Sơn Tịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sơn Tịch

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 12

Trong đôi mắt đỏ rực của Khủ tràn đầy sát ý.

 

Không chạy nổi nữa rồi — ta nắm chặt Tróc Yêu Thứ mà nương để lại, nghĩ thầm, dù có chếc cũng phải đánh một trận.

 

Ta dốc sức quét ra linh khí, xuất chiêu với quyết tâm liều chếc.

 

Ai ngờ, Khủ há mồm một cái rồi… quay người bỏ chạy.

 

Ta ngơ ngác, nhìn Tróc Yêu Thứ trong tay:  

“Ta... ta lợi hại thế sao?”

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Chii—”

 
TruyenLau
Chuột nhung dưới chân bịt tai, thân thể béo múp run cầm cập.

 

Cảm giác lạnh buốt lại bò lên lưng.

  TruyenLau.com

Có thể khiến Khủ bỏ chạy không đánh, chỉ có một khả năng — xuất hiện một con yêu mạnh hơn nó.

 

Ta chậm rãi quay đầu — trong bóng tối sâu thẳm của cánh rừng, một đôi mắt xanh lục sáng rực vừa lóe lên...

 

03

 

Đôi mắt kia di chuyển rất nhanh trong bóng tối, ta vội vàng ôm lấy chuột nhung rồi bỏ chạy.

 

Không rõ đã chạy bao lâu, quần áo và mặt mũi đều bị cành cây cào rách.

 

Chỉ đến khi cảm giác rợn người kia biến mất, ta mới dám dừng lại, ngã phịch xuống đất, thở dốc từng hơi.

 

Có lẽ vị đại yêu kia thấy ta quá yếu, lười so đo với ta.

 

Thoát chếc trong gang tấc, ta nghiêng đầu nhìn chuột nhung, vừa thở vừa nói:  

"Tiểu tử, quả nhiên ngươi giống như sách nói, là một con chuột may mắn, thật tốt quá... lại sống thêm một ngày rồi."

 

Chuột nhung dùng hai tay ôm lấy một viên cầu tròn, lăn lăn tới bên ta, có vẻ nghe hiểu lời ta, mặt mũi đầy kiêu ngạo.

 

“Cái gì đây?”

 

Ta nhặt viên cầu mà nó mang lại.

 

Màu xanh đen, trông như một loại ngọc thạch.

 

Nghe nói các tiểu thư, phu nhân nơi hoàng đô rất chuộng dùng đá quý trong núi làm trang sức, một viên đá đẹp cũng bán được không ít bạc.

 

Phụng Nhị thì bỏ chạy rồi, ta lại chẳng có đồng nào trong người, chẳng phải như kẻ buồn ngủ vớ được gối sao?

 

Ta đang vui mừng, chuột nhung bất thình lình nhảy lên cắn ta một phát.

 

Máu nhỏ xuống viên ngọc, lại bị nó hút vào.

 

Ngọc hóa thành hai luồng sáng, lao thẳng vào mắt ta.

 

"A ——"

 

"Đau quá!"

 

Ta ôm mặt, lăn lộn dưới đất.

 

Mắt vừa cay xè vừa đau nhức.

 

Vô số hình ảnh xa lạ chớp lóe trước mắt.

 

Cuối cùng dừng lại nơi hình bóng một con mèo đen. Nó dùng đôi mắt xanh thẫm nhìn ta chằm chằm, ánh nhìn đầy linh thiêng và bất khả xâm phạm.

 

Đau đớn dần tan, ta từ từ mở mắt.

 

Nếu có ai ở đây, hẳn sẽ thấy đôi mắt ta lúc này tỏa ra ánh xanh hút hồn, vầng m.á.u chảy xuống càng khiến ánh ấy trở nên thần thánh dị thường.

 

Sau cơn hỗn loạn, ta cảm thấy vết thương trên người đang hồi phục với tốc độ kỳ diệu.

 

Mà trên cành cây không xa, một con mèo đen đang dán ánh nhìn sắc bén vào ta, lạnh lùng thốt ra mấy chữ như từ kẽ răng:  

“Phàm nhân ngu muội, dám kết khế ước với ta.”

 

Là… đại yêu vừa rồi trong rừng!

 

Trên đường đi, đâu đâu cũng nghe kể về yêu mèo giếc người.

 

Nghe đồn hung yêu kia chính là một con mèo đen.

 

Một luồng lạnh lẽo toát ra sau lưng, tim ta đập liên hồi.

 

Hắn chớp mắt hóa thành hình người, áp sát ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Trả nguyên đan cho ta!”

 

Hắn bóp cổ ta, đồng tử biến thành dạng dọc, tựa hồ muốn triệu hồi thứ gì đó từ trong thân thể ta.

 

Chốc lát, tay hắn khựng lại, thì thào:  

“Sao lại thế…”

 

Ta không thở nổi, sắc mặt đỏ bừng.

 

Chuột nhung quýnh quáng kêu loạn, bị hắn trừng mắt một cái liền trợn trừng rồi lăn ra bất tỉnh.

 

Ta vỗ tay hắn, cố gắng nói:  

“Tha… mạng… ta không có cái gì gọi là nguyên đan cả…”

 

Hắn nhìn thẳng vào mắt ta, bốn mắt giao nhau, như có thứ gì đó liên kết giữa chúng ta.

 

Cảm giác đau đớn và ngạt thở của ta cũng truyền sang hắn. Gương mặt đại yêu sững lại, lập tức buông tay, ho khan, tay che cổ.

 

Hắn nhìn ta bằng ánh mắt âm u:  

“Ngươi đã làm gì? Vì sao nguyên đan không thể triệu hồi?”

 

“Nguyên… gì cơ…”

 

Ta ngập ngừng, nhớ lại viên ngọc khi nãy.

 

Chuột nhung dưới đất vẫn nằm giả chếc, chân còn co giật.

 

Thấy ta do dự, đại yêu lộ vẻ "quả nhiên là thế".

 

Hắn ngửa tay tụ khí, một làn sương xanh u ám ngưng tụ:  

“Giếc ngươi, nguyên đan tự khắc quay về.”

 

Ta phản ứng nhanh, chụp lấy tay hắn:  

“Đại nhân chậm đã!”

 

Hắn nhíu mày.

 

Ta nuốt nước bọt:  

“Tiểu nhân thấy đại nhân sắc mặt không ổn, hẳn là bị thương rồi? Giếc ta là việc nhỏ, dưỡng thương mới là đại sự. Tiểu nhân từ nhỏ lớn lên nơi sơn dã, rành không ít dược thảo, nếu đại nhân không chê, ta nguyện tận tâm hầu hạ.”

 

Hắn chẳng hề động lòng, giơ tay chuẩn bị hạ sát.

 

Ta vội kêu:  

“Ngài giếc ta rồi cũng chẳng lấy lại được nguyên đan đâu!”

 

Hắn sững lại.

 

“Nói rõ.”

 

Dưới ánh mắt sắc lẻm như muốn ăn thịt người của hắn, ta run lẩy bẩy đáp:  

“Cái đó… ta có cảm giác… nguyên đan của ngài… hòa vào thân thể ta rồi. Nói cách khác… nó… mất rồi.”

 

Hàm răng hàm dưới của đại yêu siết chặt đến suýt nát.

 

Trước khi hắn phát điên, ta khóc lóc:  

“Đại nhân! Ta còn hữu dụng mà! Ta thật sự rất hữu dụng!”

 

Hắn nén giận, hỏi:  

“Ngươi hữu dụng chỗ nào?”

 

“Ta… ta biết… trồng rau.”

 

04

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ta vội vàng tháo gói hương bên hông đưa cho hắn, bên trong là Linh Cữu Thảo do chính tay ta trồng.

 

Mèo trong thôn ta, không con nào cưỡng nổi mùi hương ấy.

 

Dù hắn là yêu, nhưng nói cho cùng cũng vẫn là... cùng loài, chắc cũng không khác lắm... chắc vậy?

 

Thế mà đại yêu vừa ngửi xong liền phun ra một ngụm máu!

 

Trời ơi đất hỡi, hôm nay ta nhất định phải chếc sao?!

 

Ta nghẹn họng muốn khóc: “Ta thật sự không làm gì cả!”

 

Đại yêu sắc mặt trắng bệch, vịn thân cây, m.á.u tươi tràn khỏi khóe miệng.

 

Khu rừng này có rất nhiều yêu vật, trận động tĩnh vừa rồi của chúng ta hẳn đã khiến không ít yêu quái chú ý.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu