Sơn Tịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sơn Tịch

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 14

Ta giật nảy người, tay nhanh hơn não, lập tức ôm chặt lấy đuôi của hắn.

 

“Đại nhân! Đêm lạnh như thế, đuôi ngài có lạnh không? Để ta ủ ấm giúp!”

 

Chỉ thấy... lông của Bạch Già dựng đứng cả lên.

 

Một gương mặt từ tai đỏ đến tận cổ.

 

“Phụng — Sơn — Tịch!!”

 

Ta gần như bật khóc:  
TruyenLau.com
“Đại nhân! Ta vẫn thích ngài gọi ta là 'nha đầu kia' hơn…”

 

Trước khi hắn ra tay, ta thức thời quỳ sụp xuống, ôm lấy chân hắn mà khóc lóc:  

“Ta sai rồi!” TruyenLau

 

Hắn rút chân về, thu đuôi và tai, thân ảnh lóe lên, nhảy qua mấy ngọn cây, biến mất dưới ánh trăng.

  Website TruyenLau.com

Nhìn theo bóng hắn khuất dần, ta không yên tâm móc từ trong người ra chuột nhung đang ngủ say:  

“Chuột à, mau tỉnh lại, xem tỷ còn sống không… Vừa rồi Bạch Già mà không siết cổ ta chếc thì đúng là kỳ tích đấy!”

 

“Chít.”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ngày hôm sau, kế hoạch ám sát Bạch Già thất bại, chúng ta tiến vào hoàng đô.

 

Trái với tưởng tượng náo nhiệt, hôm nay kinh thành lại có chút vắng lặng.

 

Vừa vào thành, sắc mặt Bạch Già liền nghiêm lại, chóp mũi khẽ động, như đang đánh hơi thứ gì đó.

 

“Có người chếc.”

 

“Người ở hoàng đô đông như kiến, sinh lão bệnh tử là chuyện thường, có gì lạ đâu?”

 

Hắn liếc ta một cái:  

“Phía Đông Nam... có yêu khí.”

 

Ta ngẩn ra:  

“Ý ngài là — có yêu hành hung trong hoàng đô?”

 

Yêu gì mà gan to vậy? Không sợ chếc à?

 

Bạch Già tiếc nuối:  

“Tiếc là đến muộn một ngày, yêu khí còn sót lại không nhiều, không lần theo được.”

 

Ta nhướn mày, châm chọc hỏi:  

“Là người tình của ngài đấy à?”

 

Lần này, hắn thậm chí chẳng buồn liếc ta lấy một cái, cứ thế rảo bước đi tiếp.

 

Ta nhún vai.

 

Bộ dạng thất vọng ấy không giống đang truy hung thủ, lại giống bị người yêu phản bội hơn...

 

06

 

Những năm gần đây, phụ thân ta sống rất khấm khá. Trên đường, tuỳ tiện kéo một người lại hỏi nhà của Tập Yêu Sư họ Phụng ở đâu, người ta còn tranh nhau đưa ngươi đến tận cửa.

 

Ta và Bạch Già đứng trước cổng phủ họ Phụng, nhìn tấm biển treo bạch hoa mà trầm mặc.

 

“Trong nhà ngươi có người mất ư?”

 

“Không nghe nói gì cả. Trận rầm rộ thế này, chắc cũng phải là chủ nhân trong nhà chếc chứ? Là phụ thân ta, hay kế mẫu ta đây?”

 

Vừa bước lên bậc thềm, đã nghe thấy một tiếng khóc ai oán quen thuộc.

 

“Đại tiểu thư ơi, người c.h.ế.t thậc thảm quá! Cái đồ yêu nghiệt trời đánh, đại tiểu thư nhà ta còn nhỏ như thế, nó sao có thể ra tay tàn nhẫn vậy được!”

 

Ta tựa bên cửa nhìn thấy Phụng Nhị nước mắt nước mũi ròng ròng, đang vẽ vời màn tế khóc cho ta.

 

Thấy hắn diễn gần đủ rồi, ta gõ nhẹ vào cánh cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Phụng Nhị quay lại.

 

Đôi mắt hột đậu tròn xoe như sắp rớt ra ngoài.

 

“Ma a ——!”

 

Hắn vừa gào vừa chạy thẳng ra sau vườn, miệng la lối: “Oan hồn của đại tiểu thư về rồi!”

 

Tiếng động lớn như thế, khiến cả nhà lập tức bị đánh thức.

 

Người ra đầu tiên là phụ thân ta.

 

Đến khi tận mắt nhìn thấy ta, ta mới tin Tiểu Nương không hề nói dối — ta và ông ta thật sự giống nhau.

 

Phụ thân ta quả không hổ là Tập Yêu Sư từng trải, chỉ kinh ngạc trong chốc lát rồi nhanh chóng khôi phục phong thái điềm đạm.

 

Người theo sau ông ấy, hẳn là kế mẫu cùng nhị muội.

 

Không thể không nói, đất kinh thành quả thật dưỡng người — hai nữ nhân kia đứng cạnh nhau, nom chẳng khác gì tỷ muội.

 

Nghĩ đến lời Tiểu Nương kể về dung mạo mẫu thân ta khi sinh thời, nỗi hận trong lòng ta đối với phụ thân càng dâng cao thêm một phần.

 

Thì ra không phải ông ấy không biết cách yêu thương… mà là chưa từng yêu mẹ ta.

 

Ta liếc một vòng, không thấy ca ca đâu.

 

Có lẽ nhận ra nghi hoặc trong mắt ta, phụ thân nói:  

“Tử Lạc đang đi tróc yêu ở Đan Châu, chưa về kịp. Nhưng trước đó nó có gửi thư về, nói là đang trên đường hồi phủ.”

 

Ta gật đầu.

 

Ánh mắt ông ta lại chuyển sang Bạch Già bên cạnh ta: “Vị này là…”

 

Lo sợ ông ta nhận ra thân phận yêu vật của Bạch Già, ta theo phản xạ bước lên chắn trước hắn:  

“Là biểu—”

 

“Biểu ca.”

 

Bạch Già mỉm cười ôn hoà, tiếp lời ta:  

“Ngưỡng mộ đã lâu, bái kiến Phụng đại nhân, Phụng phu nhân, Phụng nhị tiểu thư.”

 

Ta ngây người, nhìn Bạch Già ung dung trò chuyện với phụ thân và mọi người, dựa vào dung mạo tuấn tú kia, khiến cả nhà cười nói vui vẻ.

 

“Trước giờ sao chẳng nghe nói đại tiểu thư còn có biểu ca?”

 

Bạch Già khẽ cười:  

“Di mẫu ta rời nhà từ thuở thiếu niên, sau khi xuất giá thì hiếm khi liên hệ với bên ngoại. Ta cũng chỉ tình cờ mới nhận lại được biểu muội. Không ngờ biểu muội lại có người cha lợi hại đến thế, đúng là di mẫu đã chọn đúng người.”

 

Câu này… là đang chửi phụ thân ta bạc tình bạc nghĩa.

 

Mẫu thân ta vì ông ấy mà lìa nhà đi xa, mối giao tình với thân tộc cũng nhạt dần. Đến nỗi thân nữ nhi của mình cũng phải dựa vào cơ duyên mới gặp lại người nhà.

 

Vậy mà ông lại cưới vợ mới, sống vinh hoa phú quý, còn đem con gái ruột tống đến nơi thâm sơn cùng cốc.

 

Không thể không nói, miệng lưỡi kiểu này, phải là người sống lâu, từng trải mới dám nói ra.

 

Sắc mặt phụ thân ta quả thật không dễ coi, nhưng người ta không hề nói sai, ông ta lại chẳng thể phát tác.

 

Lúc không khí đang cứng lại, một nam nhân từ ngoài cửa vội vã chạy vào.

 

Bộ dáng phong trần mệt mỏi, rõ ràng là vội vàng ngày đêm trở về.

 

Ta ngoảnh lại nhìn — ca ca cũng đang đỏ mắt nhìn ta.

 

Khi ta còn ở thôn trang dưới quê, chỉ có mỗi ca ca từng đến thăm. Lần nào cũng lén lút, đến rồi đi trong chớp mắt.

 

Ta biết, huynh ấy lén phụ thân đến thăm ta. Phụ thân hận không có ta, sao có thể cho phép huynh ấy quan tâm muội muội này?

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu