Tối đến, cuối cùng cũng có chút ánh sáng hy vọng, chúng ta nhìn thấy một quán trọ.
Dù cảm giác có gì đó không đúng, nhưng Tống Lan Đình chẳng thèm quan tâm, cứ thế kéo ta vào.
Mà thật ra ta cũng mệt rã rời, đành theo vào nghỉ tạm.
Bước qua cửa, cảnh tượng bên trong khác xa những gì ta tưởng tượng.
Quán trọ rất nhỏ, chỉ có bốn chiếc bàn, vậy mà đã có người ngồi ở ba bàn.
Hai bàn bên phải, mỗi bàn hai người.
Bên trái thì một bàn trống, bàn còn lại có một người nam nhân ngồi một mình.
Cảm giác… khó nói, nhưng kỳ lạ.
Ta và Tống Lan Đình vừa ngồi xuống, ngay lập tức có một tiểu nhị môi hồng răng trắng chạy tới, giọng vô cùng niềm nở:
“Hai vị khách quan muốn dùng gì ạ?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tống Lan Đình phất tay, hào sảng nói:
Website TruyenLau.com
“Có món gì ngon cứ bưng hết lên!”
Website TruyenLau.com
Hạt Dẻ Rang Đường
Ngay lúc đó, hai người ngồi ở bàn bên cạnh đột nhiên bắt đầu chơi trò oẳn tù tì, tiếng cười nói vang rộn.
Ta đảo mắt nhìn khắp phòng, rồi cuối cùng cũng nhận ra chỗ kỳ quái.
Cả quán trọ… toàn là nam nhân.
Dù thế cũng không quá bất thường.
Nhưng điều xảy ra sau đó khiến ta càng thêm nghi hoặc.
Tiểu nhị quay lại rất nhanh, bưng ra mấy đĩa thức ăn.
Ta liếc nhìn, tất cả đều là món thịt.
Mà rõ ràng khi nãy ta đã nhìn, ba bàn kia chỉ có rau củ, toàn là món chay.
Còn ta với Tống Lan Đình, nhìn bề ngoài thì rõ là nghèo hơn hẳn, vậy mà tiểu nhị không hỏi han gì, đã bưng ra toàn món mặn cao cấp.
Huống hồ gì… năm mất mùa, chiến sự khắp nơi, nơi hoang vắng thế này, đồ ăn quá mức phong phú, quá không hợp lý.
Tống Lan Đình đói đến hoa mắt, vừa cầm đũa đã gắp ngay một miếng thịt bỏ vào miệng.
Ta nhìn hắn, hỏi:
“Ngon không?”
Hắn còn chưa kịp trả lời, thì bỗng nhiên từ phòng bên cạnh chạy ra một cô bé tầm sáu, bảy tuổi, tay ôm thứ gì đó, vừa đi vừa gặm đầy tập trung.
Ta ban đầu cứ tưởng con bé đang gặm chân gà hay gì đó tương tự.
Nhưng khi nó ngồi xuống cạnh ta, ta mới nhìn rõ.
Chẳng phải chân gà gì cả, mà rõ ràng là… ngón tay người, đã bị nó gặm gần hết da thịt, lộ cả xương trắng hếu ra ngoài.
Ta còn chưa kịp hoàn hồn thì Tống Lan Đình cũng vừa nhìn thấy, lập tức “oẹ” một tiếng, quay đầu sang bên, nôn sạch miếng thịt vừa ăn ra hết.
Ta vội vàng đưa tay gạt phăng món đồ trong tay con bé.
Nó trừng mắt nhìn ta đầy tức giận, rồi bình thản cúi xuống nhặt lại, đút thẳng vào miệng gặm tiếp, miệng còn lẩm bẩm:
“Cha dặn rồi, không được lãng phí thức ăn.”
Ta không nhịn nổi nữa, cũng lập tức nôn khan.
Trẻ con thì không hiểu chuyện, ta lại sợ lỡ nói gì đó sẽ làm tổn thương tâm lý nó.
Nhưng… thứ nó ăn là tay người kia mà!?
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên một tràng tiếng động lách cách.
Ta vội đứng thẳng dậy, chỉ thấy những người ngồi quanh các bàn khác đều đã đứng cả lên, trên tay mỗi người cầm một con d.a.o bếp, mặt không đổi sắc.
Còn Tống Lan Đình thì đã bị trói chặt, miệng bị nhét giẻ, mặt mày tái mét.
Ta… chỉ có thể nói một câu:
“Rất huyền huyễn… rất kinh dị.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
9.
Ta và Tống Lan Đình bị trói lại, lôi đến nhà bếp.
Tên tiểu nhị khi nãy giờ cầm một con d.a.o mổ heo sáng loáng, đang hăng say mài lên tấm đá, lưỡi d.a.o sắc đến mức khiến người ta rợn tóc gáy.
Ta và Tống Lan Đình liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt đều tràn ngập sợ hãi.
Tên tiểu nhị vừa mài dao, vừa hờ hững nói:
“Ban đầu định để các ngươi ăn no rồi mới tiễn lên đường, là các ngươi không biết điều, đừng trách ta độc ác.”
Tống Lan Đình giãy giụa không được, lập tức thay đổi thái độ, cầu xin:
“Đại ca… đừng mài nữa! Ta có bạc, huynh cần bao nhiêu?”
Tên tiểu nhị không buồn ngẩng đầu.
Cùng lúc đó, cô bé kia lại chạy vào từ ngoài cửa, món đồ cầm trên tay đã biến mất.
Ta thở phào một hơi…
Cho đến khi nghe con bé chỉ tay về phía ta, giọng non nớt vang lên:
“Cha ơi, con không cần bạc, bạc không ăn được… Con muốn ăn tay của tỷ tỷ xinh đẹp này!”
Ta lập tức hít mạnh một hơi lạnh, vội giấu tay ra sau lưng.
Đây là lần đầu tiên từ khi xuyên qua, có người khen ta xinh, nhưng… lại khiến ta nổi da gà toàn thân!
Ban đầu ta còn tưởng con bé không hiểu gì,
hóa ra nó hiểu hết.
Tên tiểu nhị mặt thư sinh ngửa mặt cười lớn,
rồi cầm d.a.o lao thẳng về phía ta.
Bên cạnh, Tống Lan Đình bỗng hét to:
“Con mắt nào của ngươi nhìn ra nàng ta xinh đẹp hơn ta chứ!? Ta rõ ràng là người đẹp hơn mà!!”
Cô bé nheo mắt cười, giọng ngọt ngào như đang bàn chuyện ăn vặt:
“Vậy ăn ca ca trước đi… như lần trước con ăn nương vậy.”
Một câu nói khiến ta và Tống Lan Đình đồng loạt câm lặng.
Ngay sau đó, Tống Lan Đình lại cúi đầu nôn tiếp…
Ta nhìn con d.a.o càng lúc càng tiến gần, khóe miệng co giật hỏi nhỏ:
“Một bữa ăn no với ăn no cả đời, các ngươi thật sự không phân biệt được sao?”
Vừa dứt lời, bên ngoài bỗng vang lên một giọng nói lạ:
“Đương nhiên là không phân biệt được rồi.”
Theo sau đó, một bóng người mặc hồng y bước vào tầm mắt ta, là Đoạn Ngôn Triệt, tâm phúc của Vi Vô Nhai.
Ánh mắt hắn chạm phải ta, trong đáy mắt lóe lên chút kinh ngạc:
“Là ngươi à?”
Vừa dứt lời, ta còn chưa kịp nhìn rõ động tác, thì tên tiểu nhị đã ngã gục trước mặt, c/h/ế/t không kịp kêu một tiếng.
Cô bé chỉ đứng đó chớp mắt, im lặng không nói gì.
Ta rốt cuộc cũng có cơ hội mở miệng:
“Ngươi… nhận ra ta?”
Lần trước gặp, ta vẫn còn đeo mạng che mặt, hắn không thể thấy rõ mới đúng.
Đoạn Ngôn Triệt bước đến, thong thả đáp:
“Ngươi có biết không? Đôi mắt của ngươi… rất đặc biệt. Chỉ nhìn một lần… là không thể quên được.”
Trong đầu ta lúc đó có thể hình dung được cảnh tượng mười vạn câu chửi thề.
Đừng nói với ta là truyện này còn có “thế thân” nữa nhá?!
Chỉ mong… hắn thật sự chỉ đang khen mắt ta đẹp thôi…
Thế nhưng, hắn đứng ngay trước mặt ta, lại không nói sẽ cởi trói cho ta.
Ta Xấu Xí, Còn Chàng Thì Mù
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.