Ta Xấu Xí, Còn Chàng Thì Mù

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ta Xấu Xí, Còn Chàng Thì Mù

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 2





4.



Sáng hôm sau, ta như thường lệ mang thuốc đến cho Vi Vô Nhai.



Có điều lần này, ta đeo một tấm mạng trắng, che đi vết sẹo đỏ trên mặt.



Tính theo liệu trình, hôm nay lẽ ra mắt hắn đã có thể nhìn thấy rồi.



Ta mang thuốc đến, chờ hắn uống xong liền bắt tay vào tháo lớp băng trên mắt hắn ra.



Vừa tháo xong, ta lập tức chạy ra ngoài, đứng sau cánh cửa gỗ dặn dò:



“Ngô công tử, ánh sáng chói mắt, phải từ từ mở mắt ra.”



Chờ mãi, bên trong vẫn không có tiếng trả lời.



Chẳng lẽ vẫn chưa nhìn thấy sao? Không lý nào… Đọc truyện tại TruyenLau.com



Lo hắn thất vọng, ta lại an ủi thêm một câu:


TruyenLau.com
“Nếu vẫn chưa thấy gì cũng không sao, ta còn nhiều phương thuốc khác, có thể thử thêm.”



Lần này, bên trong nhanh chóng vọng ra giọng nói:



“Liễu cô nương, vì sao lại đứng ngoài cửa?” Nguồn copy từ TruyenLau.com



Ta thở phào nhẹ nhõm.



Hắn nói như vậy, tức là… đã nhìn thấy rồi.



Ngay sau đó, ta lập tức mở miệng đuổi người:



“Mắt Ngô công tử đã khỏi, vậy xin mời rời đi cho.”



Ta đã đọc truyện này từ lâu, những tình tiết vụn vặt ta không nhớ rõ nữa, chỉ nắm đại khái mạch truyện và vài sự kiện lớn.



Chẳng hạn như việc nam chính từng bị mù, trong nguyên văn chỉ nói hắn từng bị thương, nhưng không hề nhắc cụ thể bị thương ở đâu hay như thế nào.



Ta biết, trên đường trở về Việt Châu, hắn sẽ gặp được nữ chính – Doãn Như Tuyết.



Nói xong câu tiễn khách, ta xoay người đi vào phòng bên cạnh, đóng cửa lại.



Không hề có ý muốn thân cận hay dây dưa gì với Vi Vô Nhai.



Chủ yếu là vì hắn quá đa nghi.

Trong truyện, Vi Vô Nhai ngoài người bạn thân duy nhất và tổ chức ám vệ bị khống chế bằng thuốc, thì chẳng tin ai cả.



Ngay cả nữ chính luôn ở bên hắn cũng phải trải qua thời gian dài mới dần dần lấy được lòng tin.



Còn ta chỉ muốn sống yên ổn ở thế giới này, không dính dáng đến những yêu – hận – ân – oán của các nhân vật chính.



Ta đứng sau cánh cửa phòng, thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa nhè nhẹ.



Kèm theo đó là giọng nói trầm ổn, dịu dàng như nước của Vi Vô Nhai:



“Liễu cô nương, tại hạ sắp rời đi, không ra tiễn một lời sao?”



Ta đứng chắn ngay sau cửa, không hề nhúc nhích, cũng không có ý định mở ra:



“Ta dung mạo xấu xí, không thích gặp người lạ. Hôm nay ngươi rời đi, ta chúc Ngô công tử từ nay không còn bệnh tật, mọi điều đều thuận ý.”



Chỉ cần không đắc tội với hắn, thì sau này chắc… sẽ không bị hắn g/i/ế/t nữa chứ?



“Đã vậy, Liễu cô nương cũng bảo trọng.”



Sau khi Vi Vô Nhai nói lời tạm biệt ngoài cửa, ta nghe tiếng bước chân của hắn dần đi xa.



Chờ một lúc lâu, ta mới khẽ mở hé cửa nhìn ra ngoài.



Trong sân vắng lặng, không một bóng người, chắc là hắn đã rời đi thật rồi.



Ta lúc đó mới yên tâm mở cửa ra, vừa bước ra được hai bước, thì bất ngờ bên cạnh có người ló ra.



Ngoài Vi Vô Nhai thì còn có thể là ai nữa?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Ta bị giật mình lùi lại một bước, kinh ngạc hỏi hắn:



“Ngươi chưa đi à?”

Hạt Dẻ Rang Đường



Chỉ thấy may mắn là ta vẫn còn đeo mạng che mặt, không để hắn nhìn rõ dung mạo.



Nếu không, lỡ sau này hắn muốn tìm ta, chẳng phải quá dễ sao?



Vi Vô Nhai mỉm cười, ánh mắt nghiêm túc nhìn ta, mở miệng nói:



“Ân nhân cứu mạng, đương nhiên phải đích thân cảm tạ mới phải.”



Dứt lời, hắn chắp tay, cúi người hành lễ thật sâu.



Lúc ấy ta hoàn toàn không kịp phản ứng, tránh cũng không kịp.



Đợi hắn hành lễ xong, lại nghe hắn chậm rãi nói:



“Liễu cô nương, dung mạo ai rồi cũng na ná như nhau, quý giá nhất vẫn là tấm lòng.”



Lời hắn nói rõ ràng là đang an ủi ta.



Nói bằng giọng thành khẩn như vậy, lại thêm dung mạo hắn vốn đã dễ khiến người ta mềm lòng… ta suýt chút nữa là tin thật rồi.



Ta gật đầu, đáp khẽ:



“Cảm ơn.”



Vi Vô Nhai nói xong mấy câu đó liền rời đi.



Không hỏi han gì thêm, không đề cập chuyện gì khác, nhìn qua thì thật sự chỉ đơn thuần đến để cảm tạ ta.



Nghĩ đến chuyện trước đó mình còn ngăn hắn ngoài cửa, tự dưng thấy mình có hơi nhỏ nhen.



Vi Vô Nhai trở nên đa nghi và tàn nhẫn, chẳng phải cũng vì tuổi nhỏ đã trải qua biến cố quá lớn sao?



Với những chuyện như thế, làm sao còn có thể dễ dàng tin tưởng người khác?



Sau đó, khi ta quay lại phòng hắn từng ở để dọn dẹp, bất ngờ phát hiện trên bàn có đặt một khối ngọc bội trắng mịn như mỡ, trên mặt ngọc khắc một chữ “Nhai”.



Không cần đoán cũng biết, đây là đồ của Vi Vô Nhai.



Chẳng rõ là vô tình đánh rơi, hay cố ý để lại.

5.



Chiều hôm ấy, sau khi tiễn Vi Vô Nhai rời đi, ta thu dọn quần áo, gói ghém hành lý, chuẩn bị tạm thời rời khỏi nơi này.



Trong cốt truyện, lần này nam chính trở về sẽ tiêu diệt sạch phản tặc dưới trướng, chính thức nắm quyền toàn bộ phủ Việt Châu.



Ai biết được hắn có sinh nghi như trong truyện, bắt ta về để kiểm soát?



Lỡ như kẻ thù của hắn biết là ta đã cứu Vi Vô Nhai…



Nói một câu thôi: nguy to!



Dọn xong hành lý, ta tháo túi tiền đeo bên hông, nhìn bên trong chẳng còn bao nhiêu.



Chỉ còn hai miếng bạc vụn nằm cô độc trong lòng bàn tay, bạc tiêu mãi mà không kiếm lại, đến nước này cũng là đáng đời ta thôi.



Ta ngồi trên giường thở dài liên tục, ngẩng đầu liếc nhìn cái rương nhỏ trên nóc tủ đối diện, bỗng nảy ra một tia hứng thú.



Biết đâu bên trong có thứ tốt?



Nay sắp rời đi rồi, cũng nên mở ra xem thử.



Có điều… chìa khóa đâu?



Ký ức của nguyên chủ để lại cho ta khá mơ hồ, nhiều chuyện nhớ không rõ, nhưng đôi khi lại bất chợt hiện lên.



Ta lục tung cả phòng, đến mức gỡ luôn cả sàn nhà ra xem, cuối cùng mới tìm thấy chìa khóa trên xà nhà.



Mang hy vọng đầy mình, ta mở chiếc rương gỗ ra.



Kết quả: Đừng nói là vàng bạc, ngay cả một đồng tiền đồng cũng không có.



Chỉ có hai tờ giấy. Ta cầm lên xem thử, là hai đơn thuốc.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu