Sơn Tịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sơn Tịch

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 2

*

 

Cấm quân nhầm ta là gia nhân, đẩy vào hàng ngũ những kẻ bị lưu đày.  

 

Ta cúi đầu, lặng lẽ thuận theo, cho đến khi có người định cướp con mèo của ta.  

 

Tên đó hành động thô lỗ, làm mèo của ta kêu lên một tiếng chói tai.  

 

Ta ngẩng đầu, ánh mắt chạm vào hắn. Hắn khựng lại, đôi mắt thoáng vẻ mơ hồ.  

 

Ta nhẹ nhàng nói:  

"Ta muốn mang nó theo."  

  Website TruyenLau.com

Hắn ngơ ngác gật đầu:  

"Được."  

  TruyenLau

Vừa dứt lời, ánh mắt hắn lại tỉnh táo, như thể quên hết chuyện vừa xảy ra, chỉ ra lệnh dẫn chúng ta đi.  

 

Trong khoảnh khắc đối diện, ta đã cướp đi một nửa vận khí của hắn và nhìn thấy quá khứ của hắn.   Website TruyenLau.com

 

Khác với đại tỷ và nhị tỷ vô thức đoạt lấy vận khí, ta có thể thấy rõ quá khứ của người khác, thậm chí thoáng nhìn được một phần tương lai.  

 

Khả năng của ta nằm trong sự kiểm soát. Chỉ cần đối phương không nhìn vào mắt ta, họ sẽ không bị ảnh hưởng.  

 

*

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Đường đến nơi lưu đày khắc nghiệt vô cùng gian khó. Thức ăn và nước uống bị binh lính kiểm soát nghiêm ngặt, đi chậm còn bị đánh đập.  

 

Chặng đường dài, đội ngũ ba mươi người giờ chỉ còn lại mười tám.  

 

Nha hoàn của ta, vì đói lả mà ngã gục bên đường.  

 

Ta nâng nàng dậy, đưa chút nước cuối cùng của mình cho nàng.  

 

Một tên lính đến, đá vào chân nàng, cười nhạt:  

"Kéo vào rừng cho thú ăn, đừng làm chậm hành trình!"  

 

Chỉ Diêu mơ màng tỉnh lại, yếu ớt níu lấy vạt áo tên lính:  

"Đại nhân! Đại nhân, cho chút đồ ăn đi!"  

 

Tên lính đạp nàng ngã lăn:  

"Các ngươi, lũ vô dụng này còn dám đòi lương thực sao?"  

 

Chỉ Diêu nằm trên đất, ho ra máu. Ta nheo mắt định dùng thuật với hắn, nhưng Chỉ Diêu bỗng ôm chặt lấy chân ta, gào lên:  

"Đại nhân! Nô tỳ có việc quan trọng muốn bẩm báo! Nữ nhân này không phải gia nhân, mà là tam tiểu thư Phụng gia, tên gọi Sơn Tịch. Tam tiểu thư từ nhỏ tính tình kỳ lạ, nô tỳ từng tận mắt thấy nàng mê hoặc gia đinh định xúc phạm mình. Có lẽ nàng cũng là linh nữ. Đại nhân bắt nàng dâng lên, nhất định sẽ được trọng thưởng, tương lai thênh thang!"  

 

*

 

Lời nói của nàng như một tảng đá ném xuống hồ, khơi dậy lòng tham của tất cả.  

 

Chuyện thư sinh trở thành tể tướng, phế nhân thành hoàng đế nhờ linh nữ đã không còn là chuyện lạ. Ai cũng muốn nắm giữ linh nữ trong tay.  

 

Binh lính dần vây quanh ta, ánh mắt lóe lên sự tham lam.  

 

Chỉ Diêu nhận được một chiếc bánh bao, nhưng lại làm nảy sinh cảnh tranh cướp hỗn loạn.  

 

Con mèo trong lòng ta kêu lên đầy bất an.  

 

Khác với những kẻ tham lam kia, ở phía xa, một bóng dáng cao lớn ngồi trên ngựa, lạnh lùng gặm miếng bánh cứng như đá, dường như chẳng hề để tâm đến trò hề trước mắt.  

 

Nhận ra ánh mắt của ta, hắn khẽ liếc qua.  

 

Ta nhếch môi, nhìn thẳng vào hắn:  

"Đại nhân, bọn họ thật đáng sợ. Ngài giúp ta đuổi họ đi được không?"  

 

Ngay lập tức, vận khí mạnh mẽ từ hắn truyền vào cơ thể ta.  

 

Khi tiếp nhận vận khí, ta nhìn thấy chiến trường đầy xác chết, m.á.u nhuộm đỏ mặt đất, và hắn, cầm đao c.h.ặ.t đ.ầ.u từng người một, lạnh lùng, dứt khoát.  

 

Ta giật mình kinh hãi, và trong khoảnh khắc đó, hắn lập tức tỉnh lại, ánh mắt băng lãnh khóa chặt lấy ta.  

 

Hắn xuống ngựa, một thương vung lên quét sạch đám binh lính đang lao tới.  

 

"Kẻ nào dám động vào, chết."  

 

Sự uy nghiêm của hắn khiến những tên lính, dù đầy tham lam, cũng không dám tiến thêm một bước.  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hắn kéo ta lên ngựa, một tay vòng qua giữ ta từ phía sau, tay kia cầm thương.  

 

Không biết từ đâu, hắn lấy ra một dải vải, che kín mắt ta.  

 

Trước khi bị che khuất tầm nhìn, ta thoáng thấy cảnh binh lính kéo nhau ra xa, bỏ lại những kẻ tranh cướp.  

 

Chỉ Diêu nằm giữa đất, m.á.u nhuộm đỏ toàn thân, ánh mắt mở trừng, đầy sợ hãi và không cam lòng. Chiếc bánh bao trong tay nàng đã thấm đẫm máu.  

 

*

 

Hắn tên là A Độc, một người không có họ, lớn lên trong quân ngũ, nơi đầy xác c.h.ế.t và sự lạnh lùng.  

 

Dù chỉ là một quân chức bình thường, nhưng từ hắn toát lên sự lãnh đạo tự nhiên.  

 

Ta đã thử kiểm soát hắn, nhưng hắn tỉnh táo lại rất nhanh, chỉ để ta cướp đi một chút vận khí và ký ức.  

 

Hắn đủ nhạy bén để phát hiện điểm yếu của ta, và dùng dải vải che mắt ta ngay từ đầu.  

 

*

 

Những ngày trên đường, hắn ít nói đến mức khiến ta không rõ ý định của hắn. Phải chăng hắn cũng giống những kẻ khác, muốn lợi dụng ta để đạt được quyền lực?  

 

Ta âm thầm cười nhạo ý tưởng ngây thơ đó.  

 

Khi đến một quán trọ nhỏ, hắn chỉ gọi một bát mì dương xuân, món rẻ nhất.  

 

Ta lạnh nhạt nói:  

"Ta không nhìn thấy, ăn không được."  

 

Không nói lời nào, hắn trực tiếp gắp mì đưa đến miệng ta.  

 

"Nóng quá!"  

 

"Yếu đuối."  

 

Dù không biết mục đích của hắn, nhưng ta đã lâu không được ăn no, đành nuốt trọn bát mì.  

 

Hắn còn uống hết phần nước mì ta để lại.  

 

"Ngươi thật thô tục!"  

 

Hắn chỉ nhún vai:  

"Đắt, không được lãng phí."  

 

*

 

Khi ta vẫn chưa hiểu hết ý định của hắn, một người phụ nữ béo ục ịch, nặng mùi son phấn xuất hiện.  

 

Bà ta lột dải vải trên mắt ta, nhìn chằm chằm rồi cười tươi:  

"Người đẹp lắm, giá mười lượng bạc. Bạc trao tay, người theo ta."  

 

Hắn bình thản đáp:  

"Được."  

 

Ta trừng mắt nhìn hắn:  

"Ngươi bán ta?"  

 

Hắn ngập ngừng một lúc, rồi lại che mắt ta bằng dải vải:  

"Nơi này ấm hơn Hàn Châu. Hơn nữa, quá nhiều người nhòm ngó ngươi, ta không giữ được mãi."  

 

"Ngươi thật biết cách làm người ta cảm kích."  

 

"Không cần, ta nhận tiền rồi."  

 

*

 

Bà chủ dẫn ta đi, hắn đứng im lặng nhìn theo, chỉ thì thầm khi ta khuất bóng:  

"Sáng quá..."  

 

Hắn không biết, ta chưa từng có ý định đến Hàn Châu.  

 

03

 

Ta như mong muốn ở lại Vân Dương thành.  

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu