Nguyệt Hạ Liên, Nguyệt Hạ Liên…
Ta lặp đi lặp lại tên loại thuốc trong lòng, thì ra thứ nữ chính cần lại chính là thứ này?
Ta không nói gì, đẩy cửa đóng sầm lại trước mặt Dương Kỳ:
“Dương Kỳ, mặt mũi của ngươi đúng là dày thật đấy.”
Nói xong, ta quay lại ngồi xuống.
Tống Lan Đình lặng lẽ giơ ngón tay cái lên khen ngợi.
Nhưng trong lòng ta vẫn có chút do dự.
Ta im lặng hồi lâu.
Tống Lan Đình vẫy tay hỏi:
TruyenLau.com
“Ngươi thật sự định nhường cho hắn?”
Ta hít sâu một hơi, rồi nói lớn:
TruyenLau.com
“130 lượng!”
Ngay sau khi giá của ta được công bố, phòng trên lầu lại giơ bảng:
TruyenLau.com
“150 lượng!”
Ta nhìn chăm chăm vào bục đấu giá.
Đóa “Nguyệt Hạ Liên” ấy, thực sự đẹp đến nao lòng.
Ngắm nhìn xong, ta ngăn Tống Lan Đình không nâng giá nữa.
Dù gì cũng là cốt truyện như vậy, đối đầu với nam chính, nữ chính thì chẳng có lợi gì.
Dù hôm nay ta có bỏ tiền ra mua được, Dương Kỳ cũng sẽ tìm trăm phương nghìn kế để cướp lại.
Đến lúc đó, Vi Vô Nhai liệu sẽ giúp ta, hay giúp nữ chính của hắn?
Ta không biết, và ta cũng không muốn biết.
Hiện tại thế này, đã là tốt rồi.
Tống Lan Đình nhìn ta, nhíu mày hỏi:
“Ngươi quyết định nhường hắn thật rồi?”
Ta gật đầu, cười nhẹ:
“Ta đã thử một lần rồi. Có lẽ ta không có duyên với loại thuốc này. Dù sao người ta cũng cần nó để cứu mạng, còn ta… cũng chẳng có gì là không thể thiếu.”
Đột nhiên, ta nhớ tới một câu nói từng rất thịnh hành trên mạng trước kia, bây giờ chỉnh sửa lại một chút, thấy rất hợp cảnh:
“Người ta chỉ mất mạng thôi, còn ngươi thì… mất mặt đấy!”
13.
Sau khi buổi đấu giá kết thúc, Tống Lan Đình thanh toán và lấy được thuốc, còn ta thì để lại một mảnh giấy cho Vi Vô Nhai, rồi cùng Tống Lan Đình lên đường trở về Việt Châu trong đêm. Thời gian đã bị trì hoãn quá lâu, nếu kéo dài thêm nữa, Tống phu nhân thật sự sẽ không cứu được.
So với lúc đến, đường về thuận lợi hơn rất nhiều, nhưng Tống Lan Đình có vẻ thật sự không gặp may.
Trên đường về, xe ngựa bị hỏng bánh, làm rơi tiền, đi nhầm đường, thậm chí ngựa cũng bỏ chạy, mấy chuyện đó chúng ta đều trải qua đủ cả. Đoạn đường lẽ ra mất năm sáu ngày, mà chúng ta đi đến mười ngày vẫn chưa tới nơi.
Lúc này Vi Vô Nhai còn đang ở Ung Châu, sắp tới còn phải gặp Thất Độc Tử, nên mấy ngày nữa mới về lại Việt Châu được. Vì vậy, chuyến đi lần này chỉ có thể tự lực cánh sinh.
Đến ngày thứ mười ba, cuối cùng chúng ta cũng về đến Tống phủ ở Việt Châu, kẻ hạ độc Tống phu nhân cũng bị lôi ra, là một vị di nương trong phủ.
Nguyên nhân thế nào ta không rõ, nhưng ta biết rõ ở thời cổ đại, tò mò là có thể mất mạng, nên ta không hỏi nhiều.
Thành thật làm một đại phu là đủ rồi.
Có được Hồi Dương Tu, cộng thêm bí pháp kim châm độc môn của ta giúp bà giải độc, sau đó uống vài thang thuốc nữa, nghỉ ngơi vài hôm, thì Tống phu nhân sẽ khỏi hẳn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Biết tin Vi Vô Nhai đã trở về, là khi ta gặp được Đoạn Ngôn Triệt ở tửu lâu, chính hắn nói cho ta biết.
“Liễu cô nương về sớm quá, chắc không biết đoạn sau nguy hiểm thế nào đâu, Vô Nhai trọng thương, một mình chiến đấu với ba trăm người…”
Những lời tiếp theo, khoa trương đến mức không từ ngữ nào miêu tả được, mà Đoạn Ngôn Triệt lại nói không chớp mắt một cái.
Hạt Dẻ Rang Đường
Ta không nhịn được phụ họa theo:
“Thật sự lợi hại, mấy người các ngươi đúng là đi đâu cũng náo nhiệt.”
“Tất nhiên rồi, Dương Kỳ còn cứu được một mạng người nữa đấy.”
Nụ cười trên mặt ta lập tức cứng đờ:
“Ngươi vừa nói ai cứu người cơ? Ở đâu?”
Đoạn Ngôn Triệt nhìn ta có phần ngơ ngác, may mà ta có đeo mạng che mặt, nên hắn không thấy biểu cảm của ta.
“Là Dương Kỳ đấy, vốn dĩ bọn ta đi về phía đông, mà hắn lại một mình khăng khăng đi về phía bắc, rồi cứu được một người.”
Ta đã hiểu rồi, Dương Kỳ đã cứu Thất Độc Tử?
Không đúng, có gì đó sai sai.
Trong nguyên tác, lẽ ra là Vi Vô Nhai gặp được Thất Độc Tử tại một sơn trang và cứu hắn, sau đó Thất Độc Tử mới đi theo hắn và trở thành tâm phúc.
Lúc này, ta rất muốn nói với Dương Kỳ một câu:
“Kỳ biến chẵn không đổi.”
Nói là làm, ta liền nhờ Đoạn Ngôn Triệt chuyển lại câu này cho Dương Kỳ, rồi đợi hồi âm từ hắn.
Thế nhưng… hai ngày trôi qua, ta chẳng thấy bóng dáng hắn đâu cả.
Vậy thì còn có khả năng khác.
Từ việc né được bọn sơn tặc, cho đến giờ cứu được Thất Độc Tử, đủ thứ tình huống nói lên một điều đáng ngờ: có thể Dương Kỳ biết trước diễn biến cốt truyện.
Vậy nên, Dương Kỳ hoặc là: Cũng là người xuyên không như ta; Hoặc cốt truyện gốc đã hoàn toàn sụp đổ; Hoặc, hắn là người trọng sinh.
Bất kể là cái nào, đều khiến người ta giật mình.
Mà bây giờ, khả năng đầu tiên – xuyên không – đã bị loại trừ.
Còn lại hai khả năng thì phải từ từ quan sát tiếp.
Mấy ngày sau, ngày rằm tháng Tám – Tết Trung Thu cũng đến, trùng hợp đó cũng là sinh nhật của Vi Vô Nhai. Tống gia vốn có chút địa vị tại đây, đương nhiên phải đến phủ chủ châu chúc mừng.
Không ngờ là ta cũng nhận được thiệp mời từ phủ chủ châu, nguyên nhân thì ta rõ, nhưng Tống Lan Đình lại không biết, còn tưởng ta có chỗ dựa lớn phía sau.
Tới đêm rằm, ta mặc chiếc váy mới mua mấy hôm trước, cùng Tống Lan Đình và cha mẹ hắn lên xe ngựa đến phủ chủ châu.
Xe ngựa chỉ có thể dừng ở vòng ngoài, mọi người đều phải đi bộ vào, cả con phố chật kín xe ngựa, toàn là người đến phủ chúc mừng sinh nhật chúa.
Các tiểu thư xinh đẹp ăn mặc lộng lẫy, vừa đi vừa kiểm tra kỹ quần áo và trang sức của mình.
Ta không khỏi xuýt xoa: “Việt Châu đúng là đất mỹ nhân mà, thế thì Doãn Như Tuyết – đệ nhất mỹ nhân Việt Châu – không biết còn xinh đẹp đến mức nào nữa!”
Đang nghĩ thì bỗng trong đám đông xôn xao, không biết ai đó hô lớn:
“Doãn Như Tuyết tới rồi!”
Mọi người lập tức ngoảnh đầu nhìn, ta ở khá gần nên thấy rất rõ: khi xe ngựa dừng lại, trước tiên là một đôi tay ngọc ngà vén rèm, nắm lấy tay nha hoàn, sau đó Doãn Như Tuyết bước ra, cười tươi như hoa, ánh mắt long lanh rạng rỡ.
Mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán:
“Nghe nói Doãn tiểu thư bị trúng độc, chính chủ châu tự mình đi xin thuốc về chữa đó.”
“Còn nghe nói sắp cùng Doãn gia kết thân rồi, tuy chưa từng thấy mặt chủ châu, nhưng nhìn dáng người thì cũng không tệ, đúng là trai tài gái sắc.”
“Đúng thế, Doãn tiểu thư thật sự quá đẹp.”
…
Ta Xấu Xí, Còn Chàng Thì Mù
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.