Ta Xấu Xí, Còn Chàng Thì Mù

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ta Xấu Xí, Còn Chàng Thì Mù

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1: 1

Ta xuyên vào một quyển tiểu thuyết cổ đại, vô tình cứu được nam chính.



Ta là một cô gái xấu xí, còn hắn là một người mù.



1.



“Đa tạ cô nương đã cứu mạng, ngày sau nhất định báo đáp.”



Tay ta khựng lại khi đang bưng bát thuốc:



“Không cần, sau khi mắt ngươi khỏi rồi thì mau chóng rời đi.”



Người trước mặt, đôi mắt bị che bằng một dải lụa trắng, là người ta cõng về ba hôm trước.



Hắn hôn mê suốt ba ngày, đến hôm nay mới tỉnh, cũng là lúc ta biết được thân phận của hắn, nam chính Vi Vô Nhai, người sẽ xưng bá thiên hạ trong cuốn tiểu thuyết mà ta từng đọc.



Mấy tháng trước ta xuyên không đến đây, biết được mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết cổ đại.


Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mà nhân vật ta xuyên vào, duy nhất có điểm khớp trong cốt truyện, chính là vị “thần y” chỉ được nhắc thoáng qua.



Bởi vì không chịu nghe lệnh Vi Vô Nhai mà bị hắn một kiếm g/i/ế/t c/h/ế/t.

TruyenLau.com

Ba hôm trước ta nhặt hắn về chỉ là để cứu người tích đức, cũng vì… hắn quá đẹp trai.



Không ngờ, lại nhặt trúng nam chính.

Nguồn copy từ TruyenLau.com

Bát thuốc trong tay bỗng trở nên nóng bỏng. Nhưng người cũng đã cứu rồi, cùng lắm thì đuổi đi sớm một chút là được.



Nghĩ vậy, ta đưa bát thuốc qua cho hắn, nhưng Vi Vô Nhai vì bị mù nên khó cử động, ta đành ngồi xuống đút cho hắn uống.



Sau khi uống xong, ta bắt đầu phối thuốc để đắp lên mắt cho hắn.



Một giọng nói trầm thấp, dịu dàng vang lên bên tai ta:



“Cô nương, sao lại một mình sống nơi rừng sâu núi thẳm thế này?”



“Xấu xí. Giữa phố thị phồn hoa không hợp với ta.”



Đây là sự thật. Nguyên chủ trước kia cũng vì bị người ta chê cười quá lâu nên mới dọn đến nơi này sống ẩn cư.



“Vậy… người thân của cô nương đâu rồi?”



Ta tháo dải băng trên mắt hắn ra, đắp thuốc vào.

“Ta chỉ còn một mình.”



Vi Vô Nhai ngồi yên bất động, ta vừa đắp thuốc xong thì hắn lại hỏi tiếp:



“Vậy cô nương đến đây từ bao giờ?”



Một câu hỏi đầy ý thăm dò như vậy, nếu ta còn không hiểu thì đúng là ngốc thật rồi.



Tay ta siết mạnh dải vải buộc quanh mắt hắn, thắt một nút c/h/ế/t.



“Không muốn trị thì đi ngay đi.”







Một lúc lâu sau, hắn mới cất tiếng:



“Đã mạo phạm.”



“Bệnh đa nghi quá nặng, bất lợi cho việc hồi phục.”



Ta ném lại một câu, vội vàng rời khỏi căn nhà.



Không phải ta cứng rắn… mà là sợ… bị đ/â/m c/h/ế/t.



2.



Ra khỏi phòng, sau nhà có một con suối nhỏ, lúc ta vừa xuyên tới nơi này thì đang nằm trong đó.



Hồi ấy hoảng loạn đến mức, vừa nhìn thấy gương mặt mình phản chiếu trong nước, ba hồn bay mất hai.



Ta đưa tay khuấy nước, bóng người trong làn nước lay động.



Một bên má trái là mảng bóng tối lớn, vết sẹo để lại từ khi nguyên chủ còn nhỏ.



Nhiều năm qua, nàng luôn tìm mọi cách để khiến mình trở nên xinh đẹp hơn, nhưng có những loại dược liệu, đâu phải muốn là có thể tìm được.



Ta ngồi lại bên suối một lát, rồi quay về sân hái ít rau, nấu một bữa đơn giản, chia thành hai phần, mang một phần đến cho Vi Vô Nhai.



Hắn ăn mà nhíu mày, nhưng cũng không nhả ra.



“Khó ăn lắm sao?”



Vi Vô Nhai khẽ lắc đầu:



“Tạm được.”



Buổi tối sau khi thay thuốc cho hắn xong, lúc ta đang đi ra đến cửa thì bị gọi lại:



“Cô nương, còn chưa biết tên của ngươi là gì.”



Ta dừng chân, quay đầu đáp:



“Ta là Liễu Lê, tên là Liễu Lê.”



Vi Vô Nhai gật đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



“Liễu cô nương, chẳng hay… không định hỏi tại hạ điều gì sao?”



Hỏi hay không hỏi ta đều đã biết hết cả, nên từ trước đến nay chưa từng chủ động nhắc tới.



Nhưng giờ hắn đã mở lời, thì ta cũng không ngại đáp lễ.



“Họ gì tên là gì? Nhà ở đâu? Song thân còn sống không? Có mấy huynh đệ? Đã có hôn phối chưa?”



Vi Vô Nhai nghe xong, khóe môi hơi cong lên, giọng nói cũng mang theo vài phần ý cười:



Hạt Dẻ Rang Đường

“Tại hạ Ngô Nhai, quê ở Xương Bình, phụ mẫu còn sống, ba người huynh muội, chưa có hôn phối.”



Nghe xong, khóe môi ta giật giật.



Ngoại trừ câu cuối, mấy câu đầu đều là nói dối cả.



“Được rồi, ta biết rồi. Ngươi nghỉ ngơi đi.”



Nói xong ta quay người đi ra ngoài, tiện tay khép cửa lại.



Đã không muốn nói thật, thì còn chủ động hỏi làm gì?



Ta thật sự không hiểu nổi.

3.



Vài ngày trôi qua, ta đã thử vô số loại thuốc cho Vi Vô Nhai, nhưng đôi mắt của hắn vẫn không có chút khởi sắc nào.



Ta bắt đầu hoài nghi nghiêm trọng về tay nghề y thuật của bản thân.



Nhưng nghĩ lại, chắc là do thương thế của Vi Vô Nhai quá nặng, cứ tiếp tục thử, kiểu gì cũng có tác dụng.



Ta thở dài một hơi, tiếp tục bày biện đống thảo dược trong tay, thì bỗng nghe thấy giọng nói của Vi Vô Nhai vang lên từ trong phòng.



“Liễu cô nương thở dài… là gặp chuyện khó khăn gì sao?”



Ta giật mình nhìn về phía gian phòng, trong lòng thầm nhủ: Nam chính thính tai vậy luôn à?



“Cái đó mà ngươi cũng nghe ra được?”



“Không giấu gì cô nương, tại hạ là người luyện võ, đối với âm thanh khá nhạy bén.”



Ta gật gù, ít ra lần này hắn không nói dối.



Ta lại cố tình thở dài lần nữa, định dọa hắn một chút:



“Cũng không phải đại sự gì, chỉ là mắt của ngươi e là… không chữa được rồi.”



Bên trong yên tĩnh một lát, rồi cánh cửa bị đẩy ra.



Vi Vô Nhai bịt mắt đứng ở ngưỡng cửa, dáng người cao gầy, lộ ra một vẻ yếu ớt tao nhã hiếm thấy, thứ gọi là “mỹ cảm bệnh tật”.



“Tận nhân lực, thính thiên mệnh.” (Ý là: “Cố hết sức người, nghe trời định.”)



Nói thì thật hay. Vậy mà sau này lại g/i/ế/t c/h/ế/t nguyên chủ người ta?



Ta không rõ là do hắn diễn giỏi, hay là do ta mắt mù, mấy ngày ở chung, thật sự không nhìn ra hắn là cái kiểu người động một chút là g/i/ế/t người không chớp mắt.

Trong truyện, bối cảnh là thời loạn thế, hoàng quyền suy tàn, chư hầu khắp nơi nổi dậy, ai cũng muốn giành ngôi xưng bá.



Vi Vô Nhai cũng không ngoại lệ.



Nhưng khác ở chỗ, hắn là vì báo thù.



Khi tranh giành ngôi vị, phụ thân hắn – Tấn An Vương – bị vu oan, cả nhà hơn trăm mạng người, từ người lớn đến trẻ nhỏ, kể cả hạ nhân cũng không một ai sống sót.



Chỉ có mình hắn may mắn thoát được.



Sau nhiều năm âm thầm bày mưu tính kế, hắn gây dựng thế lực, chiếm cứ một phương, trở thành chủ của đất Việt Châu.



Trong nguyên tác, hai năm sau, hắn sẽ tiến quân vào hoàng thành, đoạt ngôi xưng đế.



Văn miêu tả hắn: quyết đoán sát phạt, thủ đoạn tàn nhẫn.



Thế nên, hắn đã muốn đóng kịch, ta cũng không vạch trần, chỉ hỏi:



“Đã có thể đi lại rồi, vậy có thể giúp một việc được không?”



Vi Vô Nhai nghiêng đầu, đầy vẻ nghi hoặc.

Ta dắt hắn ra sau nhà, đến bên con suối nhỏ.



“Dạo gần đây ăn rau xanh đến phát ngấy, mà ta cũng không có tiền. Trong suối có nhiều cá, ngươi giúp ta bắt vài con đi?”



Ta đưa hắn một cây xiên sắt, rồi kéo ghế ra ngồi một bên quan sát.



Vi Vô Nhai nghiêng đầu hỏi ta:



“Liễu cô nương… ngươi bảo một người mù đi bắt cá cho mình?”



Ta trả lời rất nghiêm túc:



“Có lẽ ngươi chưa biết, ta e là còn không bằng một người mù như ngươi đấy.”



Nghe xong, Vi Vô Nhai tiến sát bờ suối, nhẹ nhàng vung tay, nước b.ắ.n lên tung tóe, đúng lúc văng cả vào mặt ta.



Ta nghi ngờ hắn cố ý.



Nước suối sao có thể b.ắ.n xa đến thế, lại đúng hướng ta đang ngồi?



Nhưng dù thế nào, cuối cùng hắn cũng xiên được một con cá thật.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu