Nghe tiếng nói, ta mới chú ý bên cạnh hắn còn một người mặc y phục đỏ thẫm, dung mạo xuất sắc.
Hắn nhìn ta một cái, rồi nghiêng đầu hỏi Vi Vô Nhai:
“Công tử, quen nàng ta sao?”
Khoảnh khắc ấy, ta bỗng căng thẳng.
Vi Vô Nhai khẽ ngước mắt, giọng lạnh như sương:
TruyenLau
“Không quen.”
Nói xong, hắn thúc ngựa rời đi, vòng qua chiếc xe ngựa lật úp dưới đất.
Nam nhân áo đỏ mím môi cười, liếc nhìn ta mấy lần, rồi cũng cưỡi ngựa đuổi theo. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nếu ta đoán không lầm, người đó chính là Đoạn Ngôn Triệt, võ nghệ cao cường, là tâm phúc thân cận bên cạnh Vi Vô Nhai.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chờ bọn họ đi xa, ta mới quay lại tìm Tống Lan Đình.
Hắn đang được gia nhân đỡ dậy, chân thì đã què lại càng què thêm.
Ta thương cảm hỏi:
“Ngươi không sao chứ?”
Tống Lan Đình lắc đầu, cau mày cáu bẳn:
“Về phủ rồi, nhất định phải mời đạo sĩ tới bói một quẻ!”
Xe ngựa hỏng rồi, đám hạ nhân vội về phủ gọi người tới đón.
Ta thì dìu hắn chậm rãi bước đi phía sau.
Nhìn quanh, ta phát hiện Việt Châu này quả nhiên khác biệt.
Trên đường đến đây, đâu đâu cũng thấy người dân vì đói kém, chiến loạn mà tha phương cầu thực.
Họ đáng thương mà cũng đầy vẻ hoang dã, hỗn loạn.
Cái chân què của Tống Lan Đình cũng là do xui xẻo đụng phải đám dân chạy loạn mà ra.
Dù Việt Châu không phải là nơi phồn hoa tột bậc, nhưng người dân ở đây ai cũng có nụ cười trên mặt, có đồ ăn trong miệng, trên người mặc quần áo tươm tất chỉnh tề.
Khắp nơi đều toát lên khí chất của một minh chủ trị quốc có tài.
Lúc ấy, Tống Lan Đình bất chợt lên tiếng:
“Liễu Lê, cái mạng che mặt của ngươi không phải là… khâu dính lên mặt rồi chứ? Không kể chuyện gì xảy ra, cũng chẳng bao giờ thấy ngươi gỡ ra!”
Ta đang vịn tay hắn bước đi thì khựng lại.
Dạo trước hắn cũng từng bóng gió hỏi chuyện này rồi.
Khi ấy ta trả lời rằng: “Sợ dọa người.”
Ta nghiêng đầu nhìn hắn:
“Ngươi thật sự muốn xem ta trông thế nào?”
Tống Lan Đình gật đầu cái rụp:
“Gia đây chưa từng để tâm đến dung mạo! Hơn nữa ngươi là tiểu cô nương mảnh mai như vậy, làm sao có thể dọa được ta?”
Ta không nói gì.
Hắn lại tiếp tục:
“Nếu ngươi không muốn thì thôi, chỉ là ta thấy chúng ta cũng coi như là bạn rồi. Mà bạn bè thì… làm gì có ai chưa từng thấy mặt nhau?”
…Nói cũng có lý.
Vậy nên ta dừng lại, đối diện với hắn, rồi giật tấm mạng che mặt xuống.
“Nhìn rõ chưa?”
Ngay lúc hắn còn đang ngây người, ta đã nhanh tay đeo lại.
Tống Lan Đình bỗng phì cười:
“Thì ra là vậy à? Ta còn tưởng… phải đáng sợ lắm cơ!”
……
Sau khi tới Tống phủ, ta được Tống Lan Đình đưa thẳng đến phòng của Tống phu nhân.
Vừa mở cửa, mùi thuốc đập thẳng vào mặt, mùi hỗn tạp nhiều loại thuốc hòa trộn khiến ta không khỏi nhíu mày.
Trên giường, Tống phu nhân nằm đó, sắc mặt còn tệ hơn ta tưởng, gầy gò xanh xao, khuôn mặt nhợt nhạt như giấy.
Hạt Dẻ Rang Đường
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta bắt mạch cho bà, còn Tống Lan Đình thì ở bên cạnh đi tới đi lui sốt ruột:
“Liễu Lê, mẫu thân ta… sao rồi?”
Ta liếc mắt ra hiệu, ý bảo hắn ra ngoài để nói chuyện.
Ra tới hành lang, ta mới nói thật:
“Tống phu nhân vốn đã có bệnh nền lâu năm. Nhưng lần này bệnh nặng đến thế là vì… bị trúng độc.”
Nghe xong, Tống Lan Đình suýt nhảy dựng lên, ta vội kéo hắn lại, ra hiệu giữ im lặng.
Càng lúc càng cảm thấy người như hắn còn sống đến giờ là nhờ… vận khí tốt.
Ta không dài dòng:
“Có thể chữa. Nhưng dược liệu hơi phức tạp một chút. Chút nữa ta châm cứu cho mẫu thân của ngươi trước, rồi viết đơn thuốc, ngươi đi tìm thuốc là được.”
7.
Đêm đó, ta trằn trọc mãi không ngủ được, trong đầu cứ lặp đi lặp lại cảnh ban ngày chạm mặt Vi Vô Nhai.
Thật sự… hoàn toàn như hai người khác nhau.
Trên núi, hắn là công tử dịu dàng, nhã nhặn, tuấn tú.
Còn ban ngày thì lạnh như băng, khiến người ta không dám nhìn kỹ.
Điểm giống nhau duy nhất… là đều đẹp trai cả.
Bỗng có tiếng động vang lên bên tai.
Ta ngồi bật dậy, nhìn quanh, cửa sổ bên cạnh như có ai đang lay động.
…Tống Lan Đình không hề nói nhà hắn có ma mà?
Ta dựng hết cả lông tơ, nhưng khổ nỗi, ta là cái loại tính tình nghịch ngầm, càng sợ càng muốn xem thử.
Thế là bò xuống giường, cẩn thận tiến tới, quyết phải nhìn cho rõ.
Ngay khoảnh khắc ta mở cửa sổ, một viên ngọc phát sáng bất ngờ xuất hiện trước mặt, suýt chút nữa khiến hồn ta bay về cực lạc!
Người đối diện đưa ngón trỏ lên môi, khẽ ra hiệu:
“Suỵt.”
Vi Vô Nhai đang tựa vào khung cửa sổ, tay cầm một viên dạ minh châu phát sáng nhè nhẹ.
Vầng sáng dịu dịu chiếu lên khuôn mặt hắn, khiến đường nét càng thêm mơ hồ, sâu thẳm.
Đôi mắt đen như đá quý, ánh nhìn có ý cười, khiến tim ta hơi loạn nhịp.
Còn ta thì đứng trong màn đêm, theo phản xạ đưa tay lên định che bên má trái, nhưng lại không có mạng che mặt trong tay.
Ta lặng lẽ lùi nửa bước, để cả người chìm vào bóng tối.
Một lúc sau, Vi Vô Nhai mới mở lời:
“Liễu cô nương, lâu ngày không gặp.”
Ta trả lời hắn:
“Ta và ngươi… quen biết từ bao giờ?”
Không hiểu sao lại hỏi vậy, chính ta cũng thấy vô lý.
Nhưng miệng đã thốt ra rồi, không rút lại được.
Viên dạ minh châu trong tay hắn bị đặt xuống, ánh sáng dịu lặng tắt, bóng tối phủ lại.
Chỉ thấy vai hắn khẽ run, như là đang bật cười?
Tuy đêm đen che khuất hết sắc mặt, nhưng ta có thể cảm nhận được ánh nhìn của hắn đang đặt trên người mình.
Hắn nói:
“Tại hạ giao du không tốt, sợ làm liên lụy đến cô nương, nên ban ngày mới không dám chào hỏi.”
Ta im lặng, không tiếp lời.
Hắn lại hỏi:
“Liễu cô nương đến Việt Châu từ khi nào?”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn:
“Mới vào thành hôm nay. Mà… chẳng phải Ngô công tử là người ở Xương Bình sao? Cớ gì lại đến Việt Châu?”
Ta thật lòng tò mò, muốn xem hắn lần này sẽ nói dối thế nào.
Không ngờ, hắn chỉ thản nhiên đáp:
“Dạo này… mới chuyển đến Việt Châu sống.”
Nói xong câu ấy, Vi Vô Nhai đổi tư thế, khuỷu tay chống lên bậu cửa sổ, cả người hơi nghiêng về phía ta.
Ta Xấu Xí, Còn Chàng Thì Mù
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.