Ta Xấu Xí, Còn Chàng Thì Mù

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ta Xấu Xí, Còn Chàng Thì Mù

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 11

Ta nghe một lúc, cũng toàn là những lời như vậy, thấy chẳng thú vị gì nên lặng lẽ vào phủ trước.



Vào phủ rồi, ta đi dạo lung tung, lúc đi qua hành lang dài thì chạm mặt Dương Kỳ, hắn bước đi vội vã, chắc là đang chuẩn bị ra đón nữ chính.



Thấy ta, hắn lại dừng lại trước mặt, giọng nói ôn hòa:



“Liễu sư điệt, lần trước người nhắn lời đến cho ta, là có ý gì vậy? Ta đã nghiền ngẫm mấy ngày, vẫn không hiểu được.”



Ta tiện miệng bịa:



“Ta cũng không biết, là trước kia sư phụ bảo ta truyền lời cho sư thúc.”



Hắn trông có vẻ không tin, nhưng cũng chẳng chứng minh được gì, đành nhíu mày bỏ đi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com


Ta đi loanh quanh đến một nơi yên tĩnh, thì Vi Vô Nhai bất ngờ xuất hiện trước mặt ta.



Hôm nay hắn mặc áo trắng như ánh trăng, trông vô cùng tuấn tú.
TruyenLau


“Lâu rồi không gặp?”



“Lâu rồi không gặp.”

TruyenLau

Hai chúng ta nói cùng lúc, rồi cùng im bặt, bầu không khí trầm mặc, một lát sau, hắn mới nói:



“Ở Ung Châu, tại sao lại rời đi không một lời?”



Thật ra là ta không muốn nhìn thấy họ, nhưng cũng không thể gọi là bỏ đi không lời từ biệt:



“Ta đã để lại thư mà.”



Vi Vô Nhai lắc đầu:



“Ta nghĩ rằng, từ biệt phải đối diện nói ra, mới gọi là từ biệt.”



Ta cười cười:



“Lần sau nhất định, lần sau nhất định.”



Hắn khẽ nhíu mày, cuối cùng cũng không nói gì thêm.



Trước đây luôn là hắn mở lời thăm dò trước, lần này đến lượt ta:



“Sao Vi công tử lại có mặt ở phủ chủ châu?”



Vi Vô Nhai chắp tay sau lưng, nhìn ta, nghiêm túc hỏi lại:



“Ở chính phủ của mình, lẽ nào lại kỳ lạ?”



…Sự thật chứng minh, người cuối cùng bị sốc lại là ta, giống như lần đó với viên dạ minh châu vậy.



Ta nhướng mày nhìn hắn:



“Phụ mẫu đều còn sống, ba huynh muội, chưa hôn phối?”



Đây là lời hắn từng nói trước kia, giờ thì xem hắn định giải thích sao.



Vi Vô Nhai sắc mặt khựng lại:



“Lúc ấy là ta không đúng, không nói thật.”



Ta xua tay, nghĩ đến cái ơn viên dạ minh châu kia, thôi thì không truy cứu nữa, huống chi ta cũng sắp rời đi rồi.



“Hôm nay ta đến đây là để từ biệt, ngày mai sẽ quay về rồi.”



Xã hội ngoài kia quá phức tạp, thôi thì về núi sống cho yên ổn.



Vi Vô Nhai còn định nói gì đó, nhưng tiệc chính phía trước sắp bắt đầu, có người tới nhắc nhở hắn với tư cách là chủ nhân, phải quay về chủ trì.



Khi hắn quay người rời đi, ta gọi với theo:



“Vi Vô Nhai, sinh thần vui vẻ.”



Vi Vô Nhai nghe thấy, quay đầu lại cười với ta, nụ cười ấy suýt nữa khiến ta hoa mắt chóng mặt, thần hồn điên đảo.



Ta đã định nói với hắn hãy cẩn thận với Dương Kỳ, nhưng không có cơ hội mở lời, đành chờ xem sau bữa tiệc còn thời gian không vậy.



14.



Biến cố xảy ra khi ta mới ăn được hai miếng cơm, bên ngoài đột nhiên xông vào một nhóm người mặc đồ đen cầm kiếm, nhằm thẳng Vi Vô Nhai mà tấn công.



Khách khứa hoảng loạn, tiếng hét vang khắp nơi. Ta ngồi ở góc, đầu óc rối bời:



“Lại là màn kịch gì nữa đây?”



Ta đảo mắt một vòng, quả nhiên phát hiện Dương Kỳ không có mặt.



Khi nhóm áo đen lao tới, Vi Vô Nhai nhanh chóng rút kiếm bên người ra nghênh chiến.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng chỉ trong chốc lát người ngã xuống lại là Vi Vô Nhai.



Thật sự là quá phi lý!

Hạt Dẻ Rang Đường



Hắn ngã bên cạnh cột trụ, rất rõ là trúng độc, Đoạn Ngôn Triệt lập tức áp sát bảo vệ hắn.



Với tâm niệm lương y như từ mẫu, ta lén lút chen qua đám đông tiến lại gần, may là đám áo đen không g/i/ế/t người vô tội.



Vi Vô Nhai thấy ta đến, vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị:



“Trở lại đi, trốn cho kỹ.”



Ta ngồi xổm bên cạnh hắn, đưa tay bắt mạch:



“Đã tới rồi, quay lại không kịp nữa đâu.”



Y thuật ở thế giới trong truyện này đúng là khó mà dùng tư duy hiện đại để lý giải, chỉ dựa vào bắt mạch, ta đã đoán được nguyên nhân: không phải kịch độc, chỉ là tán gân nhuyễn cốt.



Ta hạ giọng hỏi:



“Là… chính ngươi tự hạ độc à?”



Hắn lắc đầu, ánh mắt còn mang theo chút vẻ đáng thương.



Ta càng không hiểu nổi, Dương Kỳ suy nghĩ cái gì vậy? Đã hạ độc rồi, mà còn chỉ dùng thuốc làm mềm cơ thể, không hạ độc chí mạng…



Lúc này, có tiếng người gằn lên:



“Chủ châu mà trúng độc còn sống được? Vậy thì để ta tiễn ngươi một đoạn!”



Ta ngẩng đầu nhìn là Dương Kỳ.



Hắn tay cầm kiếm bén, mũi chân điểm nhẹ, thân hình lao vút tới như tên bắn.



Trong khoảnh khắc đó không có suy nghĩ gì thừa, ta lập tức ôm lấy Vi Vô Nhai, che chắn cho hắn.



Máu tươi nhỏ lên mặt nạ và trán ta.



Đoạn Ngôn Triệt vung kiếm chắn trước mặt chúng ta, chặn được một kiếm chí mạng của Dương Kỳ.



Trên tay hắn rỉ máu, không rõ bị thương từ khi nào.



Ta nuốt nước bọt, trong lòng âm thầm tán thưởng:



“Đẹp quá đi mất!”



Nhưng rồi ta cũng bắt đầu nghi ngờ bản thân vừa rồi bị điên:



“Một kiếm đó đủ đóng đinh ta lên cột mà đung đưa như xích đu, ta chắn hộ hắn làm gì chứ?!”



Hiển nhiên Vi Vô Nhai cũng rất ngạc nhiên, sau khi ta buông hắn ra, ánh mắt hắn đầy cảm xúc phức tạp, khiến ta chỉ muốn trốn khỏi hiện trường ngay lập tức.



Ngoài sân, một đội binh sĩ mặc giáp tiến vào, nhanh chóng giao chiến với đám người áo đen.



Dương Kỳ nhận ra tình hình bất lợi, bắt đầu điên cuồng g/i/ế/t người, miệng hét lớn:



“Thất Độc Tử! Ngươi dám phản bội ta!”



Ta nhìn quanh một vòng, thấy Tống Lan Đình và cha mẹ hắn không sao, mới yên lòng.



Còn Vi Vô Nhai thì vẫn ngồi đó, trúng nhuyễn cốt tán tuy không nguy hiểm, nhưng phiền là ta ngoài thuốc độc ra, không mang theo gì cả.



Đúng lúc ta đang vắt óc nghĩ cách, Vi Vô Nhai nắm lấy tay ta đứng dậy, hoàn toàn không giống người bị trúng nhuyễn cốt tán.



Hắn đưa ta vào một góc an toàn, dặn dò một thị vệ bảo vệ ta, rồi tự mình lao vào chiến đấu.



Dương Kỳ thực sự đã thay đổi.

Đoạn Ngôn Triệt cũng không địch lại hắn.



Nếu hắn là người trọng sinh, vậy chắc chắn là trọng sinh về lúc mười mấy tuổi, mang theo toàn bộ ký ức kiếp trước, quyết tâm nghịch thiên cải mệnh.



Sau khi Vi Vô Nhai nhập cuộc, rõ ràng Dương Kỳ bắt đầu đuối sức, thân hình lảo đảo, cho đến khi Vi Vô Nhai đ/â/m một kiếm vào mắt trái hắn.



Ngay lúc ấy, một cảnh tượng khiến ta nghi hoặc lại xuất hiện, nữ chính Doãn Như Tuyết xuất hiện, cứu Dương Kỳ đi.



Ta cảm thấy như mình đang đọc một quyển ngụy tiểu thuyết, từ lúc nào nữ chính biết khinh công vậy, ta hoàn toàn không hề hay biết.



Vi Vô Nhai quay lưng về phía ta, ta không nhìn rõ sắc mặt, và cho tới hiện tại vẫn không rõ vị trí của nữ chính trong lòng hắn là gì.



Dương Kỳ rút lui, đám người áo đen còn lại nhanh chóng bị thị vệ trong phủ tiêu diệt sạch.



Thi thể vương vãi dưới đất, m.á.u chảy lênh láng, khiến người ta vừa sợ hãi vừa buồn nôn.



Khách khứa vốn hỗn loạn la hét, giờ đều im lặng như tờ.



Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đêm đen như mực, một vầng trăng tròn lơ lửng trên cành cây, đẹp đến dị thường.



Cuộc ám sát đến nhanh, đi cũng nhanh, nhưng để lại một trận rung động trong lòng.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu