Khoảng cách giữa hai chúng ta bỗng như gần lại một chút.
“À đúng rồi,” hắn nói, “Tại hạ đã đổi tên, bây giờ gọi là Vi Vô Nhai.”
Ta thoáng ngạc nhiên, lần này hắn thật sự nói ra tên thật.
Dù ai ai cũng tưởng chủ nhân Việt Châu tên là Lục Nhai, chỉ có Đoạn Ngôn Triệt bên cạnh hắn mới biết tên thật của hắn là Vi Vô Nhai.
Ngay cả nữ chính trong truyện cũng phải rất lâu sau mới biết được.
Ta lại càng không hiểu hắn.
TruyenLau.com
Chẳng lẽ… muốn kéo ta về phe hắn?
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, lý do đó không hợp lý. Website TruyenLau.com
Thôi bỏ đi, mấy chuyện không nghĩ ra thì tốt nhất nên để đấy đã.
Ta khẽ cười, ngữ điệu mang theo chút trêu chọc:
TruyenLau
“Vậy sau này ta gọi ngươi là Vi công tử nhé?”
Vừa nói xong, Vi Vô Nhai giơ tay lấy viên dạ minh châu từ phía sau mang ra đặt lại lên bậu cửa sổ.
Trong vô thức, ta lại lùi thêm một bước.
“Tại hạ đến vào đêm khuya là để tặng lễ. Liễu cô nương, có thích không?”
Hắn nói, ý là viên dạ minh châu trước mặt, vừa to, vừa sáng, phát ra ánh sáng dìu dịu.
Ta nhìn viên ngọc, thành thật đáp:
“Khá là thích.”
Vi Vô Nhai đưa ngón tay chạm nhẹ vào viên châu:
Hạt Dẻ Rang Đường
“Liễu cô nương đã lùi ba bước, tại hạ cứ tưởng ngươi không thích.”
Nghe vậy, ta chợt lúng túng.
Tưởng hành động nhỏ không ai để ý, ai ngờ lại bị hắn nhìn thấu hết cả.
…Không đúng.
Hắn nhìn thấy rõ ràng.
Ta bỗng nhớ lại, hắn từng nói từ nhỏ đã học võ, tai thính thì chắc mắt cũng chẳng kém gì.
Ta cứ né né tránh tránh, chỉ sợ hắn từ đầu đến cuối đã thấy rõ mặt ta rồi.
“Ta…”
Ta mở miệng, muốn nói gì đó, nhưng lời ra đến môi lại không nói được, cuối cùng chỉ đành nuốt trở lại.
Vi Vô Nhai nhìn ta một lát, chậm rãi nói:
“Hôm nay vận khí tốt, được thấy dung mạo thật của Liễu cô nương.”
Dứt lời, hắn biến mất trong chớp mắt, trước mặt chỉ còn lại khoảng trống yên ắng, và viên dạ minh châu vẫn phát ra ánh sáng mờ nhạt.
Ta nhặt viên ngọc lên, đặt vào lòng bàn tay, quả nhiên rất đẹp.
Tựa cằm lên bậu cửa sổ, ta nhìn ra ngoài.
Đêm nay không có trăng, bảo sao khi nãy Vi Vô Nhai lại rực rỡ đến thế.
Theo mạch truyện, nữ chính Doãn Như Tuyết hẳn đã xuất hiện rồi, nàng ta là nữ nhi của một thương gia nổi tiếng ở Việt Châu, thông minh, xinh đẹp, bây giờ chắc đã bắt đầu hiến kế cho Vi Vô Nhai mưu đồ thiên hạ.
Thế thì… Vi Vô Nhai với ta, rốt cuộc là gì?
Là lợi dụng, hay là trả ơn?
Thôi vậy.
Nghĩ nhiều chỉ thêm rối rắm, đi ngủ mới là chuyện quan trọng nhất bây giờ.
8.
Hai ngày sau đó, ta tiếp tục châm cứu cho Tống phu nhân, tạm thời ngăn chặn độc tính lan rộng, giữ được mạch tim ổn định.
Nhưng nếu muốn trị tận gốc, thì thuốc thông thường là không đủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Các loại dược liệu khác, Tống phủ đều có thể tìm được, chỉ duy nhất một loại, thảo dược tên là Hồi Dương Tu, cả thành Việt Châu cũng không kiếm ra nổi một gốc.
Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ còn cách đến Ung Châu tìm.
Trong cuốn tiểu thuyết này, Ung Châu vốn nổi tiếng về dược liệu, muốn tìm thuốc quý thì không đâu bằng nơi ấy.
Tất nhiên, Ung Châu cũng là để phục vụ cho tuyến truyện chính, nữ chính Doãn Như Tuyết từng trúng độc cực nặng, phải dùng một loại thuốc vô cùng hiếm mới cứu được.
Vi Vô Nhai đích thân đến Ung Châu, tham gia buổi đấu giá thuốc quý để lấy thuốc cứu nàng.
Là một đoạn cảm tình dâng cao giữa hai người.
Tống Lan Đình nhất quyết đòi đi.
Ta đề nghị đi cùng hắn, một là để giúp hắn tìm Hồi Dương Tu, hai là ta cũng muốn tìm thuốc trị vết sẹo trên mặt mình.
Tống Lan Đình vốn mang theo hai thị vệ, kết quả là vừa ra khỏi Việt Châu không bao lâu thì gặp đám dân chạy loạn, đi một hồi, chúng ta lạc mất họ, cuối cùng chỉ còn lại ta và hắn, hai kẻ tay không tấc sắt, hắn thì còn đi cà nhắc vì chân chưa lành hẳn…
Ta bắt đầu nghi ngờ, liệu chúng ta có thể đến được Ung Châu không vậy trời?
“Đừng làm bộ mặt như sắp c/h/ế/t thế chứ, vẫn còn ta đi cùng ngươi đây!” Tống Lan Đình nói đầy khí thế.
Ta vén nhẹ mũ trùm, liếc nhìn hắn.
Mặt mũi hắn so với ta còn tiều tụy hơn ba phần, ta không nhịn được nhắc nhở:
“Xe ngựa thì mất rồi, lương thực cũng chẳng còn, chỉ còn lại cái túi tiền bên hông của ngươi thôi đấy. Phải giữ cho kỹ vào.”
Vừa dứt lời, Tống Lan Đình đã rút ngay túi tiền, nhét vào trong lòng, dáng vẻ như ôm báu vật, cực kỳ cảnh giác.
Có điều, bạc bây giờ chẳng có mấy giá trị.
Thời buổi này ngay cả cơm cũng không có mà ăn, giữ tiền làm gì?
Chúng ta men theo quan đạo mà đi, không dám chọn đường nhỏ, sợ đụng phải cướp cạn thì khốn.
Ai ngờ quan đạo giờ cũng vắng vẻ như hoang thôn.
Chúng ta đi suốt từ lúc mặt trời lên đến khi hoàng hôn buông xuống, cuối cùng cũng bắt đầu thấy có người, nhưng toàn là dân chạy nạn, hướng về phía Việt Châu.
Ta vội kéo tay áo Tống Lan Đình, ra hiệu dừng lại.
Sau đó cúi người bốc lấy nắm bùn đất, bôi lên áo hắn, không quên tặng cho mặt hắn mấy nhát cho “đều màu”.
Bôi xong cho hắn, ta tự mình cũng chà qua một lượt.
Hai chúng ta đã tả tơi từ lúc bị vây cướp, giờ thêm bùn đất, trông còn thảm hại hơn cả dân chạy nạn thật sự.
Tống Lan Đình tỏ ra kháng cự, né tránh với vẻ ghét bỏ.
Ta liếc mắt trắng dã, sau đó nghiêm túc nói:
“Phía trước người đông, nếu không làm cho mình thảm một chút, lỡ đâu lại gặp chuyện thì sao?”
Chuyện gì? Hắn đương nhiên hiểu.
Lần trước chúng ta bị cướp vây, mới thành ra bộ dạng thế này.
Nghe ta nói xong, Tống Lan Đình không nói không rằng, lăn ngay một vòng trên mặt đất đầy bùn.
Sau khi đứng dậy, Tống Lan Đình dùng bàn tay lấm bùn vỗ nhẹ lên mặt ta, cảm khái nói:
“Việt Châu đúng là một nơi tốt thật.”
Ta gật gật đầu, chẳng hiểu sao lại bất chợt nghĩ đến Vi Vô Nhai, cũng không rõ giờ truyện đã đi đến đoạn nào rồi.
Mặt trời càng lúc càng xuống thấp, ta đoán khoảng năm giờ chiều, chẳng mấy chốc trời sẽ tối.
Mà tối rồi thì chẳng phải chuyện gì hay ho.
Ta nhắc hắn:
“Trời sắp tối rồi, chúng ta phải nhanh chân lên.”
Thế là lại vội vàng tiếp tục lên đường.
Bởi vì giữa đám dân chạy nạn có không ít nam nhân, ta tháo bỏ mũ trùm, dán sát người Tống Lan Đình mà đi.
Cả người ta lấm lem bẩn thỉu, tóc tai rối bời, khuôn mặt xấu xí khiến ánh mắt hung dữ của mấy kẻ kia cũng dịu đi phần nào.
Bỗng nhiên ta thấy… may mắn vì mình là một nữ tử xấu xí trong thời loạn thế.
…
Ta Xấu Xí, Còn Chàng Thì Mù
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.