Mèo đen mỗi năm ngày lại đến, dùng lưỡi l.i.ế.m vết thương cho ta.
Dần dần, ta có thể nhìn thấy mờ mờ hình dáng xung quanh.
07
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hôm đó, Hứa Bá Hoài trở về nhà, mở cửa mang theo một làn gió tuyết lạnh buốt.
Lúc ấy, ta mới nhận ra mùa đông đã đến.
Hắn phủi tuyết trên áo, như thường lệ kể ta nghe chuyện hôm nay:
"Hôm nay ta nghe một đoàn thương nhân từ kinh thành nói rằng đương kim Hoàng Thượng đang thực thi tân chính, đồng thời phát động chiến tranh lớn với Nam Di."
Giọng hắn có chút lo âu:
"Đại Nghiệp vừa mới thay đổi vương triều, triều đình chưa ổn định, quốc khố lại trống rỗng, không thích hợp mở rộng ra bên ngoài. Hoàng đế làm vậy thật không đúng, nhưng văn võ bá quan trong triều chẳng một ai dám can gián."
Ta nghe lời than phiền của Hứa Bá Hoài mà chẳng lấy gì làm lạ.
TruyenLau
Vũ Văn Mặc vốn không phải người có khí chất đế vương. Nếu không nhờ hút hết vận khí của nhị tỷ ta, hắn e rằng đã c.h.ế.t trong đám cỏ dại nơi lãnh cung từ lâu.
TruyenLau
Nhưng ngai vàng này, hắn cũng chẳng ngồi được bao lâu.
* Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chưa đến nửa tháng sau, tin tức Đại Nghiệp đại bại truyền về kinh thành.
Tên hèn nhát Vũ Văn Mặc sợ Nam Di thừa thắng xông lên, đe dọa ngai vàng của hắn, bèn đồng ý điều kiện của đối phương. Liên tiếp nhượng mười ba tòa thành, cống nạp hàng trăm vạn lượng hoàng kim, hàng ngàn tấm lụa là, xe ngựa vô số.
Nghe nói có một mãnh tướng từng tập kích doanh trại Nam Di trong đêm, c.h.é.m đầu tướng lĩnh địch, suýt nữa đảo ngược tình thế. Nhưng Vũ Văn Mặc lại sợ hãi, bèn tước áo giáp của vị tướng kia, đánh trăm quân côn để xin lỗi Nam Di, rồi hạ lệnh triệu hồi hắn về kinh, cắt đứt con đường ra chiến trường.
*
Hứa Bá Hoài tức đến mức ăn không nổi cơm, còn ta chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ rụt rè của Vũ Văn Mặc là không nhịn được cười.
Nghĩ tới đây, ta bật cười thành tiếng.
Hứa Bá Hoài kinh ngạc nhìn ta.
Ta chợt ngừng lại, thử động động mí mắt, chậm rãi mở mắt.
Trước mắt ta là một gương mặt khôi ngô, trên đó còn lấm tấm tro vì đun nước.
Ta nhìn hắn một lúc, khẽ cười:
"Hứa phu tử."
Vì lâu không nói chuyện, giọng ta trở nên khàn khàn.
Hứa Bá Hoài lui một bước, như chợt nhớ ra điều gì đó, lúng túng lau mặt.
"Cô... cô nương, ta... ta đi tìm thảo bá ngay!"
Hắn nói rồi vội vã bỏ chạy.
*
Thảo bá bắt mạch cho ta, không ngừng trầm trồ vì ta tỉnh lại quả là kỳ tích.
Ông làm đại phu cả đời, chỉ từng chữa những bệnh vặt như đau đầu, cảm sốt, đây là lần đầu tiên gặp một ca như ta, kích động đến mức vội vàng trở về nhà ghi chép lại.
Sau khi ông rời đi, trong căn nhà nhỏ chỉ còn lại ta và Hứa Bá Hoài.
Hắn bưng nước nóng đến:
"Ta định đợi nước sôi rồi gọi muội muội nhà bên qua, nhưng cô nương đã tỉnh, có thể rửa tay trước."
Trên mũi hắn vẫn còn chút tro, ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn ta. Mỗi khi vô tình chạm phải ánh mắt ta, đôi tai hắn lại đỏ bừng.
"Ta không lạnh, ngươi rửa trước đi."
Ta chỉ vào mặt hắn.
*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tin tức ta tỉnh lại nhanh chóng lan ra hàng xóm.
Mọi người kéo đến thăm, dù đôi mắt ta đã hồi phục nhưng gương mặt vẫn đầy sẹo.
Tuy vậy, họ không hề sợ hãi.
Hứa Bá Hoài lo lắng ta mới tỉnh, sức khỏe không chịu nổi, khéo léo tiễn khách.
Mấy đại nương trêu đùa hắn:
"Hứa phu tử biết quan tâm rồi. Bao giờ thì chúng ta được uống rượu mừng đây?"
Hắn cuống quýt giải thích, nhưng mọi người chỉ cười đầy ẩn ý rồi rời đi.
*
Hứa Bá Hoài nhìn ta, áy náy nói:
"Xin lỗi cô nương, ta sẽ nói rõ với mọi người. Danh tiết của nữ nhân là quan trọng nhất. Trước đây để cô ở chung một mái nhà với ta, quả thực là bất đắc dĩ. Nhưng xin cô yên tâm, ta luôn ngủ dưới đất, chưa từng vượt quá giới hạn!"
Nhìn dáng vẻ căng thẳng của hắn, ta bật cười:
"Ta biết mà. Còn nữa, ta tên là Cầm Sắt."
Hứa Bá Hoài sững người, rồi gật đầu:
"Cầm Sắt cô nương."
09
Từ hôm ấy, Hứa Bá Hoài bắt đầu lảng tránh ta một cách rõ rệt.
Một lần, ta bắt gặp hắn đang nói chuyện với Trương thẩm hàng xóm, định mượn nhà để chuyển ra ngoài sống.
Mèo đen báo với ta rằng Thích Sử không tìm được ta trong thành nên đã bắt đầu thiết lập phòng tuyến ở vùng ngoại ô.
Chẳng bao lâu nữa, lệnh truy nã ta sẽ được dán khắp nơi, ngay cả khu ổ chuột cũng không ngoại lệ.
Ta cố ý nói cho Hứa Bá Hoài biết tên "Cầm Sắt". Nếu hắn để tâm, hẳn đã biết ta là kẻ bị truy nã.
Phần thưởng lớn như vậy, liệu hắn có vượt qua được cám dỗ không?
Nếu hắn dám phản bội, ta sẽ hút cạn hắn để phục hồi dung mạo của mình.
*
Quả nhiên, hai ngày sau, ta thấy Hứa Bá Hoài lén lút ra ngoài, không lâu sau lại dẫn vài tên quan binh trở về.
Nhưng khi sắp đến nơi, hắn bất ngờ rẽ vào một con hẻm nhỏ.
Ta cảm thấy kỳ lạ, lặng lẽ đi theo.
*
Những con hẻm chằng chịt như mê cung, ta phải lòng vòng một lúc lâu mới nghe được tiếng ẩu đả.
Lần theo âm thanh, ta thấy mấy tên quan binh đang đánh Hứa Bá Hoài.
"Canh cả tuần trời cuối cùng cũng tóm được tên trộm! Ngươi dám xé lệnh truy nã, còn làm lỡ công việc của bọn ta, đánh c.h.ế.t ngươi!"
Theo từng cú đá, những tờ lệnh truy nã nhét trong n.g.ự.c Hứa Bá Hoài rơi vãi đầy đất, xếp chồng lên nhau dày cả gang tay.
Hóa ra, những ngày qua hắn ra ngoài sớm về muộn là để lén xé lệnh truy nã của ta.
*
"Meo—"
Tiếng mèo vang lên trong con hẻm vắng, khiến những kẻ kia dừng tay. Chúng quay lại, thấy một con mèo đen với đôi mắt xanh ngồi trên tường.
Mèo đen chậm rãi bước đi, hướng về cuối con hẻm.
Chúng nhìn theo, ta quay lại, đôi mắt đen sâu thẳm đã chuyển thành màu xanh thẫm, môi nhếch lên cười nhạt.
*
Sơn Tịch
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.