Theo nguyên tác, họ đã chọn quan đạo, nhưng lại gặp phải sơn tặc, Dương Kỳ bị đ/â/m mù một mắt chính là ở đoạn này.
Vi Vô Nhai trầm ngâm một lát, rồi ngẩng đầu:
“Đi quan đạo.”
Ta thầm nghĩ: Kịch bản y nguyên như cũ, vậy thì phải bám chặt lấy Vi Vô Nhai mới được. Không thì… mất mạng như chơi!
Xe ngựa bắt đầu lăn bánh, chưa đi được mấy bước, lại dừng.
“Công tử, nếu đi đường trái, sẽ đến nơi nhanh hơn.”
Giọng nói này… là Dương Kỳ.
Ta thoáng nghi hoặc.
TruyenLau.com
Hắn lại muốn chọn con đường mà lẽ ra không nên đi sao?
Chẳng lẽ… hắn biết vận mệnh của mình?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vi Vô Nhai lại thản nhiên đáp:
TruyenLau.com
“Vậy thì đi bên trái.”
Giọng điệu tùy ý, như thể đi đường nào cũng không quan trọng.
Ngay sau đó, hắn lại mở miệng hỏi ta, giọng bình thản nhưng… ẩn chứa gì đó không rõ:
“Liễu cô nương và Dương Kỳ rất thân sao?”
Bị hỏi bất ngờ, ta giật mình hoàn hồn, thấy hắn đã gập sách lại, ánh mắt đen nhánh khó đoán đang dán lên người ta.
Không phải lại nghi ngờ ta chứ!?
Ta theo bản năng lắc đầu lia lịa:
“Không thân đâu, chỉ là hồi nhỏ gặp vài lần thôi.”
Vi Vô Nhai lại từ tốn nâng quyển sách lên lần nữa, như thể vô tình nói:
“Ồ, mới nghe thấy giọng hắn mà ngươi đã xuất thần, vẻ mặt đầy mong nhớ.”
Ta đưa tay sờ má, nhíu mày:
“Có… có sao?”
Chẳng lẽ biểu cảm của ta tệ đến mức đó sao?
Còn ‘vẻ mặt mong nhớ’ là thế nào?
Nghe như ta thầm thích Dương Kỳ không bằng!
Ta quay sang nhìn hắn, thì phát hiện …khóe môi Vi Vô Nhai khẽ cong lên, nét cười chưa kịp thu lại.
…
Hạt Dẻ Rang Đường
Ta: Ngươi đấy nhé, mặt thì nghiêm túc, mà lòng lại thích trêu người thì nói thẳng đi!
11.
Ta vốn tưởng rằng đổi sang con đường bên trái, cốt để thay đổi cốt truyện, sẽ không còn nguy hiểm gì, nhưng không ngờ đi chưa bao lâu, chúng ta vẫn gặp phải sơn tặc.
Ta đứng cạnh Vi Vô Nhai, không nhịn được liếc mấy lần về phía Dương Kỳ.
Cái ý kiến vừa rồi của hắn về việc đổi đường đi, rốt cuộc có phải là trùng hợp không?
Ngay sau đó, ta thấy hắn lùi lại vài bước, đến đứng cạnh ta, tức là sau lưng Vi Vô Nhai và Đoạn Ngôn Triệt.
Hắn còn quay sang cười với ta, ra vẻ quan tâm:
“Liễu sư điệt, cẩn thận một chút nhé.”
Ta cũng mỉm cười gật đầu, lặng lẽ dịch chân sang bên, tiến gần hơn về phía Vi Vô Nhai và Tống Lan Đình.
Phía trước, đám sơn tặc cầm d.a.o mà không dám xông tới, ai nấy như chuột thấy mèo, hoàn toàn không có chút sát khí nào.
Ta không nhịn được thì thào một câu:
“Như vậy mà cũng đòi cướp à?”
Vi Vô Nhai nghiêng đầu, đáp nhỏ:
“Giả vờ dọa dẫm thôi, để kiếm miếng ăn.”
Tống Lan Đình nghe thấy cũng ghé đầu lại, như thể đang giảng giải cho ta:
“Ý là… bọn họ thật ra không biết võ công, chỉ dọa người thôi.”
Ta lườm hắn một cái, ý bảo ta đâu có ngu như thế, hắn mới ngượng ngùng rụt đầu lại.
Vi Vô Nhai rút từ tay áo ra một túi bạc, ném sang bên kia, giọng lạnh lùng, ánh mắt sắc bén:
“Muốn tiền hay muốn mạng?”
Tên sơn tặc bên kia run run nhặt túi bạc lên, mở ra xem xong liền nhét vào người, không nói một lời, quay đầu chạy biến!
Ta: ( ?д? )
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta thừa nhận…
Trước cái gọi là cốt khí, tiền bạc thực sự có sức nặng rất lớn.
Nhưng Dương Kỳ đứng bên cạnh ta lại đột nhiên bước lên, hướng về phía Vi Vô Nhai đề nghị:
“Công tử, chi bằng diệt khẩu?”
Ta hơi kinh ngạc nhìn hắn.
Không mang chút tâm địa hiểm độc, thật đúng là không thể hiểu được con người này!
Tống Lan Đình bên cạnh thì nhỏ giọng lầm bầm:
“Thấy chưa, ta nói rồi mà, người này xấu tính lắm…”
Nhưng nói là lầm bầm… giọng hắn lớn đến nỗi cả đoàn người đều nghe rõ rành rành.
Không khí lập tức trở nên im lặng lạ thường, cho đến khi Đoạn Ngôn Triệt phá lên cười trước:
“Hahaha ha ha ha ha ha ——”
…..
Chặng đường tiếp theo vô cùng suôn sẻ, Dương Kỳ một cách hữu ý vô tình đã tránh được không ít nguy hiểm, bình an vô sự đến được Ung Châu, điều đó khiến ta có một cảm giác rất lạ lùng.
Nhưng ta cũng không có thời gian để nghĩ nhiều, bệnh của Tống phu nhân không thể chờ được, vậy nên vừa vào đến Ung Châu, ta và Tống Lan Đình đã bắt đầu chạy khắp nơi tìm thuốc.
Chỉ là loại thuốc này quá quý hiếm, không dễ gì mà tìm được.
Mấy ngày nay chúng ta bôn ba khắp nơi, còn Vi Vô Nhai thì suốt mấy ngày liền chỉ ru rú trong khách điếm không hề bước ra ngoài.
Đến ngày thứ ba, khi ta đã đội xong mạng che mặt chuẩn bị ra ngoài, Vi Vô Nhai gọi ta lại ở đầu hành lang:
“Liễu Lê.”
Ban đầu, khi nghe thấy cách gọi này, ta còn chưa quen.
Bởi vì trước giờ hắn chỉ toàn gọi ta là ‘Liễu cô nương’, chưa từng gọi tên ta.
Trên mặt Vi Vô Nhai vẫn mang theo nụ cười như thường lệ:
“Tối nay ở Quế Bình Các có một buổi đấu giá.”
Nghe đến đây, ta lập tức vỗ trán, suýt chút nữa thì quên mất chi tiết này, thuốc của nữ chính hình như cũng được tìm thấy trong buổi đấu giá đó.
Đoạn Ngôn Triệt đột nhiên từ trong phòng đi ra, tay phe phẩy quạt:
“Đi cùng bọn ta đi, đừng đi lung tung với cái thằng ngốc kia nữa.”
Ta gật đầu thật sâu, biểu thị hoàn toàn đồng tình.
Mấy ngày nay chạy khắp nơi mà vẫn chưa tìm được thuốc ta cần, chân sắp rụng đến nơi rồi.
Đoạn Ngôn Triệt bất ngờ nháy mắt ra hiệu, trêu chọc nói:
“Ta thấy dạo này Vô Nhai buồn bực chán chường trong khách điếm quá rồi, hay là Liễu cô nương dắt hắn ra ngoài dạo chơi một chút?”
Ta nghĩ một chút rồi nhanh chóng đón lời:
“Đúng vậy đúng vậy! Mấy ngày nay ta đi dạo đến thuộc cả đường rồi, có thể làm hướng dẫn viên cho ngươi đấy.”
Nói xong, ta nhìn chằm chằm vào Vi Vô Nhai, chờ đợi câu trả lời, trong lòng chắc mẩm hắn tám phần sẽ từ chối.
Thế mà không ngờ, hắn lại gật đầu.
Còn bước tới trước mặt ta, giơ tay gỡ chiếc mạng che mặt của ta xuống, cầm lấy trong tay, nói:
“Liễu cô nương, mời dẫn đường.”
Chiếc mạng che mặt bị gỡ xuống, ta theo phản xạ cúi đầu, đồng thời cũng giơ tay định lấy lại.
Thật ra ta cũng chẳng thích đeo thứ này, là một người đến từ thế kỷ 21, ta hiểu rất rõ một điều: Ngoại hình thì ngàn người như một, còn linh hồn mới là thứ đáng quý.
Lấy vẻ bề ngoài mà đánh giá con người là điều không nên nhất.
Lúc mới xuyên không đến đây, ta vốn không đội mạng che mặt.
Nhưng khi ra đường bị người ta chỉ trỏ bàn tán, trong lòng ta vẫn cảm thấy rất khó chịu.
Về sau, ta học theo nguyên chủ, chỉ cần bước ra khỏi cửa là chiếc mạng che mặt không rời khỏi người.
Con người mà… luôn không mạnh mẽ như mình tưởng.
Ta đưa tay ra lấy mũ, nhưng với vào khoảng không.
Giọng nói ôn hòa của Vi Vô Nhai vang lên trên đỉnh đầu ta:
“Không muốn đội thì đừng đội nữa.”
Ta hơi động lòng, muốn nói rồi lại thôi:
“Nhưng mà…”
Giây tiếp theo, Vi Vô Nhai trực tiếp ném luôn chiếc mạng che mặt về phòng.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, gương mặt ấy đúng là hoàn hảo không chê vào đâu được.
Đi bên cạnh một người như thế, sao ta có thể không để ý đến ngoại hình của mình cho được?
Ta Xấu Xí, Còn Chàng Thì Mù
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.