Sơn Tịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sơn Tịch

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 7

Chưa kịp phản ứng, chúng đã run rẩy như bị rút hồn.  

 

"Cầm Sắt! Cầm Sắt, đừng mà!"  

 

Hứa Bá Hoài lao đến, nắm chặt cổ tay ta, khóe miệng còn vương máu, lắc đầu liên tục.  

 

Ta chớp mắt, đồng tử trở lại màu sắc ban đầu.  

 

Những tên quan binh kiệt sức ngã gục vào đống tuyết.  

 

Trên khuôn mặt đầy sẹo của ta, làn da dần trở nên mịn màng, dung mạo xinh đẹp ngày xưa đã trở lại.  

 

*

 

Hứa Bá Hoài không có bất kỳ biểu hiện khác thường nào, chỉ thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười:  

"Chúng ta về nhà thôi."  

 

Hắn kéo tay ta đi, nhưng ta đứng yên, hỏi:  
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Ta là yêu nữ, ngươi không sợ sao?"  

 

Hắn trầm mặc một lúc, rồi đáp:  

"Ta chỉ biết cô là Cầm Sắt."   TruyenLau.com

 

*

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Ta không nói gì, một lúc sau mới khẽ bảo:  

"Hứa Bá Hoài, chân ta lạnh cóng rồi, ngươi cõng ta đi."  

 

Hắn cười, nói:  

"Được."  

 

*

 

Về sau, Trương thẩm bảo nhà bà đã dọn trống một gian phòng, sẵn sàng cho Hứa Bá Hoài mượn ở.  

 

Hắn từ chối.  

 

Trước ánh mắt trêu chọc của hàng xóm, hắn không còn giải thích, chỉ đỏ mặt cười gượng.  

 

*

 

Những ngày bình yên này, giống như thứ bị đánh cắp, cuối cùng cũng phải trả lại.  

 

Quán Ẩn tìm đến ta khi ta đang nấu cơm cho Hứa Bá Hoài.  

 

"Tam cô nương, cô không thể ở lại đây nữa. Sự tồn tại của cô sẽ mang tai họa đến cho những dân làng này."  

 

Ta khựng lại, rồi nhẹ nhàng đáp:  

"Tiểu hòa thượng, cuối cùng ngươi cũng nhận ra."  

 

Quán Ẩn cúi đầu thở dài:  

"A Di Đà Phật."  

 

*

 

Hai câu tiên tri treo trong từ đường Phụng gia luôn ám ảnh ta:  

 

"Một đời ba linh, đại hung, người chết, nợ tan."

 

*

 

Giờ đây, Phụng gi chỉ còn lại mình ta. Chừng nào ta chưa chết, lời nguyền vẫn còn. Những ai liên quan đến ta đều sẽ gặp bất hạnh.  

 

Quốc Sư phủ là vậy, Xuân Hoan Lâu là vậy, Hứa Bá Hoài và những người như Trương thẩm cũng không ngoại lệ.  

 

*

 

Quán Ẩn an ủi:  

"Tam cô nương, tiểu tăng sẽ tìm cách giải quyết."  

 

Giải quyết thế nào đây?  

 

Nợ nghiệp của Phụng gia làm sao có thể gột rửa? Ngươi còn định đến cầu xin Bạch Già đại nhân tha thứ sao?  

 

*

 

Ta khẽ cười, đúng lúc mèo đen xuất hiện trên tường, kêu lên với ta.  

 

Nó nói, người ta chờ đã đến.  

 

*

 

"Đi thôi, tiểu hòa thượng."  

 

Quán Ẩn hỏi:  

"Không từ biệt sao?"  

 

Ta nhìn vào trong, thấy Hứa Bá Hoài đang mải miết may đệm đầu gối cho ta, rồi lắc đầu:  

"Không cần, chúng ta sẽ gặp lại."  

 

10

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mùa đông lạnh lẽo, gió rét thổi rít qua như muốn cuốn phăng cả con người.  

 

Ta đứng ở cổng thành, nhìn một cỗ xe ngựa từ trong sương mù dần hiện ra.  

 

"Tam cô nương ở lại Vân Dương chỉ để chờ họ sao?"  

 

"Ừ."  

 

"Ngươi làm sao biết họ sẽ đến?"  

 

Quán Ẩn vừa hỏi xong, chợt như nghĩ thông, cười nhạt:  

"Ta ngu muội rồi. Tam cô nương là Linh Chủ, có thể thấy được quá khứ và tương lai."  

 

*

 

Trong thời gian ta biến mất, Quán Ẩn đã nghiên cứu những cuốn sách mà sư phụ hắn để lại về linh nữ.  

 

Hắn nói rằng sau khi đại tỷ và nhị tỷ qua đời, ta là linh nữ cuối cùng, linh lực của ta sẽ thay đổi, và đó là lý do ta có thể điều khiển người khác.  

 

Khi linh lực của ba linh nữ hợp lại, người sở hữu sẽ trở thành Linh Chủ, nhưng Linh Chủ lại mang vận mệnh phải chết.  

 

*

 

Cỗ xe dừng lại, hai người bước xuống, một lớn một nhỏ, đều đội nón rộng vành.  

 

Gió lạnh thổi qua, tấm lụa đen trên nón của người nhỏ bị hất lên, lộ ra một đôi mắt linh động nhưng kiên định. Qua ánh mắt đó, ta nhìn thấy quá khứ của nàng:  

 

Một tòa cung điện, cha mẹ yêu thương, huynh trưởng yểu mệnh, nàng sống thay cho huynh trưởng.  

 

Tương lai của nàng mờ mịt, nhưng ta có thể chắc chắn, nàng sẽ trở thành một minh quân đưa Đại Nghiệp đến vinh quang.  

 

Đó là Vũ Văn Diên, con gái của thái tử tiền triều.  

 

*

 

Người đàn ông đi cùng nàng cảnh giác chắn trước mặt nàng.  

 

"Thúc phụ, không sao đâu."  

 

Vũ Văn Diên tự tháo nón, đứng trong gió lạnh:  

"Hai vị đến đây vì chuyện gì?"  

 

Quán Ẩn bước lên, chắp tay:  

"Theo di ngôn của sư phụ, ta ở lại Vân Dương chờ một người có duyên."  

 

"Sư phụ ngài là ai?"  

 

"Vọng Trần Sơn, Phù Chân đại sư."  

 

Nghe vậy, Vũ Văn Diên và người đàn ông bên cạnh trao đổi ánh mắt, vẻ đề phòng giảm đi đôi chút.  

 

"Lúc trước cũng nhờ Phù Chân đại sư chỉ dẫn, ta mới đưa công tử đi về phía Bắc."  

 

*

 

Vũ Văn Diên hỏi:  

"Không biết đại sư có lời gì dạy bảo?"  

 

Quán Ẩn không đáp, nhìn về phía ta.  

 

Ta lạnh nhạt lên tiếng:  

"Giết Thích Sử, thay thế vị trí của hắn, chờ thời cơ, trở về kinh thành."  

 

*

 

Mọi người đều sửng sốt.  

 

Quán Ẩn nhắc khẽ:  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

"Tam cô nương, cẩn thận lời nói."  

 

Vũ Văn Diên nhanh chóng hiểu ra khó khăn:  

"Thích Sử cai trị bất nhân, g.i.ế.c cũng được. Nhưng lấy lý do gì để danh chính ngôn thuận thay thế hắn? Dù sao kinh thành vẫn còn kẻ đa nghi kia, làm sao có thể để thúc phụ giữ Vân Dương?"  

 

Trước ánh mắt nghi hoặc của mọi người, ta chỉ vào mình.  

 

"Nói với Vũ Văn Mặc rằng các ngươi đã bắt được linh nữ cuối cùng trên đời. Trong quá trình truy bắt, Thích Sử không may bị giết. Dùng một linh nữ đổi lấy một tòa thành, hắn sẽ đồng ý."  

 

Hai người nhìn nhau, cảm thấy kế này khả thi.  

 

*

 

Vũ Văn Diên không khỏi thắc mắc:  

"Ngươi vất vả như vậy, rốt cuộc muốn gì?"  

 

Ta nhìn về phía kinh thành, nói:  

"Ta từng nói rồi, sẽ có ngày ta quay về. Những người yêu chân thành đã chết, kẻ phụ bạc chân tình sao có thể sống yên ổn được?"  

 

*

 

Ta cầu xin:  

"Sau khi nắm quyền Vân Dương, điện hạ có thể đáp ứng ta một việc không?"  



 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu