Ta Xấu Xí, Còn Chàng Thì Mù

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ta Xấu Xí, Còn Chàng Thì Mù

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 3





Ngay khoảnh khắc ấy, trong đầu ta như có dòng ký ức dội về.



Chiếc rương này là do sư phụ của nguyên chủ để lại, chỉ dặn phải giữ gìn thật kỹ, tuyệt đối không để người ngoài biết.



Tim ta bất giác đập mạnh.



Trong truyện, mà có lời dặn kiểu này, thì chắc chắn là có nguy hiểm.



Không ngoài dự đoán, thể nào sau này cũng sẽ có người tới cướp!



Ta lập tức giấu hai đơn thuốc kỹ vào bên trong áo lót, coi như giữ lại một mạng trong lúc nguy cấp.



Thu dọn đâu vào đấy, sáng sớm hôm sau ta rời núi, men theo đường mòn xuống thị trấn.



Ta đã nghĩ kỹ rồi, phải tự nuôi sống được bản thân trước đã.


TruyenLau
Trên đường xuống núi có một rừng trúc rất rộng, gió thổi qua vang lên tiếng xào xạc.



Lúc lần đầu đi ngang qua đây, ta đã nghĩ: Chỗ này quá hợp để quay phim kiếm hiệp! TruyenLau



Sát thủ ẩn trong rừng trúc, chờ nhân vật chính bước vào giữa rừng, thì đồng loạt nhảy ra từ các ngóc ngách, giơ kiếm xông vào, đánh nhau dữ dội…

TruyenLau

Ta còn đang mải tưởng tượng thì gió bỗng thổi mạnh, ngay sau đó thật sự có ba người mặc đồ đen bịt mặt nhảy ra từ rừng trúc, tay cầm đao đứng chắn trước mặt ta.



Ta suýt chút nữa không tin vào mắt mình:



“Không lẽ… ta vừa nói gở đã linh rồi?”



Nhưng nghĩ kỹ, chắc bọn chúng là đến g/i/ế/t Vi Vô Nhai chứ gì.



Nghĩ vậy, ta lùi lại vài bước, tay âm thầm đưa vào trong tay áo.



Nơi đó ta có giấu sẵn một ít bột thuốc độc, rắc vào mắt sẽ không c/h/ế/t người, cùng lắm làm mù vài ngày.



Tên cầm đầu bước tới chặn đường ta, giơ đao lên đặt ngang vai ta, giọng gấp gáp:



“Ngươi chính là con nha đầu xấu xí mà thần y thu nhận? Mau giao phương thuốc ra đây!”



Thì ra là tới g/i/ế/t ta!



Mà rõ ràng ta vẫn còn đeo mạng che mặt, sao biết ta xấu?



Ta mỉm cười đáp:



“Ta giao.”



Vừa nói, ta vừa làm ra vẻ thò tay vào n.g.ự.c lấy bí phương, thực ra là lấy ra túi bột thuốc, thẳng tay rắc vào mắt chúng.



Thuốc này dược tính cực mạnh, đủ để khiến bọn chúng ăn đau một trận nên thân rồi!



Khi bọn chúng còn đang ôm mắt ngồi đất gào thét, ta đã siết chặt bọc hành lý, chạy bán sống bán c/h/ế/t.



Cắm đầu chạy đến lưng chừng núi, lại đụng mặt một người.



Một công tử mặt mũi trắng trẻo, ngồi cạnh dòng suối, mình mặc gấm vóc sang trọng, vừa nhìn đã biết là người có tiền.



Ta không nhìn kỹ, định vòng qua mà đi.

Ai ngờ hắn lại cất tiếng gọi ta:



“Khoan đã!”



Ta khựng lại, hắn đứng dậy bước đến gần, ánh mắt quan sát ta một hồi rồi hỏi:



“Cô nương, trên núi này có một người là đệ tử của thần y, ngươi biết không?”



Ta lắc đầu đầy dè dặt.



Chuyện gì vậy trời? Từ bao giờ mà nguyên chủ lại có danh tiếng đến mức người ta lên núi tìm?



Công tử trước mặt đột nhiên như nổi khùng, thấp giọng chửi thề một câu:



“Xú thần y kia, rốt cuộc sống ở chỗ nào chứ?”



Ta khẽ sờ tay vào túi áo, nơi cất lọ bột độc còn sót lại, bỗng dưng thấy ngứa tay, muốn ném thẳng vào mắt hắn.



Ta bật cười khẩy:



“Miệng thì gọi nàng ta là ‘Xú thần y’, mà còn muốn tìm người ta làm gì?”



Công tử kia bỗng thấp giọng, vẻ mặt ủ ê:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hạt Dẻ Rang Đường



“Tất nhiên là… để chữa bệnh rồi.”



Ta nhíu mày khó hiểu:



“Ngươi chê người ta xấu, mà vẫn định nhờ người ta cứu mạng?”



Công tử gãi đầu, ngơ ngác nhìn ta, rồi hỏi:



“Ủa? Không phải nàng ta họ Xú à? Người ta gọi bà là Xú thần y là vì họ mà… ai ai cũng gọi thế mà.”



Ta: ”……”



Ta lặng lẽ nhét lại lọ bột thuốc vào tay áo, giấu kỹ.



Người này đầu óc không bình thường, tha cho hắn một lần.



Mà nhìn kỹ thì thấy mặt hắn hồng hào, dáng vẻ khỏe mạnh, người bệnh chắc chắn không phải là hắn.



“Người bị bệnh là ai? Ta cũng biết trị.”



Ban đầu hắn nhìn ta nghi ngờ, nét mặt lúc cau có lúc giãn ra, rồi lại nhăn nhó.



Ta thấy phiền, phất tay muốn rời đi:



“Không chữa thì thôi, ngươi tiếp tục tìm người khác đi.”



Ta vừa đi được hai bước, hắn lại gọi giật ta.



Ta không để ý, tiếp tục bước đi, thì đằng sau vang lên tiếng hét:



“Ta có tiền! Nhiều tiền lắm!”



Ta dừng lại.



…Ta đã gục ngã trước sức mạnh của tiền.



Cứ như vậy, ta đồng ý theo vị công tử tên Tống Lan Đình này về phủ hắn, chữa bệnh cho mẹ hắn.



Hắn hứa, nếu chữa khỏi sẽ trả ta một trăm lượng bạc.



Số tiền đó… đủ cho ta tiêu xài một thời gian dài rồi!

6.



Trùng hợp làm sao, nhà của Tống Lan Đình lại ở Việt Châu, cũng chính là địa bàn của Vi Vô Nhai.



Chuyện này là sau khi ta đã lên xe ngựa, hắn mới thong thả nói ra.



Có hối hận cũng vô ích, một trăm lượng bạc đang chờ ta kia mà, ta không có lý do để tiếc nuối!



Huống hồ gì… nam chính đâu phải muốn gặp là gặp được?



Chắc chắn không đụng mặt đâu.



Từ đây đến Việt Châu phải mất năm, sáu ngày đường, nhưng dọc đường lại vướng phải vài chuyện, nên chúng ta lê lết gần nửa tháng mới tới nơi.



Tống Lan Đình cuống đến độ giậm chân, sợ mẫu thân không trụ được.



Vừa vào thành là hắn đã hối thúc phu xe chạy nhanh nhất có thể, thẳng đến Tống phủ.



Rồi chuyện lại xảy ra.



Ta nghi ngờ, có lẽ mệnh của Tống Lan Đình không tốt, nên ta đi theo hắn cũng xui lây.



Xe ngựa đang đi giữa phố thì đụng phải xe của người khác, người ngựa lộn nhào cả lên.



May mà ta nhanh tay lẹ mắt, kịp thời nhảy ra.



Vừa đứng vững, sau lưng đã vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.



Ta quay đầu lại thì thấy hai con tuấn mã đang lao như tên b.ắ.n về phía mình.



Bên cạnh thì không còn chỗ tránh, chẳng lẽ ông trời định diệt ta tại đây?



Khi hai con ngựa sắp lao tới, chúng bỗng dựng vó hí dài, dừng sững trước mặt ta.



Ta lùi lại theo phản xạ, chân mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất.



Hai con ngựa đang phi nước đại mà dừng lại được, ta thoát c/h/ế/t trong gang tấc.



Ta thở ra một hơi, mắt liếc lên, liền nhìn thấy một người quen: mày kiếm mắt sáng, ngồi trên lưng ngựa trong bộ y phục trắng tinh khôi.



“Ngươi không sao chứ?”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu