Sơn Tịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sơn Tịch

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 13

Sau khi có được nguyên đan, cảm giác của ta còn nhạy bén hơn trước.

 

Giờ đây, có một nhóm yêu vật cấp cao đang kéo tới nơi này.

 

Mất đi nguyên đan hộ thể, vị đại yêu này đối với bọn chúng chẳng khác gì món đại bổ.

 

Hiển nhiên hắn cũng nhận ra điều đó, lập tức túm cổ áo ta, bế xốc lên rồi lao vun vút trong rừng.

 

“Trước khi lấy lại nguyên đan, giữ mạng ngươi lại.”

 

Chúng ta rời khỏi khu rừng sâu.

 

Con yêu mèo này hiển nhiên cũng hiểu đôi phần về Tập Yêu Sư.

 

Hắn l.i.ế.m môi, để lộ hàm răng sắc nhọn, đôi đồng tử lóe lên tia sáng mê hoặc, nhìn ta như rắn độc nhìn con mồi:  

“Người phàm kết khế ước với yêu, có thể đồng tu công lực. Ngươi đã lấy nguyên đan của ta… thì dùng thân mà bồi hoàn đi.”

 

Ta: “!”

 

“Đại nhân thứ lỗi, cách ấy chỉ hiệu quả với Tập Yêu Sư đã vào hàng cao thủ. Với một kẻ như ta, còn chưa nhập môn, cùng ngài song tu chỉ tổ kéo chân ngài mà thôi.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Ta nặn ra nụ cười:  

“Ngài là đại yêu cao quý, hẳn chẳng thèm kết khế ước với loại vô dụng như ta. Hay là, tiểu nhân có biết một cách giải khế, hay là… chúng ta thử xem?”

 

Hắn cười nhạt: “Đừng phí công. Khi chưa lấy lại nguyên đan, ngươi đừng mơ được rời đi nửa bước.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Ta quýnh lên: “Không được đâu, ta còn phải vào kinh thành. Các ngài là yêu, chẳng phải ghét nhất là nơi đông người sao? Mà kinh thành thì phồn hoa náo nhiệt lắm đấy, ngài chắc chắn sẽ không thích đâu!”

  TruyenLau

Hắn khựng lại, ngẩng đầu: “Ngươi là người kinh thành?”

 

“Không hẳn, nhưng ca ca ta làm việc ở đó.”

 

Hắn nhếch môi cười: “Vậy thì cứ tiếp tục vào kinh, mang ta theo.”

 

“Cái gì?! Ngài điên rồi sao? Ngài là yêu cơ mà!”

 

“Ta tên là Bạch Chỉ, dám nói thêm một chữ ‘yêu’, ta ăn ngươi.”

 

Nghĩ đến những người từng bị yêu mèo hút cạn sinh khí, ta theo bản năng ôm lấy cổ.

 

Dưới sự ép buộc của Bạch Già, ta đành phải tiếp tục hành trình vào kinh thành.

 

Ban đầu ta còn lo hắn với bộ dạng yêu vật sẽ gây rắc rối, ai ngờ sáng hôm sau hắn đã thu lại hết yêu khí, không biết từ đâu kiếm được một bộ y phục sạch sẽ, nhìn chẳng khác gì một thư sinh văn nhã.

 

Để tránh bị nghi ngờ, hắn đi đâu cũng tự xưng là biểu thúc của ta.

 

Ta nhịn không được mà nhắc nhở mấy lần:  

“Đại nhân, dung mạo thế này mà gọi là thúc thúc thì không hợp lắm đâu. Hay ngài biến dung thử xem?”

 

Bạch Già mặt lạnh như tiền:  

“Tuổi ta làm thúc thúc ngươi không oan đâu. Vì hòa nhập nhân gian, nhịn một chút cũng không sao.”

 

Ta: “….”

 

Bạch Già hình như rất nóng lòng muốn đến hoàng đô, suốt dọc đường gần như đi không nghỉ, chỉ thỉnh thoảng dừng lại điều tức.

 

Ta thử dò hỏi:  

“Đại nhân đến hoàng đô làm gì? Yêu cũng mê chốn phù hoa sao?”

 

Bạch Già vừa nhai Linh Cữu Thảo ta hái cho, vừa đáp:  

“Giếc người.”

 

Bánh bao trong tay ta lập tức hết ngon.

 

Suýt nữa thì quên — hắn là đại yêu giếc người không chớp mắt.

 

Giờ hắn lại còn kết khế ước với ta, chẳng phải ông trời đang ban cho ta cơ hội diệt trừ yêu nghiệt sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Ngươi đang nghĩ gì vậy?”

 

Ta bật dậy:  

“Ta nghĩ là Linh Cữu Thảo này khô héo mất rồi, ta và Tiểu Bạch đi hái ít mới cho ngài.”

 

Ta vơ lấy chuột nhung đang gặm quả, rảo bước ra ngoài.

 

Chờ khi chắc chắn Bạch Già không trông thấy, ta thì thầm với chuột nhung:  

“Tiểu Bạch, đi tìm đủ mấy loại cỏ độc này. Tối nay thành hay bại… trông cả vào ngươi đó!”

 

05

 

Đêm ấy, ta nghiền độc thảo thành nước, bôi lên Linh Cữu Thảo, rồi mang đến dâng cho Bạch Già.

 

Hắn liếc ta một cái đầy ẩn ý, thản nhiên cho vào miệng nhai nuốt như không có chuyện gì.

 

Trong lòng ta không khỏi đắc ý.

 

Độc không chếc được ngươi, thì cũng để ngươi biết tay.

 

Ngày nào cũng hăm dọa ta, ngươi nghĩ ta chịu mãi sao?

 

Đợi ngươi chếc rồi, khế ước tự giải, ta lại thong thả vào kinh tìm ca ca.

 

Ta cười rạng rỡ nhìn hắn:  

“Ngài ăn nhiều một chút nhé!”

 

Hắn nhàn nhạt dời mắt đi.

 

Khoan đã, sao ta có cảm giác... hắn đang cười nhạo ta?

 

Cảm giác ấy quả không sai, bởi ngay sau đó, Bạch Già hờ hững mở miệng:  

“Đi thêm mười dặm nữa là đến Ảo Lâm, nơi ấy có một loại độc mộc tên là Mỹ Nhân Cô, có thể độc chếc yêu vật dưới Lục giai. Tuy với ta vô dụng, nhưng vị cũng không tệ. Ngươi nếu rảnh, có thể hái thử vài cây, còn hơn mấy thứ độc dở người này của ngươi.”

 

Hắn lắc lắc cọng Linh Cữu Thảo trong tay, tiện tay gõ vào trán ta một cái.

 

Ta đang định cãi, ai ngờ vừa chạm mắt hắn, ngất luôn.

 

Bạch Già nhướng mày:  

“Quả nhiên ngươi không lừa ta, đúng là đồ gà mờ.”

 

Ta bôi kịch độc lên Linh Cữu Thảo, hắn dùng cỏ đó đánh ta, còn trách ta yếu?

 

Sau đó, ta thử dùng lửa đốt, kết quả bị hắn dắt ngược lửa về, cháy mất đôi lông mày.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Dùng d.a.o tập kích, kiếm… gãy.

 

Đêm xuống thắt cổ hắn, dây đứt.

 

Ta thiết kế để hắn rơi vào đầm lầy, kết quả bị hắn... chôn ta một đêm dưới đất.

 

...

 

Cho đến một đêm nọ, Bạch Già ngồi bên suối điều tức, để lộ nửa thân yêu.

 

Sách nói, khi yêu tu luyện, thường sẽ không kìm được mà lộ ra chỗ yếu hại nhất, mà chỗ ấy thường chính là mệnh môn.

 

Ta nhìn chằm chằm vào chiếc đuôi lông xù thả sau lưng hắn, trong lòng kích động, siết chặt tay.

 

Nhờ hợp nhất nguyên đan, Bạch Già không bài xích khí tức của ta, nên khi ta lại gần, hắn cũng chẳng hề phát giác.

 

Hắn điều tức rất chăm chú, cứ như hoàn toàn bịt kín ngũ cảm.

 

Ta đặt tay lên Tróc Yêu Thứ, hai mắt rực sáng đầy hưng phấn.

 

Ngay lúc ta định ra tay — hắn bỗng quay đầu lại.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu