh tay ta.

 

Ta mỉm cười:  

“Đang nghĩ dạo này chưa hái Linh Cữu Thảo cho đại nhân. Hồi mới về phủ, ta có trồng một ít ở tiểu hoa viên, đại nhân chờ ta một lát, ta đi hái.”

 

Linh Cữu Thảo hái về còn đọng sương, Bạch Già ăn xong nói:  

“Linh Cữu Thảo lần này… ngọt hơn mọi khi.”

 

Hắn nhìn ta, đầu dần dần trở nên choáng váng.

 

“Tuế Tuế hư… lại hạ độc ta…”

 

Ta đỡ lấy Bạch Già đang ngã xuống, nhẹ nhàng nói:  

“Xin lỗi.”

 

Hôm nay là ngày nhà họ Phụng hiến tế nữ tử mang mệnh chí âm.  

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu