Ta Xấu Xí, Còn Chàng Thì Mù

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ta Xấu Xí, Còn Chàng Thì Mù

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 13

16.



Cũng có thể là ta gặp may, đi chưa tới một tháng thì đã tình cờ gặp được Đoạn Ngôn Triệt trên đường.



Nghe nói mục đích của ta, hắn tỏ ra rất vui vẻ, sẵn sàng cho ta đi cùng. Trên đường, ta phát hiện ra, Đoạn Ngôn Triệt đúng là… mồm rất lắm chuyện.



“Vô Nhai ấy hả, cái tính đúng là cứng đầu không chịu nhận thua, còn hay suy nghĩ nhiều. Mấy năm nay hắn khổ sở lắm luôn…”



Như thể đổ đậu trong bao, những năm tháng cực khổ của Vi Vô Nhai cứ thế được bày ra trước mắt ta, còn thảm hơn gấp trăm ngàn lần so với những gì ta biết.



Có Đoạn Ngôn Triệt đi cùng, hành trình của ta vừa nhanh hơn, vừa an toàn hơn. Không bao lâu sau, chúng ta đã hội ngộ được với Vi Vô Nhai. Website TruyenLau.com



Trên đường đi ta chẳng hồi hộp gì, vậy mà giờ đây lại thấy lo lắng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com


Ta cứ đi tới đi lui trước cửa, không dám bước vào, Đoạn Ngôn Triệt nhìn mà cạn lời, tự mình vào trước.

Nguồn copy từ TruyenLau.com

Ta ngẩng đầu nhìn trời, giống hệt lần trước, đêm nay lại là trăng tròn.



Ta dứt khoát ngồi xuống băng đá cạnh sân, định bụng ngẫm nghĩ xem lát nữa nên mở lời thế nào.



Tỏ tình… ta chưa từng làm chuyện này bao giờ cả.



“Vì sao không vào?”



Ta quay đầu theo tiếng gọi, thấy Vi Vô Nhai đứng dưới mái hiên, vẻ mặt mệt mỏi nhưng khóe mắt lại mang theo ý cười. Nhưng ngay giây tiếp theo, hắn lại nhíu mày:



“Nàng không nên đến đây, quá nguy hiểm.”



“Ta… ta…”



Xong rồi, vẫn chưa nghĩ xong phải nói gì hết!?



Vi Vô Nhai lại tự nhiên bước tới, khoác cho ta một chiếc áo:



“Trời sang đông rồi, lạnh đấy. Ngày mai ta sẽ cho người đưa nàng về Việt Châu. Ngọc bội ta đưa nàng, vẫn còn chứ?”



Ta còn chưa kịp đáp, hắn đã tiếp lời:



“Lần trước chưa kịp nói, khối ngọc đó có thể điều động toàn bộ tài sản của ta ở các ngân hàng. Về Việt Châu rồi, nàng có thể dùng để làm ăn buôn bán nhỏ cũng được, ngồi ăn chờ chếc cũng xong, đủ sống rồi.”



Vi Vô Nhai ngừng một chút, lại nói tiếp:



“Còn nữa, Tống Lan Đình tuy có hơi ngốc, nhưng là người rất tốt…”



Cảm giác này… chẳng khác nào đang giao phó hậu sự. Không biết vì sao, trong nguyên tác, Vi Vô Nhai lúc tiến quân về hoàng thành thì tràn đầy tự tin, giờ lại là chuyện gì không ổn?



Ta vươn tay cắt ngang lời hắn:



“Khoan đã, chàng đừng nói nữa. Ta tới đây là có việc chính.”



Vi Vô Nhai: “Chuyện gì?”



Ta tháo mạng che mặt xuống, nhón chân lên, khẽ hôn một cái lên khóe môi của Vi Vô Nhai. Sau đó, như ném ra một quả bom, ta dõng dạc tuyên bố:



“Ta muốn chàng báo đáp ân tình của ta, lấy thân báo đáp!!”



Chàng đứng bất động, không phản ứng.

Giọng ta theo đó cũng nhỏ dần:



“Được không?”



Vi Vô Nhai vẫn không phản ứng gì, ta thật chẳng đoán nổi hắn đang nghĩ gì. Ta bỗng nhiên ngồi phịch xuống, bày ra dáng vẻ làm nũng, mở miệng nói:



“Chẳng lẽ chàng định từ chối ta à? Nhưng ta mặc kệ đấy nhé, từ giờ trở đi, chàng đi đâu ta theo đó! Người ta vẫn bảo ân cứu mạng thì phải lấy thân báo đáp, trước kia ta từng cứu chàng, chàng còn chưa báo đáp mà…”



Vi Vô Nhai đột nhiên cúi người ôm chầm lấy ta, siết mạnh đến mức tay ta đau nhói. Hắn nói:



“Được, ta lấy thân báo đáp.”



Tim ta đập thình thịch không ngừng, ta vùng vẫy đứng dậy, chỉ vào mặt mình hỏi:



“Có đẹp không?”



Mặt ta lành rồi mà, sao chàng không khen ta lấy một câu chứ?



Vi Vô Nhai: “Đẹp.”



Ta đang vui mừng thì bỗng nghe thấy một tràng ho nhẹ:



“Khụ khụ khụ, còn có người ở đây mà…”



Đoạn Ngôn Triệt đang nhìn chằm chằm bọn ta:



“Có chuyện quan trọng, thật sự có chính sự.”



Chẳng bao lâu sau, ba người chúng ta cùng ngồi quanh chiếc bàn. Đoạn Ngôn Triệt lấy một bức thư đưa cho Vi Vô Nhai.



“Ngươi đoán đúng rồi. Dương Kỳ đúng là định bắt tay với Vĩnh Bình Vương. Hắn đã đem Doãn Như Tuyết dâng cho Vĩnh Bình Vương.”



Chỉ một câu, khiến ta chấn động đến hai lần.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vĩnh Bình Vương trong nguyên tác là một kẻ háo sắc nổi tiếng, từng định giở trò với nữ chính. Khi đó Dương Kỳ còn liều c/h/ế/t bảo vệ nàng ta, vậy mà bây giờ lại chủ động đem nữ chính dâng tặng!?



Ta hỏi ra nghi hoặc trong lòng:



“Dương Kỳ chẳng phải thích Doãn Như Tuyết sao?”



Đoạn Ngôn Triệt cười khẩy:



“Có thể là vậy, năm xưa vì nàng ta mà suýt nữa đánh nhau với Vô Nhai. Giờ thì ngay cả nàng ta cũng bị đem ra làm vật hy sinh.”



Vi Vô Nhai lắc đầu:



“Hắn không thích, chỉ là cố tình diễn cho chúng ta xem thôi.”



Ta lục lọi trong ngực, lấy ra phương thuốc mà sư phụ để lại, đưa cho Vi Vô Nhai:



“Hồi đó ta bị ám sát, bọn họ nhắm vào phương thuốc này. Ta nghĩ rất có thể là Dương Kỳ.”



Về sau ta ngẫm lại lời sư phụ nguyên chủ từng nói, ngày càng chắc chắn rằng người có khả năng muốn đoạt phương thuốc nhất chính là Dương Kỳ.



Đoạn Ngôn Triệt mở ra xem lướt qua:



“Phương thuốc gì vậy?”



“Giải độc đan, do sư phụ ta bào chế. Có thể giải trăm loại độc.”



Sau khi về lại căn nhà nhỏ, ta đã thử làm theo phương thuốc này, và cũng nhờ vậy mà ký ức sâu hơn của nguyên chủ dần hiện ra, trí nhớ hai người chúng ta đang hòa hợp ngày một tốt.



Đôi mắt Đoạn Ngôn Triệt sáng rực: “Lợi hại vậy sao?”



Ta gật đầu, đưa tay lấy ra hai lọ thuốc từ bọc hành lý bên cạnh, đưa cho họ:



“Phòng lúc bất trắc.”



Vi Vô Nhai nhận lấy lọ thuốc, bỗng nhiên hỏi:



“Nàng có biết nàng có một vị sư cô không?”



Ta nghiêm túc hồi tưởng lại, quả thật có:



“Có một vị, nhưng ta chỉ gặp một lần. Sao vậy?”



Vi Vô Nhai và Đoạn Ngôn Triệt liếc nhau, rồi đồng thời gật đầu.



“Nay bà ấy đang ở bên Dương Kỳ, mà Dương Kỳ đối xử với bà ấy rất tốt.”



Ta: “???”



Chấn động! Nam phụ trong tiểu thuyết lại thay lòng đổi dạ, rốt cuộc là cốt truyện đã lệch hướng, hay bản chất con người thay đổi!

17.



Buổi tối, khi ta đang chuẩn bị đi ngủ, Đoạn Ngôn Triệt lén lút đến tìm ta, nhờ ta giúp một chuyện. Ta đồng ý.



Nửa đêm, đang ngủ mơ mơ màng màng, thì có tiếng động lén lút bên ngoài cửa sổ. Ta đã uống thuốc giải độc từ trước, nhưng vẫn phối hợp giả vờ ngất đi.



Lúc tỉnh dậy, ta phát hiện mình bị trói vào một cây cột.



Trước mặt là một người quen thuộc.



“Dương sư thúc, ngươi làm gì thế? Sao lại trói ta?”



Dương Kỳ cầm kiếm dí vào cổ ta, mặt mày hung dữ:



“Giao phương thuốc ra đây.”



Ta nghi hoặc hỏi:



“Phương thuốc gì cơ?”



Chưa kịp để hắn dọa dẫm thêm, cửa đã bị đẩy ra, một nữ nhân trung niên bước vào, trông có vẻ lớn tuổi hơn Dương Kỳ đôi chút.



Hẳn là sư cô Như Nguyệt của ta.



“Dương Kỳ, sao đệ lại trói con bé tới đây?”



Vừa nói, bà vừa định cởi dây trói giúp ta, nhưng lại bị Dương Kỳ ngăn lại.



Hai người tranh cãi ngay trước mặt ta, Dương Kỳ như sắp phát điên:



“Giờ sắp tới tay rồi, sao có thể buông bỏ được!”



Như Nguyệt chắn trước người ta:



“Nhưng chuyện này đâu liên quan đến con bé.”



Dương Kỳ gằn từng chữ:



Hạt Dẻ Rang Đường

“Sao lại không liên quan? Phương thuốc ở trên người nó! Có được loại thuốc này, đệ sẽ tăng cường nội lực, ngai vàng ắt thuộc về đệ!”



Ờ…



 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu